Vòng nguyệt quế là biểu tượng cho sự vinh quang, nhưng đối với em, nguyệt quế là kỉ niệm, là tuổi thơ, là những kí ức đẹp đẽ. Thật hoài niệm, năm tháng vô ưu vô lo vô nghĩ, thật nhớ, những trưa hè chạy nhong khắp phố chỉ để tìm bà cụ ngồi ở gốc cây nào đó, mua một ly chanh muối thanh mát trưa hè, có khi lại trèo lên cây hái quả xoài chua, bao kỉ niệm như thế, nhưng không gì sánh được cây nguyệt quế trước nhà. Đến bây giờ ra trường rồi, cây cũng như người xum xuê khỏe mạnh.
Lúc tám tuổi, em là một cô bé vô cùng nghịch ngợm, phải nói nếu em không thích mặc váy chắc không ai nhận ra em là con gái. Đặc biệt em rất thích trồng trọt, từ cành cây khô đến từng cây cỏ. Nếu rảnh em trồng tất cả mọi thứ có thể, không để tâm đến việc ngày hôm sau ông sẽ nhổ đi ngay. Lúc đó em vô cùng buồn khi thấy đám cỏ chất đống, và rồi bùng một cái, ngọn lửa thiêu sạch chúng. Ai thấu được nổi lòng một đứa trẻ chứ. Một buổi trưa hè, em cùng người bạn thân - là anh, lẻn sang nhà hàng xóm để nhặt khế, từng quả từng quả vàng ươm đẹp mắt, vô tình mùi hương thoang thoảng ở góc vườn bay vào mũi em, thấy hoa rất đẹp cánh hoa trắng muốt, còn tỏa hương dịu. Em liền bẻ nhanh một cành, em từng thấy nội trồng lá giang như thế, em cũng hy vọng nó có thể lớn lên. Anh trố mắt nhìn em, không khỏi ngạc nhiên, phải nói anh luôn trái ngược với em, hiền dịu, ngoan ngoãn, ai nhìn cũng thích, không giống như em. Em liền kéo anh đang tay cầm rất nhiều khế, em nhìn quanh nhà, trước cổng mẹ mới tưới nước cho đám cây gì đó, em cũng không rõ nhưng đất rất mềm, không nghĩ ngợi nhiều, hai đứa liền trồng nhánh cây xuống, anh lon ton xách gàu nước đến tưới xuống cho cây, liền đứng lên dõng dạc nói:
- Hôm nay, nhánh cây không tên đẹp đẽ này, sẽ là minh chứng cho chúng ta, bây giờ chúng ta sẽ là anh em. Chúng ta cùng nhau lớn lên, mãi không xa nhau.
- Anh học ở đâu câu này thế?
Hai đứa nhìn nhau phì cười, ngoắc tay chứng minh cho lời thề, cho tình bạn của chúng ta.
Thời gian dần trôi, mọi thứ dần thay đổi. Chúng ta cũng lớn lên, nguyệt quế cũng vậy. Duy chỉ có tình bạn giữa em và anh vẫn nguyên vẹn, 10 năm trôi qua vào ngày cuối xuân, nguyệt quế vô tình nở, bung ra cánh hoa trắng muốt tỏa hương thơm. Chúng ta ngồi ôn lại chuyện cũ như một cách kỉ niệm, rồi em lại bẻ lấy một nhánh nguyệt quế, cùng nhau trồng xuống nhánh nguyệt quế thứ 11.
- Mỗi năm đều trồng, sau này mùi hương nồng sẽ rất khó chịu.
- Ừm...nguyệt quế hương nhẹ rất thoải mái, nhưng khi nồng lên lại có mùi rất kinh khủng. Chúng ta nghĩ cách làm sao giải quyết đi, vài ngày nữa 10 cây kia sẽ nở đấy.
Em bấy giờ là cô thiếu nữ 18 tuổi, anh là chàng thanh niên 20 tuổi, cả hai ta có năng khiếu về nghệ thuật, kĩ thuật. Hôm đó em cùng anh chia ra nhặt hàng tá vỏ chai về chế ra những cây quạt gió, công suất nhỏ. Bởi lẽ cánh hoa nguyệt quế rất mỏng manh, đặt ở gốc cây một cây quạt nhỏ, khi hoa tỏa hương liền mở quạt gió đưa hương đi khắp mọi nơi, khiến cho người người dễ chịu.
Rất nhiều năm sau đó khu vườn chỉ có 11 cây nguyệt quế, không có thêm cây nào nữa, bởi vì vào ngày kỉ niệm năm thứ 12 tình bạn của chúng ta, anh bạn thân của em đã không ở đây nữa, khiến cho nhánh nguyệt quế thứ 12 đã rời cây mẹ nhưng không thể cho thêm nhánh thứ 13.
Tình bạn của chúng ta đã có sự thay đổi lớn, vào đúng ngày kỉ niệm 18 năm tình bạn...
Ngày 21/5/2021
18 năm tình bạn.
4 năm tình yêu.