Tuyết Rơi Dưới Hoàng Hôn
Tác giả: Nam Cung Tuyết Liên
Giữ xa mạc cát vàng trải dài bất tận,30 vạn quân của Trịnh Quốc bao vây cửa thành Mục Quốc.Tình thế có thể nói rằng chính là ngàn cân treo sợi tóc, chỉ cần một lời hạ lệnh,hai Quốc có thể giao tranh đến máu chảy thành sông.
Trên cao,Mục huyền đứng trên thành nhìn xuống khung cảnh phía dưới,mày kiếm nhăn lại,trong lòng ngũ vị khó nói lạnh quạnh đến đau nhìn người phụ nữ yêu mị đang nằm trên chiếc ghế quý phi mà quân lính vác.Bộ dạng quyến rũ mê người khiến cho người khác nhìn vào là muốn chiếm đoạt,mày liễu mắt hạnh,đôi môi đỏ hồng cười duyên dáng,tay trắng ngọc vân vê lọn tóc bên vai của mình.Nàng nhìn người nam nhân cao cao tại thượng phía trên cao kia,nhìn đôi mày kiếm của hắn nhăn lại,nàng không khỏi cười quyến rũ nói:
“Huyền,lâu rồi không gặp.Chàng vẫn khoẻ chứ?Người ta rất nhớ chàng nha”
“...”
“Chàng vì sao lại nhìn ta như vậy?Hay là...chàng cũng rất nhớ ta?Hửm?”
Nàng vân vê lọn tóc,mắt hạnh lưu luyến không rời nhìn chàng.
“Đối với ta,muội như là muội muội”
Hắn bình thản trả lời.Ánh mắt bình thản nhưng cũng pha chút gì đó làm cho người ta không tài nào đoán được hắn đang nghỉ cái gì.
“Câm miệng,ta không muốn nghe từ đó”.
Phong Ngọc Linh giận dữ bật ngồi dậy nói lớn.Ánh mắt giận dữ nhìn thấy mày kiếm kia càng nhíh chặt hơn thì chợt bật cười rồi nhìn hắn nói.
“Đối với chàng là như vậy,như đối với ta chàng không phải huynh.Ta biết chàng biết ta yêu chàng, ta cũng biết chàng chỉ luôn xem ta là muội muội. Nhưng ta không quan tâm,chỉ cần chàng nói chàng yêu ta dù chỉ một lời nói dối thì coi như hôm nay, Mục Quốc sẽ không bị diệt vong”
“Linh nhi,muội cần gì phải như vậy.Ta chỉ luôn xem muội là muội muội mình không thể nào yêu.Muội không thể nào cố chấp như vậy,Lịn nhi muội quay đầu đi,ta sẽ nương tình lúc trứơc muội là người ta luôn hết tâm yêu thương mà tha cho việc muội làm hôm nay”
Hắn dịu dàng khuyên nhủ,khuôn mặt nhẹ nhàng tuấn tú,bạch y trắng muốt bay trong gió,tóc đen huyền đựơc cột gọn lại dài như thác đỗ xuống tận eo,khung cảnh yên bình lại ấm áp như muốn khuyên nhủ ai kia cố chấp.Hắn vẫn như vậy,vẫn ấm áp làm cho người ta đau lòng,chính vì quá dịu dàng, quá ôn nhu,quá hiểu lòng mà làm cho nàng càng lún sâu khó thoát,làm cho nàng phải đi đến bước đường cùng của ngày hôm nay.
“Ha ha ha,nương tình?Ta hàng rồi,chàng sẽ làm gì ta?”
Nàng trào phúng cười lớn hỏi ngược lại.
“Ta sẽ phong muội làm hoàng muội của ta”
“Ha nực cười,ta không cần.Cái ta cần là tình yêu của chàng,còn lại ta không cần gì cả”
“Hồ đồ,muội sao lại phải cố chấp như vậy chứ?!!”
Hắn mất kiên nhẫn quát lớn,lòng phập phòng giận dữ với sự cố chấp của nàng.
“Chàng quát ta,chàng lấy tư cách gì mà quát ta.Vì ai mà ta thành ra cái dạng này chứ?Vì ai?Không phải là vì chàng sao.Ta nhà tan cửa nát,tướng phủ chỉ trong một đêm mà chết 118 mạng người,chỉ còn mình ta sống sót,lúc đó ta thống khổ thì chàng đang ở đâu?Chàng là đang cùng ả Tâm Nhiên đó thành thân.Ha ha ha,thật nực cười,chuyện đời thật không như ta mơ tưởng,ta 5 tuổi vào cung,chơi thân với chàng từ nhỏ,hai chúng ta lúc đó thật hạnh phúc,thật vui vẻ.
Rồi bỗng nhiễn ả xuất hiện phá hoại sự hạnh phúc đó của ta,ả cướp chàng từ tay ta.Ta cô đơn,lạc lỏng, khốn khổ khi không còn ai cùng ta vui vẻ nữa,chàng bỏ ta một mình chỉ cùng ả thâm tình, hoàng thái hậu lúc trước thật thích ta nay lại vì người ta nói ta ngang bướng mà chuyển sang thích ả.
Ta thật hận,ta hận tất cả những người khiến ta đau khổ.Ta trở về tướng phủ sau 2 tháng đơn độc,mới về được 3 ngày thì tướng phủ lại bị Trịnh Quốc hãm hại giết cả nhà ta,vì sao?Vì sao ai cũng bỏ ta mà đi,vì sao chứ ta có làm gì nên tội.Bọn hắn không giết ta,mà mang ta về làm nô lệ,ta bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần đến khốn khổ thì lúc đó chàng đang ở đâu,đang làm gì?Chàng nói chàng xem ta như muội muội mà đối đãi thế thì ta khổ sở đau đớn thì tại sao không đến giải thoát cho ta.
Ha ha ha,ta hận,ta thật hận,mang nỗi hận từng bước chịu đựng cho đến bây giờ thì sao,ta đã có thể leo lên đến được vị trí Quý Phi Trịnh Quốc này,ta dại gì mà không làm những việc màng ta muốn chứ?
Cái ta muốn bây giờ là giết chết ả rồi sẽ mang chàng đi,chỉ cần chàng đồng ý cùng ta bỏ đi mội thứ,ta cũng không làm Quý Phi nữa,cùng nhau đi đến một nơi thật xa chỉ có hai ta,cùng nhau sống và cùng nhau đi đến cuối cuộc đời,như thế nào?”
Lệ ướt cả khoé mi,lan ra khuôn mặt kiều mĩ khiến cho người ta thương sót,nàng bình tỉnh lại tinh thần sau một hồi hận ý.Nhẹ nhàng nói ý nghĩ của mình.
“...”
Mục Huyền im lặng không nói gì,chỉ đứng yên đó nhìn nàng;Không phải không đồng ý,mà là không thể đồng ý,chàng không thể.
“Hạ tên”
Hắn nói,ánh mắt vẫn như có như không nhìn nàng.
“Xin lỗi,ta không thể”
Muội cứ thế hận ta đi,hận đến đâu cũng được.Nhưng ta không thể nào bỏ lại cả giang sơn xã tắc này đi cùng muội được,như vậy không phải ta cũng phản quốc rồi sao,như vậy không phải ta thất hứa với phụ hoàng với mẫu hậu sao.
Với lại,ta không thể làm cho muội tổn thương,ta không thể yêu chính là không thể yêu,đối với ta muội vẫn như trước, vẫn rất nhỏ bé,vẫn rất bướng bỉnh lại hay nghịch ngợm hay bày trò,muội bây giờ cũng như vậy chỉ cần ta vẫn nhỏ nhẹ khuyên nhủ muội vẫn sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà không nghịch nữa.Linh nhi,ta xin lỗi.
“Hạ Tên”
Vị tướng bên cạnh nghe hoàng thượng ra lệnh,lớn giọng ra lệnh cho quân lính.
Quên lính nghe lệnh lập tức một tràng mưa tên lao xuống phía dưới bắng vào quân lính của Trịnh Quốc.
“Bảo vệ Quý Phi”
Một vị tướng thất vậy lao ra dùng kiếm chém tên nói,quân lính nghe vậy bao vây lại che chắn cho nàng.Phong Ngọc Linh mắt vẫn mở lớn không thể tin,tâm đập liên hồi,đầu ngục xuống,bờ vai gầy yếu của nàng run rẫy,vạt áo bị nàng nắm chặt lại đến nhăn nhúm.
Bỗng nhiên nàng ngửa mặt lên trời cười to,cười đến điên dại,lệ tràn ra khoé mi càng lúc càng nhiều làm cho phía trước nàng như mờ ảo,ánh mắt đỏ bừng nhìn lên trời cao cười thương tiếc.
Chàng cuối cùng vẫn là không chọn ta sao?
