[ Ngược ] Nếu có kiếp sau sẽ không gặp chàng!
Tác giả: Xí Xẹo
Dưới mái hiên lãnh cung mưa rơi lất phất, Thẩm Nhu ngồi thẫn thờ. Hàng năm không tắm rửa, trên người như đang mặc một bộ giáp thật dày, nặng trĩu như lòng nàng.
Mười hai năm, bị giam vào lãnh cung đã mười hai năm, Thẩm Nhu ngẩng đầu nhìn lên trời, mỗi lúc trời đổ mưa, đôi chân nàng đau đớn đến thấu lạnh xương tuỷ.
Nàng là con gái ruột của Thừa tướng Thẩm Bá Nhiên, chỉ tiếc rằng, nàng không sinh ra từ bụng Đại phu nhân, mà là từ một tỳ nữ thân phận thấp kém, hơn nữa khi nàng sinh ra bởi vì bị Đại phu nhân hãm hại, mời đạo sư tới nói rằng nàng lớn lên sẽ gây hại cho cha mẹ, bởi vậy mới bị phụ thân đưa đến chỗ họ hàng xa nuôi dưỡng. Đáng tiếc họ hàng cũng không muốn nuôi một thứ nữ, đưa nàng về quê tự sinh tự diệt, cứ như thế nàng một quý nữ xuất thân từ gia đình quyền thế bậc nhất Đại Lịch, lại phải tự mình làm việc nhà, thậm chí còn phải ra đồng làm việc.
Kim chi ngọc diệp bị vứt bỏ chốn dân gian, nếu không có chuyện đại tỷ Thẩm Thanh Nhạc không chịu gả cho người đó thì phụ thân và Đại phu nhân có lẽ sẽ không bao giờ nhớ đến nàng...
Sau này, nàng làm theo ý muốn của phụ thân, bước vào phủ Hoàng tử, toàn tâm toàn ý giúp Lý Dục từ Hoàng tử bước lên ngôi vị đế vương, còn sinh hạ cho hắn con trai đầu lòng là Lý Ngọc, cho đến lúc Lý Dục đăng cơ, phong nàng làm Hoàng hậu, thì thời gian đã trôi qua tám năm.
Sau này thì sao? Sau này ——
Mỗi khi Thẩm Nhu nhớ đến ngày đó lại muốn bật cười. Cười chính mình trẻ tuổi đến ông trời cũng không biết sợ, cười mình hiện giờ so với lúc đó đã cách xa đến như vậy.
Vẫn còn nhớ rõ đêm hôm đó, tất cả người trong Khôn Trữ cung phải chịu cực hình ngay tại chỗ, cửa lớn khóa lại, dường như bọn họ nóng lòng muốn kết thúc tất cả hoặc muốn che giấu tất cả, thậm chí còn không đưa đến hình phòng, tất cả đều chịu cực hình ngay trong sân viện.
Chỉ trong chớp mắt, Khôn Trữ cung biến thành gió tanh mưa máu. Thẩm Nhu bị kéo đến trước mặt Hoàng đế.
Đôi mắt từ trước đến giờ luôn thâm tình của Lý Dục giờ hiện ra sự sắc bén, lạnh lùng vô tình: “Ngươi tiện nhân, ngay cả tỷ tