[ Fanfic ] Yumin - Bạn thân
Tác giả: Yuuna
Cậu - cơn mưa cuối hạ
Mưa vừa dứt, những cơn mưa cuối hạ thoáng đến rồi thoáng đi, chỉ còn sót lại trên những cành cây vài hạt long lanh đọng lại. Cũng một mùa hạ như vậy, tôi đã trải qua một chuyện buồn. Không phải cái buồn đến thê lương nhưng tôi không bao giờ có thể quên được cái cảm giác đó, cái cảm giác mà người mình thương thương một người khác, cái cảm giác mà cho tận đến cuối đời, với cậu ấy, tôi vẫn chỉ ở một vị trí lửng lơ nào đó, hơn tình bạn nhưng không phải tình yêu....
Còn nhớ khi ấy tôi mới học cao trung, tôi chỉ là một con bé không có gì là đặc biệt với mái tóc đen dài để ngang vai và một cặp kính dày cộp. Nhưng tôi lại có một thằng bạn thân quá mức xuất sắc. Cậu ta là một nam sinh cao ráo, với khuôn mặt điển trai ưa nhìn, lại có một thành tích học tập tốt, thể thao luôn đi đầu trong toàn trường, người ta cược thắng thua, cứ bên nào có cậu thì cược bên đó. Nhưng điều làm cho mọi người khó chịu là cậu ta lúc nào cũng kè kè bên tôi, cho dù là khi đi học, đi trả sổ đầu bài, hay xuống canteen. Vì sao ư? Vì tôi chẳng có gì đáng chú ý mà một nam thần như cậu ta lại bám dính lấy như vậy. Đám con gái có lẽ ghét tôi lắm còn lũ con trai lại ủng hộ hết mình. Bọn họ luôn miệng trêu chọc: "Hai người là một đôi phải không? Bọn tôi biết hết rồi!". Mỗi lần như thế, tôi lại lớn tiếng phản bác, làm loạn lên còn cậu lại chỉ cười nhẹ . Chính tôi cũng không hiểu ý nghĩa của nụ cười đó, không hiểu cậu cười vì họ trêu chọc hay vì tôi làm quá lên. Nhiều khi tôi bực bội mắng cậu ta: "Cậu cười cái gì ? Ai cũng biết răng cậu còn trắng sáng hơn kim cương 24 kara rồi". Cậu ta càng nhe răng cười lớn: " Cả thế giới biết, mình cậu không biết." Câu nói của cậu luôn khiến tôi băn khoăn rất nhiều. Ý cậu đang nói về nụ cười kia hay là về câu đùa cợt đó. Nhưng có lẽ tôi đã suy nghĩ quá nhiều rồi.
Rồi một ngày cậu nói với tôi cậu đã thích một người con gái, cô ấy cũng đã đồng ý. Quả thực tôi đã rất hụt hẫng . Cái hụt hẫng đấy là do đâu mà đến, tôi cũng không biết nữa. Một cảm giác nôn nao đáy lòng vùng lên mạnh mẽ, hai bên mắt bỗng chốc mờ nước. Tôi làm sao vậy nè, nghe cậu ta thích 1 cô gái tôi lại cảm thấy vui sướng đến phát khóc ư?
"Yuju cậu làm sao vậy? Sao im lặng vậy? Bên đó mất sóng sao? Alo!"
Cố ghìm giọng tôi khẽ nói vào điện thoại: "Tôi không sao, chỉ là tôi bận rán cá thôi.... Chúc mừng nhé."
"Yuju cậu muốn xem mặt cô ấy không ? Xinh lắm." Giọng cậu ấy vui lắm, tôi còn thoáng mơ hồ nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cậu.
"Không ...." Tôi khẽ thở hụt 1 tiếng "Ý tôi là, hôm nay tôi cảm thấy không khỏe."
" Mai nhé . Tôi phải đi đón cô ấy đây,đang muốn cậu đi xem mặt luôn nhưng nếu cậu không khỏe thì thôi ".
Tôi vội vã cúp máy . Tiếng khóc nén trong cổ họng từ nãy đến giờ bật ra . Chiếc điện thoại tuột ra khỏi tay từ lúc nào . Nước mắt tôi đã ướt đẫm , tiếng khóc ngày một to hơn . Tim tôi đau , đau lắm ,cảm giác như bàn tay ai đó đang bóp nghẹt nó trong tay , cái cảm giác lần đầu tiên trong đời xuất hiện . Tôi cũng đã từng rất đau đớn khi bà nội tôi qua đời nhưng lần này cái đau này nó khác quá . Tôi đưa tay đánh vào ngực . " Yuju ,mày sao vậy ? Mày bị điên rồi à ? Cậu ta là bạn mày đó ,nghe cậu ta có người yêu thì mày phải vui chứ ! Mày phản ứng như vậy là sao chứ ? "
" Yuju , con sao vậy ?" Tiếng mẹ tôi .
" Không .... con chỉ đang xem phim Hàn Quốc thôi."
" Rửa mặt xuống ăn cơm nhé !" Giọng mẹ tôi có chút lo lắng nhưng cái lo lắng đó chỉ chút thôi sẽ biến mất ngay, vì tôi là người rất nhạy cảm .
Phải chăng cũng chính cái nhạy cảm đó nó ăn mòn tôi ,khiến con vịt xấu xí như tôi còn tưởng bở có ngày hóa thiên nga , tưởng rằng mình là nàng lọ lem trong cổ tích , tưởng rằng ...... người cậu thích là tôi ?
Không, tôi đã sai rồi . Sai thật rồi . Vì hoàng tử sẽ không bao giờ yêu Lọ Lem nếu cô ấy không xinh đẹp , và rõ ràng tôi .... không xứng với cậu . Tôi cũng hiểu vì sao lũ con gái lại ghét cậu đi với tôi, vì tôi và cậu quá khác xa nhau ,chúng ta là một đôi bạn khập khiễng . Và càng không thể là một đôi tình nhân ....
__________________________
Cả đêm tôi không thể nào ngủ yên được . Cũng không phải lần đầu tiên tôi thức đêm nhưng đây là lần đầu tiên tôi thức đêm để khóc .
Trong đêm tối ,con người ta cô đơn hơn và càng dễ xúc động hơn . Tôi đã nghĩ ngợi rất nhiều , khóc rất nhiều ,nhớ cậu rất nhiều . Tôi mở facebook lên . Tên cậu vẫn còn sáng . Tôi còn định gửi cho cậu một vài tin nhắn trêu đùa hằng ngày nhưng biết đâu , lúc ấy cậu vẫn còn đang nhắn tin với ai kia ..... Tôi tắt máy .
Đêm nay cũng là lần đầu tiên tôi thấy trời sao đẹp đến vậy . Có lẽ một trong những ngôi sao trên kia chính là tôi , từ đầu đến cuối chỉ như một diễn viên quần chúng để làm nền cho mặt trăng thanh cao đẹp đẽ . Những ngôi sao quá gần mặt trăng sẽ bị ánh sáng đấy làm cho lu mờ, đến nỗi chẳng nhận thức được chính mình nữa . Cũng giống như tôi và cậu ...
__________________________
Cậu đã dẫn tôi đi gặp cô ấy . Cô ấy tên Eunha , một cái tên đáng yêu cho một con người đáng yêu . Đúng như lời cậu nói , cô ấy thật sự rất xinh đẹp , đẹp cả về tâm hồn nữa . Cô luôn tươi cười , cư xử cũng rất đúng mực. Nếu tôi là cậu , tôi cũng sẽ chọn cô ấy .
Nhưng thật kì lạ ,tôi bắt đầu soi mói cô ấy , trong lòng không hài lòng với Eunha một chút nào . Trước nay tôi chưa từng như thế .
Jimin cậu có thấy thế không ? Tôi thật ích kỷ .
Nhưng điều làm tôi buồn hơn cả là hai người luôn rất kiên nhẫn với tôi. Cậu vẫn đưa tôi đi trong những buổi gặp mặt với cô ấy . Cô ấy thì luôn thay đổi những khuyết điểm mà tôi đã đưa ra . Giá như cậu và cô ấy đều ghét tôi đi , có như thế tôi mới cảm thấy bớt tội lỗi , có như thế tôi mới có thể dễ dàng rời xa cậu . Hai người .... ác quá ! Bao nhiêu lần cậu đưa tôi đi gặp cô ấy , bấy nhiêu lần tôi cảm giác bức bối . Bao nhiêu lần thấy cô ấy thay đổi , bấy nhiêu lần tôi thấy có lỗi . Bao nhiêu lần 2 người nói chuyện vui vẻ với tôi ,bấy nhiêu lần tôi muốn ứa nước mắt . Jimin ,cậu bảo tôi phải làm sao đây ?
__________________________
Tôi không còn nghe những lời bàn tán khó chịu về tôi nữa , hội bà tám đã dịu đi rất nhiều rồi kể từ khi biết người yêu của cậu là hotgirl trường A . Nhưng thà nghe những lời khó chịu kia ,tôi còn vui hơn rất nhiều . Nhưng rõ ràng điều tôi không thể phủ nhận được là hoàng tử chỉ thuộc về công chúa . Ai cũng khẳng định thế mà ...
Cậu vẫn quấn quít lấy tôi ,vẫn trêu đùa tôi như thường ngày . Tôi vẫn cười , vẫn đùa lại cậu nhưng tôi cảm thấy lạ quá ! Rõ ràng cậu ở ngay đây mà tôi lại không cảm nhận được cậu, cậu quá xa tôi rồi .
" Yuju , tháng sau tôi với Eunha đính hôn , cậu đến nhé !"
" Tháng sau tôi bận lắm , còn ôn thi đại học nữa . Chắc là không đến được !"
" Không thấy cậu đến , Eunha chắc buồn lắm , cô ấy mến cậu lắm mà ." Jimin thở dài .
" Gửi lời chúc của tôi đến cô ấy nhé . Tôi cũng không phải không muốn đến ...."
" Thôi cũng được , nhưng mà nếu được cậu nhất định phải đến đấy ."
"ừ ..." . Tôi trả lời vu vơ cho qua . Nhận được câu trả lời sắc mặt Jimin vô cùng thỏa mãn .
Cậu không nhận ra sao , là tôi không muốn đi ,không muốn dự lễ đính hôn của cậu và cô ấy . Xin lỗi cậu Jimin , tình cảm tôi dành cho cậu vượt quá ranh giới tình bạn rồi . Tôi là một đứa bạn tồi . Tôi không xứng đáng làm bạn cậu . Đáng lẽ ra ngay từ đầu khi mới quen nhau chúng ta đã không nên là bạn .Xin lỗi cậu ,thực sự xin lỗi cậu . Tôi không đủ can đảm để chúc phúc hai người . Không đủ can đảm nhìn người mình thương đi thương người khác .
Chỉ vì tình yêu là sự ích kỉ xinh đẹp .
________________________
Một tháng sau khi hai người đính hôn thì kì thi đại học cũng sắp đến gần . Kì diệu thay , sách vở đã dần chôn vùi nỗi đau của tôi xuống . Tôi cũng tự nhiên hơn khi đi cạnh cậu và cô ấy . Tôi thả phanh nói chuyện với 2 người cho dù trong lòng vẫn còn đôi chút gợn buồn .
Nhưng cơn sóng này còn chưa dứt , cơn sóng khác đã ập đến . Eunha qua đời . Jimin không nói lý do cô ấy qua đời nhưng tôi biết chắc rằng cậu buồn lắm .Tôi thấy cậu đứng lặng hàng giờ liền bên chiếc quan tài màu trắng . Cậu có khóc chứ ? Tôi một lần nữa lại khóc rất nhiều . Tôi không khóc cho bản thân mình mà khóc cho cậu , cho mối tình dang dở của cậu . Cậu chắc hẳn rất giống tôi khi đó , còn tưởng tượng ra cảnh mình cùng người kia bước vào lễ đường . Rồi giấc mơ đó phút chốc vỡ tan như một chiếc cốc pha lê . Đẹp lắm nhưng cũng dễ vỡ lắm , chỉ để lại trong lòng cái tiếc nuối không nguôi . Có lúc còn đau nhói đến tột cùng khi chính mảnh pha lê kia lại ghim vào tim mình như vậy .
Trong lúc đó , cậu đã nghĩ gì vậy ?