“Mục Huyền,nếu như chàng đã chọn như vậy,thì đừng bao giờ hối hận”
Nàng lạnh lùng nhìn hắn,tay nắm thành quyền.
“Tiên lên cho ta”
“Lệnh đã hạ,quân đâu tiến lên”
Quân lính như kiến chạy về phía trước.
Đầu rơi,máu chảy,tang thương không thể nói thành lời chính là khung cảnh đang diễn ra này.Phong Ngọc Linh vận khinh công tay cầm thanh kiếm bên cạnh rút ra lao như tên bắn chém chết cả 20 quân lính Mục Quốc.
Mục Huyền nếu như đây là điều mà chàng muốn thì ta sẽ ban cho chàng.
Mục Huyền thấy vậy cũng rút kiếm bên hông bay xuống giết giặc.Phong Ngọc Linh mặt đối mặt nhìn hắn,hai người không ai một lời với ai,Mục Huyền nhanh thi triển kiếm pháp hướng Phong Ngọc Linh đánh tới,nàng đỡ đòn rồi lại phản công.
Hai bên giao chiến,hắn vì nước,nàng vì hắn.Cả hai tương tàng lẫn nhau,lòng lại khó nói nên lời chỉ biết đánh lại đánh. Hai bên không phân thắng bại,đã 1 canh giờ trôi qua
Quân lính chết rất nhiều,bi thảm vô cùng.Trịnh Quốc đang rất thắng thế,Phong Ngọc Linh nhìn xung quanh rồi lấy từ trong áo ra một chiếc khăn lụa trắng ra ném lên trời,trên không trung xuất 12 hắc y nhân xong ra giết chết quân của Trịnh Quốc,thân thủ của họ rất nhanh nhạy thủ pháp lại chính xác đến đến từng milimet không lệnh một phân, có thể biết là được đào tạo rất khắc khe.Quân của Trịnh Quốc bị giết hết phân nữa,yếu thế dần,một đám thì chết, một đám thì buông cờ bỏ chạy,một đám thì xin hàng.Tình thế thật sự rất hỗn loạn.
“Mục Huyền....”
Tiếng gọi từ trên cao tiếng gọi non nớt vang lên,khiến cho Mục Huyền phân tâm nhìn lên.
“Tâm Nhiên!!!”
Hắn sửng sốt,vì sao nàng lại ra đây.
“Tiện nhân”
Phong Ngọc Linh thấy Tâm Nhiên thì giận dữ,lấy tên phóng về phía của Tâm Nhiên,tên đâm xuyên qua vai nàng ta,Tâm Nhiên hét lên đau đớn rồi ngã khuỵ xuống đất.
“Tâm Nhiên.Sao muội lại làm vậy?”
Hắn quát lớn,hận đến đỏ mắt nhìn Phong Ngọc Linh.
“Ha vì sao ta không thể làm vậy,chẳng phải ta đã nói ta đến chính là muốn giết chết ả ta sao.Sao hả,đau lòng?Ta chỉ tiếc vì sao lại phóng hụt kia kìa,lần này sẽ không hụt như trước nữa đâu”
Phong Ngọc Linh cầm tên trong tay chuẩn bị phóng thì đột nhiên cảm thấy cơ thể bị đâm đến đau.Mắt mở lớn mắt, run run nhìn xuống thanh trường kiếm sắc bén đang đâm xuyên qua mình rồi lại nhìn về phía người đang cầm nó.Mục Huyền,chàng...
Mục Huyền cũng không thể tin được mình tại sao lại đâm nàng,Phong Ngọc Linh phun ra một bụm máu rồi ngã xuống,Mục Huyền thấy vậy hoảng hốt lại đỡ nàng.
“Linh nhi...”
Mục Huyền khẽ gọi,giọng hắn run run.
“Huyền...chàng vì ả mà...giết muội?!!”
Phong Ngọc Linh sắc mặt xanh dần tay bụm vết thương thống khổ nói.
“Linh nhi ta....xin lỗi”
“Ha ha...huynh...không có lỗi.Lỗi là tại huynh không...biết gì thôi”
“Huyền,muội muốn hỏi huynh một lần nữa....huynh...có yêu muội không?”
Phong Ngọc Linh mong chờ nhìn chàng rơi nước mắt,tay đưa lên xoa lên những giọt nước mắt của hắn.
“Ta...”