_______________________
Sau đó , cậu thi đỗ đại học và nhận được học bổng toàn phần . Cậu đã biến mất từ lúc đó . Tôi cũng không liên lạc được với cậu nữa .Chỉ nhớ lần cuối tôi gặp cậu là vào một cơn mưa cuối hạ . Cậu đứng đó ,mỉm cười rất tươi - nụ cười đã bên tôi trong suốt một khoảng trời học trò . Nhưng lần này đặc biệt lắm , bởi lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu cười tươi như vậy sau cái chết của Eunha , cũng bởi lẽ nụ cười này là nụ cười trong buổi chia tay trước khi cậu đi du học . Tôi khóc . Tại sao tôi lại khóc ,tôi cũng không biết , có lẽ vì một cảm giác bật mầm trong tôi : đây sẽ là lần cuối cùng tôi gặp cậu .Đó chắc chỉ là linh cảm thôi nhỉ ?
Nhưng đúng thật ,đó là lần cuối cùng tôi gặp cậu , tính đến bây giờ .
Cậu đang ở đâu ? Cậu đã quên tôi chưa ? Quên nỗi đau ấy chưa ? Nhưng những việc này chẳng quan trọng với chúng ta nữa rồi ....
Cậu như cơn mưa cuối hạ chợt bước qua đời tôi , mang cho tôi sức sống khác , cho tôi biết thế nào là tình yêu , thế nào là thất tình .
Cảm ơn cậu , cơn mưa cuối hạ .
________________________________________________
Trời , đêm - Cậu và tôi
Theo lời kể của Jimin
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
- Anh trai à ! Anh cứ như con nít ấy , ăn cơm còn không ăn sạch .- Cô gái nhỏ trước mặt tôi nhổm dậy , ra vẻ mặt bà chằn chỉ chỉ tay vào bát tôi . Nó tên Yerin , là em gái tôi ,rất hung dữ , rất đanh đá và rất đáng yêu . Tôi lắc đầu nhìn nó và đứng dậy .
- Rửa bát đi , anh đi học đây .
- Hể ? Onii-chan thật quá đáng !!! - Nó gào lên . Từ ngày nó biết xem anime đến giờ , cứ một tiếng onii , hai tiếng onii , phiền muốn chết . - Onii , rõ ràng hôm nay là ngày rửa bát của anh mà !
Tôi khoác áo khoác , với lấy cái cặp rồi ra khỏi cửa :
- Muộn rồi , anh đi trước .
- Là muộn học hay sợ muộn giờ đi chung với chị Yuju ? - Giọng nó vẫn oang oang không chịu vặn nhỏ volume . Yerin , mày muốn hại anh mày đấy hả ? Có em gái đúng là rất rất nhiễu sự.
Mặc kệ con nhỏ vẫn đứng đó gào , tôi vội vã lấy xe đạp đi , không quên gửi nó ánh mắt thân thiện :" Trưa anh xử mày sau ."
Tôi đạp xe thật nhanh trên con đường phố nhỏ . Những tia nắng len lỏi qua hàng hoa sữa trải dài trên mặt đường . Vài nữ sinh ngoảnh mặt nhìn tôi rồi nói nhỏ với nhau điều gì đó , hoặc sẽ chào tôi thật vui vẻ . Tôi có đáp lại họ nhưng điều duy nhất thu hút sự chú ý của tôi chỉ có cô bạn đang đi trước đó - Yuju .
- Hê nhô Yuju , mướn xe đi không ?
Cậu ấy liếc tôi rồi ngoảnh mặt đi thẳng .
- Tôi không rảnh tiền !
Biết ngay mà , từ lần Yuju bị tôi lừa mất năm nghìn thì từ đó đến giờ cái xe đạp của tôi là kẻ thù truyền kiếp của cô bạn . Cũng may cậu ta chưa manh động đến nỗi tháo hơi xe hay phá cho tuột xích , nếu là con em gái tôi thì cái xe này đã sớm được tiễn vào cửa hàng đồng nát rồi .
Tôi lại đạp vượt lên , buông lời trêu trọc :
- Hay là cậu ngại ngùng khi được một người con trai xuất sắc như tôi mời đi ? Không sao , tôi rất hiểu tâm trạng thiếu nữ mà !
Cậu ta tiện chân đá vào chân tôi . Cái đau điếng người lập tức truyền đến . Con gái quái gì mà đá mạnh vậy ? Chẳng lẽ cậu ta học võ ?
- Yuju cậu phải đền bù , cái chân ngàn vàng của tôi ! Đau quá , hình như gãy mất rồi.
Tôi ôm chân , la hét đầy thảm thương . Nhiều người ngoảnh lại nhìn tôi như người bị hại . Yuju lại đi tiếp , cậu ta buông lời :
- Ngàn năm cũng chỉ có một trò !
Yuju không phải người lạnh lùng cũng không phải người năng động . Tôi tìm thấy ở cậu ta cái gì đó rất đặc biệt . Rất rất đặc biệt . Cậu ấy chưa từng ngủ trong tiết sử lại ngủ như chưa từng được ngủ trong tiết lý . Không thích ăn socola mà thích ăn kẹo gừng . Không cuồng mấy người đẹp trai ngoài đời như những đứa con gái khác mà lại gào như điên khi trai 2D lên sàn . Thích trời nắng , ghét mặt trời . Thích trời đêm , ghét mặt trăng ,... Cậu ta hội tụ đủ cái khác người mà người khác không có . Cũng như việc được 10 toán hình , 1 toán đại ...
Và cậu ta luôn thu hút tôi . "Chà , con người này còn có gì thú vị nữa nhỉ ? Tò mò quá !"
Tôi cứ bám theo cậu ta như vậy , chỉ cốt để tìm hiểu thêm nhưng khi việc này dần trở thành thói quen thì tôi biết , tôi không thể rời bỏ cậu ta nữa . Bên cậu ta và cứ như vậy . Một hai câu bông đùa để viện cớ nói chuyện , đi học thêm chỉ để ngồi cạnh cậu ta . Tôi cũng không hiểu được tại sao mình lại hành động như vậy . Nhưng tôi cảm thấy rất vui sướng khi troll cậu ta được một vố hay làm cậu ta tức điên lên , cũng rất buồn khi thấy cậu ta xịu mặt hay lén khóc , cũng rất bình yên khi thấy cậu ngủ như mèo nhỏ trong tiết lý . Cảm giác ấy gọi là gì nhỉ ?
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
- Là yêu , là yêu đấy . Không nhầm được đâu ! - Yerin gắp miếng cá , chễm chệ phán một câu . Nó đắc ý lắm khi thấy cái vẻ suýt phụt hết cơm ra ngoài của tôi . Tôi lau miệng , mở to con mắt nhìn Yerin :
- Sao lại thế được ?
- Sao lại không thế được . Này nhé , có phải anh lúc nào cũng muốn đi với người ấy , lúc nào cũng muốn được nói chuyện với người ấy , lúc nào cũng muốn người ấy chú ý . Mỗi khi đối diện tim đập mạnh , hô hấp khó hơn , hay quên mất từ định nói đúng chứ !
Tôi sững người . Yerin chưa phán sai một từ nào cả . Nó như đi guốc trong bụng tôi vậy . Con bé này ... mấy tí tuổi đầu đã bày đặt yêu yêu đương đương ,chẳng tốt chút nào hết .
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi tránh né Yuju , thử xem có phải liệu có đúng như Yerin nói không . Và một phần nào đó tôi hi vọng là không phải thế . Thứ nhất là vì cậu ấy hiểu quá rõ tôi , thứ hai là vì tôi sợ rằng mình sẽ đánh mất tình bạn này , một khi lời yêu nói ra thì tất cả sẽ không còn như trước nữa . Tôi rất muốn cùng cậu ấy đến hết cuộc đời , dù chỉ là bạn thôi . Thế là đủ rồi .
Một ngày , hai ngày , đã sang ngày thứ ba rồi đấy . Quả thực việc tránh né như này làm tôi bồn chồn ghê gớm . Rất muốn bắt chuyện , rất muốn trêu trọc nhưng ...
- Jimin ra đây tôi cần nói chuyện . - Yuju chống nạnh đứng trước mặt tôi . Mặt cậu ta chẳng khá khẩm hơn tôi là bao . Đôi mắt thâm cuồng , sắc mặt nhợt nhạt . Nếu không phải tôi nhìn đã quen thì dễ nhầm cậu ta là ma . Tôi cũng mặc xác để Yuju kéo đi . Xem ra lần này cậu ta giận rồi .
Cậu dẫn tôi ra đằng sau trường , ném tay tôi xuống .
- Đồ điên , cậu làm gì vậy hả ?
Tôi ngớ người , chưa bao giờ Yuju chủ động nặng lời với tôi vậy cả .
- Cậu giả vờ lơ tôi đi tưởng tôi không biết hả ? Tôi đã làm gì ? Hay cậu nghĩ ra chiêu trò gì mới để trêu tức tôi ? Đủ rồi nhá , đùa cũng dai vừa thôi . Hổ không ra oai cậu tưởng tôi là mèo con à ?
Cậu ta nổi đóa . Nhưng tại sao lúc này tôi lại thấy Yuju hình như có tỏa ánh hào quang , mắt tôi rất tốt mà . Không được rồi , tôi sẽ về khám lại mắt . Tại sao tim tôi lại đập mạnh thế này ? Phải rồi phải đi khám tim nữa . Tất cả đảo lộn hết rồi , đều không ổn rồi .
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
" Chết rồi , chết rồi , chết rồi , .... "
Tôi lẩm bẩm . Cảm giác đó là gì vậy ? Nó cứ ám ảnh tôi mãi . Lúc Yuju nổi giận trông cậu ấy rất là dễ thương . Đợi đã ,mình vừa nghĩ cái quái gì vậy ? Tôi không ngại mà tán thẳng vào mặt mình . Tôi mơ mộng quá rồi , càng ngày càng thấy mình giống thiếu nữ mười tám hơn là nam nhi lớp mười hai . Không được Jimin , bình tĩnh lại . Phải , bình tĩnh lại nào . Tôi gục đầu vào bờ tường , bất lực quá !
- Onii-chan , tróc hết sơn ra giờ ! - Yerin nhắc nhở . Nó chỉ đang trêu đùa thôi . Tôi biết rõ nó mà ! Nhưng mà giờ có lẽ tôi nên nói chuyện đàng hoàng với nó .
- Yerin , anh nói chuyện với mày một tí .
- Hể ?
Vậy là tối hôm đó tôi đã có hai tiếng đàm đạo với chuyên gia tình yêu Yerin . Dù tôi không muốn nói mấy chuyện yêu đương với nó vì nó còn quá nhỏ , song giờ chỉ có nó mới có thể cứu rỗi tôi . Nó cho tôi vài lời khuyên , có lẽ tôi sẽ cần cân nhắc . Nó có bảo tôi tỏ tình với Yuju nhưng tôi thực sự rất lo sợ . Nói ra liệu có bị từ chối ? Có khả năng lắm ,nhìn mặt cậu ta đi có giống như có hứng thú với tình yêu không . Tôi quả thực rất bí bách . Để yên thì mình bồn chồn , nói ra sợ phải đau đớn . Thật ghét cái cảm giác đó .
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Và tất cả lại tiếp diễn như chuyện thường ngày . Tôi với Yuju vẫn là bạn thân của nhau . Những lúc ở bên cậu ấy , tôi lại cảm thấy tim mình đập mạnh . Cảm giác với cậu ấy ngày càng sâu sắc . Cái nóng nơi đáy lòng trỗi dậy , thiêu đốt tôi . Trái tim muốn nói nhưng lý trí ghìm lại . Nhưng hình như lý trí ngày càng lép vế rồi .
Trong lúc tôi đang cố giữ cái lý trí mong manh ở lại , Yuju vẫn đang ngủ ngon lành . Bây giờ là tiết cuối , tiết lý thần thánh của ngày thứ sáu .
" Reng , reng , reng ..."