Tần Nguyệt nhìn Mục Huyền do dự thì cười khổ,tim nàng đau thắt lại.Miệng mặn chát tư vị không thể diễn tả được.Đã đến nước này rồi mày còn muốn gì nữa hả Phong Ngọc Linh ngu ngốc,mày hiểu chàng rất rõ mà,chàng cũng như mày cố chấp không chịu thừa nhận đấy thôi,ép chàng rồi cũng có được tình yêu của chàng sao!Từ bỏ đi Phong Ngọc Linh,đến đây thôi,coi như giải thoát cho cả hai sau bao năm hận thù,...nhưng vì sao...mày vẫn không thể cam tâm như thế mà ra đi kia chứ?Mày thật ích kỹ...
“Huyền ca ca...cái từ Huyền ca ca này muội đã mong muốn được một lần gọi từ bao lâu nay rồi.Huyền ca ca...muội... không bao giờ hối hận vì những việc muội đã làm...muội không cần...huynh tha thứ...chỉ mong kiếp sau được cùng huynh...đi ngắm tuyết rơi”
Phong Ngọc Linh mỉm cười mãn nguyện tay từ từ rơi xuống,mắt nhắm lại,nàng dùng hết sức lực cuối cùng nói nhỏ.
“Xin lỗi,vì tất cả”
"Kiếp này,muội không thể cùng huynh ngắm tuyết rơi được rồi"
“ Linh nhi...,Linh nhi...nàng đừng doạ ta,đừng doạ ta.Mở ra nhìn ta đi,Linh nhi....”
Mục Huyền đau đớn ôm nàng vào lòng khóc lớn.
“Aaaaaaaaa.....”
Linh nhi,Linh nhi của hắn.Đi rồi,nàng bỏ lại hắn đi rồi.Linh nhi,nàng tỉnh lại đi, nàng muốn sao cũng được,muốn ta nói lời yêu cũng được,muốn ta đi cùng nàng bỏ lại tất cả cũng được,những chỉ xin nàng đừng rời xa ta.
Hắn hối hận,thật sự hối hận.Hận vì sự ngu ngốc của mình,hận cả sự cố chấp của bản thân mà bỏ nàng bao năm qua. Nước mắt tuông rơi cũng chỉ có thế thôi,người đã đi thì cũng chẳng níu kéo được chi,cơ hội chỉ có một nhưng người không biết giữ lấy còn trách vào ai đây?
Không gian im lặng hẳn đi,Im lặng đến đáng sợ chỉ duy tiếng khóc của ai kia làm tang thương cả nơi này.Bỗng nhiên, tuyết từ trên không trung từ từ rơi xuống,nhẹ nhàng rơi,tuyết trắng lạnh đẹp cả khung trời.Tuyết rơi xuống làm cho hắn nhìn lên,nước mắt chảy xuống lạnh cả khuôn mặt;
Huyền ca ca,muội muốn đi ngắm tuyết rơi.
Ừm,ta hứa khi nào muội lớn lên sẽ dẫn muội đi ngắm tuyết rơi.
“Linh nhi,nàng nhìn xem.Tuyết rơi rồi, nhìn xem.Những bông hoa tuyết này rất đẹp,rất lạnh.Không phải nàng muốn ta dẫn nàng đi xem tuyết rơi sao,bây giờ tuyết rơi rồi nàng mở mắt ra xem đi,Linh nhi,Linh nhi...”
Hắn ôm nàng thật chặt như muốn khảm vào trong tim,tay vuốt ve ngò má nàng thủ thỉ,ánh mắt vô thần nhìn lên không trung trắng xoá.
“Bẩm Hoàng thượng.Quân ta đã thành công xông vào thành giặc,nhưng khi đến đó thì quân lính phát hiện,tất cả đều đã chết một cách rất dã man,theo tin báo là do một nhóm hắc y nhân giết chết,Trịnh Quốc vua mất nên đã xin hàng.Những người của hắn y nhân đã bỏ đi chỉ để lại một bức thư nói muốn gửi lại cho Hoàng thượng”
Mục Huyền mắt đen nhìn Mạc Tướng rồi cầm lấy bức thư mở ra đọc,tay vẫn ôm lấy xác nàng.
"Trịnh Quốc đã diệt vong,nay xin hoàng thượng niệm tình huynh muội với chủ nhân mà chôn cất người thật tốt,chủ nhân thật sự không hận người cũng không hận ai,người chỉ muốn cứu nước trả thù nhà và muốn cùng người sống mãi đến đời sau,nhưng nếu như người đã chọn như vậy xin người đừng hối hận.