Tiếng chuông vang lên . Giáo viên ngừng bài giảng hăng say của mình dặn dò cả lớp rồi xách cặp đi về . Học sinh như cá gặp nước , rồng gặp mây ,nhanh chóng rời ra khỏi lớp , so với giáo viên còn gấp mấy chục lần . Yuju vẫn ngủ , xem ra cậu ấy đã chìm vào giấc ngủ sâu mà ngoảnh lại thì trong lớp chỉ còn tôi và cậu ấy . Tôi nên gọi cậu ta dậy còn về nhà nhưng khi nhìn thấy cậu ta ngủ thế này quả thực tim tôi như nhảy nhót . Hôn trộm ? Một ý nghĩ xoẹt ngang qua . Không được ! Jimin , mày đang nghĩ đến cái trò hạ lưu mà mày thường xỉa xói khi em gái mày nhắc đến nó à ? Nhưng thực sự không thể cưỡng lại . Tôi hạ người xuống , sát với gương mặt của Yuju . Khoảng cách đang rút lại . Một thứ khác lại lọt vào tầm mắt : "My diary" . Dòng chữ uốn lượn màu mè thu hút sự chú ý của tôi , Yuju đang gối đè lên cuốn vở đó . Tôi len lén rút quyển vở ra , cẩn thận từng chút một . Cầm trên tay , tôi lẩm nhẩm : " Đọc trộm nhật kí là không tốt . "
Cuốn vở mở ra . Đầu tiên là những dòng chữ lộn xộn đập vào mắt . Tôi không ngờ là cậu ta viết nhật kí cẩu thả thế này . Hình như đây là cuốn mới , mới được khoảng chục trang thôi . Tôi nhấn nhá từng chữ , cậu ta phàn nàn về đủ thứ trên đời như việc con mèo nhà hàng xóm rụng lông , điểm văn dưới trung bình kể cả việc rán cá cháy bị mẹ mắng ,... Đến nỗi tôi phải bật cười vì sự ngốc nghếch của cậu ta . Nhưng khoan ,không chỉ có từng đó , nhìn này , ở đây có tên tôi .
" Jimin cậu ta là đồ ngốc . Dù được con gái chú ý mà lại chỉ bám dính lấy mình . Phư phư , cậu có biết cậu gây nhiều rắc rối cho tôi lắm không ? Đồ ngốc , đồ ngốc , đồ ngốc , đồ ngốc , đồ ngốc , đồ ngốc . Nhưng mình thật sự thích thế . Cảm giác này gọi là gì nhỉ ? "
Mặt tôi bỗng chốc nóng ran . Yerin chắc chắn sẽ nói cảm giác ấy gọi là yêu . Cậu ấy thích mình ? Cậu ấy thực sự thích mình kìa .
- Hơ ? - Yuju nhổm dậy , đưa đôi mắt ngái ngủ lên nhìn tôi . Cả hai chúng tôi sững lại một chút cho đến khi cậu ta nhận thức được thứ tôi đang cầm trên tay . - Á , cậu làm cái gì vậy ?
Cậu ta hung bạo đưa tay giật lấy tập vở , khuôn mặt cậu đỏ bừng không biết vì tức giận hay vì xấu hổ :
- Cậu đọc những gì rồi ?
- Hahaha , cậu bị văn dưới trung bình à , văn tôi được 8.5 đó . Đúng là kém cỏi !
Tôi cười lớn . Nếu cậu ta biết tôi đọc những dòng kia chắc chắn tôi sẽ bị băm ra làm từng mảnh .
Cậu ta cất tập vào trong cặp , nói :
- Cậu chỉ đọc đến đấy thôi đúng không ?
- Ừ - Nói dối là không tốt . Nhưng không nói dối thì lại càng tệ - Còn có gì nữa sao ?
- Đồ tự phụ , đồ xấu xa . Cái đồ đọc trộm nhật kí . Không hiểu tại sao tôi lại làm bạn với cậu .Vì cậu thích tôi .
- Đúng là cái đồ đáng ghét . Nếu không phải bổn cô nương lương thiện hiền lành thì đã đá cho cái bản mặt của ngươi tan nát rồi .
Cậu không hiền lành , là cậu thích tôi .
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
- Phư , nhìn mặt Onii-chan phởn quá , có chuyện gì vui à ?- Yerin ngó mặt tôi , bĩu môi châm chọc . Nhưng hiện giờ tôi sẽ không chấp với nó . Hôm nay tâm trạng tôi rất tốt . Rất rất tốt . Tốt đến nỗi không thể tốt hơn được nữa . Tôi chỉ muốn gào lên cho cả thế giới biết rằng I'm so happy . Yuju , cậu ta cũng thích tôi . Chúng tôi ... liệu có thành một đôi không nhỉ ?
- Yerin này , anh muốn tỏ tình !
- Hể ? - Mặt Yerin rất là unbelievable ( ko tin đc ) . Cũng phải thôi . Hôm trước nó khuyên tôi còn rất lưỡng lự mà .
Lại thêm hai tiếng nữa ngồi đàm đạo cộng tập luyện với Yerin . Tôi sẽ dũng cảm đối mặt , với tình cảm của bản thân . Lần này chắc chắn sẽ thành công .
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Tôi đạp xe đến nhà Yuju . Tối nay tôi hẹn cậu ấy đi chơi mà đúng theo kế hoạch là tỏ tình . Tôi đang cố tưởng tượng khuôn mặt cậu ấy khi nhận được lời tỏ tình của tôi . Cậu ấy sẽ thế nào nhỉ ? Vui vẻ , ngạc nhiên hay sửng sốt ? Điều quan trọng là lời đồng ý . Cậu ấy sẽ từ chối vì ngại ngùng hay thành thật với trái tim mình ?
Nhưng đột nhiên khung cảnh trước mắt tôi mờ đi một nửa . Cơn đau truyền tới từ đỉnh đầu . Chuyện gì đã xảy ra ?
Tôi chỉ thấy mơ hồ trước mắt mình , nụ cười của người con gái , thật đẹp !
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Mùi thuốc sát trùng sộc vào mũi tôi . Không gian ở đây là một màu trắng xóa .
- Anh Jimin ! - Tiếng Yerin . Nó đang ở đâu vậy ? Hình như nó bị cảm .
Bàn tay nhỏ của nó siết chặt lấy tay tôi . Đôi mắt nó sưng húp , khuôn mặt tèm lem nước mũi . Nó gục đầu xuống ,người nó bắt đầu run lên , thút thít :
- Anh , anh ơi ! Anh ơi . Anh Jimin !
Nó liên tục gọi tôi . Giọng nó nghẹn lại . Tôi chẳng hiểu việc gì đang xảy ra nhưng tôi thật sự rất khó chịu . Yerin lúc nào cũng ríu rít của tôi tại sao lại thành ra thế này ? Còn nữa , tôi đang đến nhà Yuju cơ mà .
Tôi vươn tay với lấy mái tóc đen nhánh mềm mại của nó nhưng chợt nhận ra mớ dây rợ , nào máy đo tim , nào dây chuyền nước đang gắn lên cổ tay tôi . Cái gì thế này ? Tại sao tôi lại bị gắn mấy cái này , tôi đang rất khỏe mạnh cơ mà !
- Yerin ... - Cổ họng tôi rát bỏng . Nói thôi cũng đủ khó khăn .
Nó ngẩng mặt lên . Môi nó mím chặt ngăn không cho tiếng khóc bật ra nức nở . Tôi cảm thấy lực siết từ tay nó chặt hơn . Nước mắt lăn dài trên gò má . Nó không nói gì hết , chỉ nhìn thôi , cái nhìn của nó xoáy vào tôi . Một chút đau đớn , một chút lo sợ ,lại một chút tuyệt vọng . Hình như có cái gì đó đã xảy ra với tôi .
- Yerin ... lấy anh cốc nước .
Nó ngoan ngoãn rót nước cho tôi . Động tác của nó run lẩy bẩy . Tôi có cảm tưởng chiếc cốc trong tay nó có thể rơi bất cứ lúc nào . Tôi nhận lấy và uống . Cổ họng tôi dịu đi rất nhiều .
- Yerin , tại sao em khóc vậy ? Có chuyện gì xảy ra với anh à ?
Nó lẳng lặng lắc đầu rồi lấy từ cặp ra một tờ giấy . Là kết quả chẩn đoán của bác sĩ . Tôi đã bị ... ung thư di căn ?
Một đợt sốc nặng kéo đến trong tôi , đè lên phía lồng ngực trái . Tôi bị hoa mắt đúng không ?
- Yerin ,là thật sao ?
Đáp lại tôi chỉ có một cái gật đầu cứng nhắc .
" Á . " Tôi đập tay lên ngực . Đau , đau quá . Cái cảm giác nhói lên không dứt hành hạ tâm can tôi . Tôi bị ung thư ư ? Tôi còn rất trẻ mà , tôi còn ước mơ còn hoài bão chưa kịp thực hiện mà . Tôi còn em gái cần chăm sóc mà . Tôi còn ... vừa chỉ mới tìm ra tình yêu của mình . Tại sao mọi chuyện lại đến như thế ? Tại sao cuộc đời lại bất công như thế ? Ông trời ghen tị với những gì tôi vừa mới có nên cướp nó đi một cách tàn nhẫn vậy sao ? Tại sao ? Tại sao chứ ? Tại sao ? Tại sao?
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
- Jimin , sao hôm thứ bảy cậu không đến vậy ? Tôi chờ đến mòn mỏi đấy . - Yuju chất vấn tôi . Tôi chỉ biết lắc đầu biện minh đổ lỗi cho cái xe đạp . Tôi không muốn cậu ta biết việc buồn đó . Cậu ta sẽ khóc , khóc rất nhiều . Tôi lại không muốn thấy gương mặt ấy , đã xấu mà còn khóc thì sẽ thành yêu quái mất .
Tôi vẫn cư xử bình thường, giao tiếp như hai đứa bạn thân . Tôi chỉ cho phép nó dừng ở đó thôi . Đó là cái ranh giới cho chúng ta , cho tình yêu đầu tiên và cũng là cuối cùng của tôi .
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Để cuộc đời kéo dài thêm một chút , tôi phải đến bệnh viện tái khám và nhận thuốc thường xuyên . Lần nào cũng có một cô gái với mái tóc đen dài ngang lưng ngồi cùng tôi . Cô ấy rất xinh đẹp , đẹp hơn bất cứ ai tôi từng biết đến . Lúc đầu chỉ là giao tiếp xã giao thông thường nhưng sau đó chúng tôi càng ngày càng thân thiết . Cô ấy tên Eunha là một cô bạn dễ thương bằng tuổi tôi , học trường A . Chỉ tiếc rằng cô ấy có một khối u não . Cũng di căn và thời gian của cô ấy cũng chẳng còn nhiều . Cả mái tóc đen dài kia cũng là tóc giả . Đôi mắt cô ấy không ẩn chứa một chút tuyệt vọng nào mà ngược lại còn rất tràn trề sức sống . Nhưng cũng có một gợn buồn miên man mà tôi chẳng thể nào hiểu hết được .
Chúng tôi hẹn nhau ra ngoài nói chuyện , đi chơi , ... Quả thực chỉ có những người đồng cảnh ngộ mới có thể hiểu hết nhau . Cô ấy kể rất nhiều chuyện và trong đó câu chuyện làm tôi buồn nhất là câu chuyện về người yêu cô ấy - Jungkook . Hai người họ yêu nhau từ năm lớp chín đến bây giờ đã là bốn năm . Cô ấy sợ rằng khi anh ta biết thì sẽ rất đau khổ nên chưa dám nói . Cũng như tôi không muốn nói với Yuju . Một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi , tại sao chúng tôi không giả vờ làm người yêu ? Vừa để cô ấy từ chối tình cảm của Jungkook , vừa để Yuju quên tôi đi . Một mũi tên trúng hai đích .
Gia đình Eunha cũng là một nhà giàu có , họ cũng không muốn con gái mình yêu sớm nhưng vì đây là những năm tháng cuối đời của cô nên họ đồng ý và đối xử rất tốt với tôi . Chúng tôi cũng đã định ngày đính hôn .
Hôm đó tôi về nhà khoe với Yuju . Cầm điện thoại trên tay nhưng cả người tôi cứ run lên bần bật . Có cái gì đó làm cho ngón tay tôi cứng đờ , một lúc lâu khớp tay mới nới lỏng .