Tâm Nhiên là nội gián của giặc phái đến quyến rũ người,xin hãy giết để trừ bạo cho sau này.
Tái bút
Dịch Nguyên Các"
“Ha ha...”
Hắn cầm bức thư ôm nàng cười lớn;Thì ra là nàng lừa ta,Linh nhi nàng...vì sao lại lừa ta.Linh nhi...ta,xin lỗi thật xin lỗi.
“Mạc Doanh,việc này giao lại cho ngươi”
“Thần tuân chỉ,người đâu bắt giam Liễu Tâm Nhiên,chờ ngày hành xử.”
“Hoàng Thượng...không Hoàng Thượng chàng không thể tin lời của họ,Hoàng Thượng thần thiếp oan uổng Hoàng Thượng.
Buông ta ra,ta là Hoàng Hậu ngươi có thấy không hả.Mau buông ta ra,Mục Huyền,...”
“Chứng cứ đã rõ,việc ngươi lẻn vào Toàn Thư Các lấy trộm mật thư của triều đình đã bị phát hiện.Ngươi là gian tế cho giặc phái đến quyến rũ ngườ,còn gì chối cãi.”
Mạc Doanh quát.
“Ha ha...đáng,thật đáng.Chỉ là do ngươi ngu ngốc.Nếu không phải ngươi quá tin tưởng thì sẽ không có việc đó sảy ra.Gì mà ta quyến rũ ngươi...Ha ha nếu như tâm ngươi vững thì sẽ có sao?Phong Ngọc Linh bị bức đến chết cũng là do ngươi,không vì ngươi nàng sẽ không chết.Mục Huyền tất cả là vì ngươi,ta nguyền rủa ngươi đời này kiếp này sẽ sống trong hối hận,kiếp sau cả kiếp sau nữa,dù ngươi có tịch kiếp đến bao nhiêu lần cũng sẽ không gặp được nàng ta lần nữa.”
Liễu Tâm Nhiên như hoá điên làm loạn,vùng vẫy cười điên dại nguyền rủa Mục Huyền.
“Câm miệng,ngươi người đàn bà độc ác này”
Mạc Doanh giận dữ mắng người.Mục Huyền chết đứng người,tay càng siết chặt nàng vào lòng;Đời Đời Kiếp Kiếp không gặp lại nàng?Không gặp lại nàng...
“Ngũ mã...phanh thây.”
Mục Huyền mắt đã đỏ đến điên cuồng, người run run hận ý tràn đầy,khí lạnh đến bức người.Hắn bây giờ như trở thành một người khá,không phải là Mục Huyền ôn nhu hoà nhã như trước kia, không còn bao dung độ lượng khi còn nàng,chàng như trở thành một con người khác,lạnh lùng tàn nhẫn khí thế bức người khiến binh lính xung quanh chịu không nỗi phải lùi đi cả chục bước.
“Ha ta nguyền rủa ngươi,...suốt đời suốt kiếp đau khổ...Ha ha”
Liễu Tâm Nhiên bị lôi đi nhưng vẫn cười lớn,điên điên khùng khùng.
Mục Huyền đứng dậy xiên vẹo ôm nàng vào lòng mà đi,từng bước từng bước đi đau cả tâm người,chàng đi trong đau khổ quằn quại
“Hạ lệnh,chuẩn bị cho buổi lễ phong hậu vào ngày hôm nay”
“Hoàng thượng,người...”
Mạc Doanh sửng sốt không thể tin nhìn Mục Huyền.Phong Hậu,không phải người là muốn phong Phong Ngọc Linh đấy chứ,chẳng phải nàng đã...
“Mau”
Giọng trầm xuống đi vài phần.
“Vâng,vâng”
Mạc Doanh mồ hôi tuông như xối,thật là lòng dạ đế vương khó đoán.Mạc Doanh thở dài.
Hắn bước đi,cô đơn lạc lõng.Có thể là,cả đời này sẽ như thế,cô đơn đến hết đời...Linh nhi,năm trước nàng vì ta mà hi sinh,năm này hãy để ta vì nàng hi sinh một lần.
Bao năm ta sẽ vẫn đợi,dù cho năm tháng phai nhoà ta sẽ vẫn đợi,đợi đến khi nàng lại về bên ta.Ta tin rồi sẽ có ngày đó,nhưng không biết là sẽ đến bao giờ...
.....
Huyền ca ca,tuyết rơi rồi...
.....
~~~Hoàn~~~