" Alo , Yuju à ... " Tôi cố giữ vững giọng . " Nói cho biết một tin vui nhá ... Tôi có người yêu rồi đấy ! "
Một khoảng không trống vắng kéo dài . Yuju không đáp lại . Tôi cũng biết phản ứng của cậu ấy mà . Bất ngờ nhỉ hay bàng hoàng thì đúng hơn . Tôi lại gọi cậu ấy lần nữa , lúc này Yuju mới đáp lại . Cậu ta chúc mừng tôi nhưng tại sao tôi lại nghe thấy tiếng va chạm của điện thoại và mặt đất . Rơi điện thoại sau khi nghe cuộc gọi của tôi ? Tôi không nghĩ nó trùng hợp thế .
Tối đó tôi không tài nào ngủ được . Mở điện thoại lên , nhấp vào biểu tượng facebook . Tên cậu ta vẫn còn sáng .
" Ngủ muộn không tốt đâu ". Tôi toan bấm gửi nhưng lại xóa đi . Hay là ... " Yu đang nhắn tin với anh nào đấy ." Nhưng tôi lại xóa . Tôi không thể nào nghĩ ra cái gì để nhắn cho Yuju cả . Hết nhấp lại xóa . Cuối cùng đốm xanh tắt lịm . Cậu ấy không onl nữa . Tôi tắt máy , hay là tôi nên nói sự thật , hay là nên giấu kín . Tôi phải làm thế nào đây ? Tôi chợt nhận ra tình cả mình dành cho cậu ấy lớn hơn cả thích . Đó là yêu . Một tiếng yêu mà lòng muốn chối bỏ . Gạt hình ảnh của cậu ấy sang một bên và mày vẫn sống tốt đến hết đời , mày làm được chứ ?
Tôi mở đèn học và hì hục viết thư . Nhưng tất cả đều không vừa ý , tôi buông lỏng bút . Những chữ xiêu vẹo còn sót lại duy nhất trên trang giấy . " Tôi yêu cậu . " Xung quanh toàn những tờ giấy bị vò nát , tôi đứng dậy , hướng mắt ra ngoài cửa sổ . Trời đêm nay lạ quá , hình như tôi chưa được nhìn thấy nó bao giờ .
Hai con người , một tâm tư . Kẻ dằn vặt ,kẻ đau đớn . Cả hai đang cùng hướng lên bầu trời . Rất gần mà tưởng như xa ngàn trùng . Cậu và tôi , phải chăng là trò đùa số phận ?
________________________________________________
Hãy mãi là nắng
Tôi là Yerin. Năm nay tôi 25 tuổi và là một nhân viên văn phòng bình thường. Cuộc sống của tôi chẳng có gì đặc biệt, vì điều đặc biệt nhất - anh trai tôi - đã rời khỏi thế giới này khoảng mười năm trước, nửa năm sau khi anh đỗ đại học. Tôi cũng có một mối tình, một mối tình đơn phương với cậu bạn đã học cùng tôi ba năm cấp ba và bốn năm đại học. Cậu ấy là một kẻ xấu tính với chỉ số EQ thấp đến không thể nào thấp hơn, ít nhất là khi tôi năm lần bảy lượt tỏ rõ thái độ mà cậu vẫn chẳng hay biết. Và Taehuynh chính là tên cậu ấy. Tôi không biết tại sao tôi lại thích một con người như vậy, vì tình cảm là một thứ rất khó nói nhưng tôi biết, trái tim mình muốn gì.
- Yerin, tớ thấy hôm nay cậu là lạ sao ấy. - Taehuynh xà đến trước mặt tôi, chau mày soi xét.
- Sao? Lạ chỗ nào? - Tôi vội vàng đưa tay lên lau mặt - Mặt tôi dính gì à?
- Hình như... - Cậu ấy đưa mặt sát lại, sát đến nỗi, tôi có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng của cậu ấy - Cậu nhìn ngốc hơn hôm qua thì phải!
- Kim Taehuynh! - Tôi dậm chân, đẩy cậu ta ra - Cậu chê mình quá thọ à?
- Không. Tớ chỉ nói sự thật. Yerin không những ngốc còn là đồ chân lùn, tóc thưa, đanh đá,... - Taehuynh vừa nói vừa gật gật đầu phụ hoạ. Dáng vẻ này, dáng vẻ này, thật là chê thế giới quá yên bình, chê xã hội quá văn minh, chê Yerin tôi quá hiền mà!
- Hổ không ra oai cậu tưởng tôi là mèo con à? - Tôi gằn từng chữ.
- Không hề nha! Cậu làm sao dễ thương bằng mèo!
- Cậu! Cậu! Cậu! Chết chắc rồi! - Tôi nhào đến giương nanh vuốt cào cấu cậu ta. Đột nhiên cổ áo tôi bị xách lên.
- A! Cậu tưởng như vậy là xong à? - Hai tay tôi vẫn với với về chỗ cậu ta, chỉ trực một giây chạm đến, xé xác cậu ta.
- Thực ra, nhìn như này, có giống mèo một chút! - Taehuynh đặt tôi xuống, khẽ cười.
"Thịch" Trái tim tôi lại lỡ một nhịp. Như hơn ba ngàn sáu trăm năm mươi ngày qua. Một lần nữa, say cậu. Say ánh mắt cậu, say nụ cười cậu. Say đến nỗi không thể nói nên lời.
Phải, tôi chẳng bao giờ nói nên lời khi đứng trước cậu. Tôi chỉ có thể cho cậu thấy rõ thái độ của mình đối với cậu mà chưa một lần nói ra...
Tôi thích cậu, Taehuynh
Khi nào, tôi mới có thể đủ can đảm, đứng trước cậu, rành mạch nói ra từng từ, từng từ nhỉ?
Tôi bước vào nhà, ý nghĩ đó cứ bám chặt lấy tôi...
... như mười năm trước nó bám víu lấy anh trai tôi vậy.
Anh Jimin , cảm giác lúc đó của anh như thế nào?
Tôi kéo ngăn tủ, vuốt ve những tờ giấy đã nhàu nát, thứ đã chất đầy trong thùng rác thùng rác của anh tôi. Không biết tôi đã đọc đi đọc lại nó bao nhiêu lần nhỉ? Hai lần? Ba lần? Hay nhiều đến nỗi tôi chẳng đếm xuể? Một nỗi buồn hoài cổ ngập lên trong tôi, thứ mà một cô gái hai mươi lăm tuổi tràn đầy sức sống không nên có.
Một lần nữa, tôi đọc lại. Những con chữ xinh đẹp đau đớn quằn quại trên trang giấy như cào vào lòng tôi, từng đợt, nôn nao đến kì lạ. Và mỗi lần đọc đến tờ cuối cùng, tôi đều bật khóc.
"Tôi yêu cậu."
Vậy mà cuối cùng lại chỉ có thể viết lên giấy, không thể nói ra...
Liệu tôi có giống anh mình? Ôm mối tình ấy chôn vùi dưới lớp đất lạnh?
"Ting ting..."
Điện thoại bất chợt reo lên. Tôi lau giọt lấp lánh trên mi, nhẹ giọng:
- Yerin xin nghe.
"Hàng cô đặt đã được chuyển đến địa điểm hẹn, mời cô đến nhận hàng và thanh toán." Đầu dây bên kia đều đều truyền đến. Là nhân viên giao hàng.
- Tôi sẽ xuống ngay.
Tôi cất những lá thư chưa trọn vẹn vào ngăn tủ rồi đi xuống.
Bây giờ đã là chiều tối, ánh đỏ dần tắt ngủm, thay vào đó, đèn đường dần sáng rực.
- Mời cô kí vào đây.
- Vâng.
Sau khi hoàn thành mọi thủ tục nhận hàng, anh nhân viên giao hàng phóng xe đi mất, một bóng hình hiện ra trước mắt tôi.
- Yerin...
- Chị Yuju...
Chị Yuju bây giờ đã là một cô gái trưởng thành xinh đẹp, lịch sự thanh nhã, khác hẳn với khí chất trước đây. Tôi đã âm thầm đánh giá thế đấy.
Và dường như, vì không gian quá đỗi im lặng nên chị ấy đành cất tiếng:
- Dạo này em thế nào rồi?
- Em vẫn bình thường ạ. Mặc dù thỉnh thoảng có chút khó khăn, nhưng cũng không sao cả. Còn chị?
- Chị ổn. - Chị Yuju mỉm cười rồi nhìn về xa xa, nơi bức ảnh tôi và anh chụp chung - Jimin có sống tốt không?
Lặng. Trái tim tôi như ngừng đập, và một loại cay đắng trào lên cổ tôi, những lời nói dối sắp tuôn ra khỏi cuống họng:
- Anh ấy...
Đã nói với em rằng không thể để chị biết.
- Anh ấy...
Đã gọi hàng ngàn lần tên chị trước khi lìa đời.
- Anh ấy...
Đã nói là "Hãy quên tôi đi..."
- Anh ấy...
Đã nói là "Bởi vì cậu là nắng."
Bởi vì là nắng nên đừng phải tuôn mưa.
- Cậu ấy sao rồi? - Chị nghiêng người về phía tôi, câu nói trở nên nặng trĩu.
- Em... Chị Yuju ! Xin chị hãy đọc cái này!
Tôi lấy xấp giấy nhàu nhĩ trong ngăn tủ đưa đến cho chị. Tôi đã làm trái lời anh. Nhưng tôi lại không hề hối hận và sẽ không bao giờ hối hận.
Tay chị ấy run lên.
" Yuju , tôi là Jimin , bạn thân nhất của cậu đây. Tôi viết thư này để..."
" Yuju , tôi không biết nói sao nữa, nhưng cậu là người đặc biệt nhất tôi từng gặp và có lẽ sẽ là đặc biệt nhất trong đời tôi. Tôi viết thư này là để..."
" Yuju , cậu là người hay quên. Cậu quên bài tập về nhà, cậu quên lịch thi, cậu quên mang áo mưa, cậu quên mang áo rét , ... Sau này đừng quên nữa, vì tôi... "
" Yuju , năm lớp mười hai rồi, ngã rẽ quyết định lớn nhất thanh xuân đang ở trước mắt. Đừng vì mình thi ban xã hội mà không coi trọng vật lý hay hoá học nhé. Biết đâu kẻ dở hơi như cậu đăng kí nhầm ban tự nhiên thì sao? Lúc ấy, tôi sẽ..."
" Yuju , hôm trước cậu có nói thích đi du lịch. Cậu thích chinh phục đỉnh núi cao nhất ở Seoul , cậu muốn tắm nắng ở Busan và mặc hán phục ở Trung Quốc . Cậu nói chúng mình sẽ đi hết những địa điểm đẹp ở trên thế . Nhưng mà tôi..."
" Yuju , có lẽ tương lai cậu sẽ không có tôi và tương lai tôi sẽ chẳng có cậu. Vì..."
" Yuju , bây giờ tôi muốn nhìn thấy cậu, ngay lúc này."
" Yuju , tôi không thể nói sự thật cho cậu."
" Yuju , tôi xin lỗi."
" Yuju ."
" Yuju ."
" Yuju. "
" Yuju."
" Yuju ."
" Hãy mãi là nắng."
" Tôi yêu cậu. "
- Anh ấy có một khối u ác ở não. Hôn thê của anh ấy - Eunha bị ung thư ngực di căn. Họ chỉ đính hôn với nhau để giúp chị Eunha chia tay với bạn trai mình - Jungkook . Và chị Eunha đã chết. Rồi nửa năm sau khi thi đại học, anh em cũng chết. Anh ấy chưa từng đi du học. Anh ấy chỉ ở nhà và viết hàng vạn lần tên chị.
"Tách, tách, tách..."
Những giọt ấm nóng rơi xuống xấp giấy cũ.
- Đồ ngốc! Đồ ngốc! Tại sao lại không cho tôi biết? - Chị ngẩng mặt, nước mắt đã dàn giụa trên má chị - Tôi cũng yêu cậu mà!
"Tôi cũng yêu cậu mà!"
Hình ảnh của Taehuynh chợt hiện ra trước mắt tôi. Nước mắt lã chã rơi, ướt đẫm quyển nhật kí mà hàng ngày tôi vẫn viết.
Liệu có thể lại như vậy không?
Tim tôi thắt lại.
Cứ mãi che đậy thì tốt sao?
Tôi...
Tôi không muốn tình cảnh trớ trêu này xảy ra một lần nữa.
Tôi muốn nói hết tất cả với cậu ấy.
" Taehuynh , tôi thích cậu."
___Hết___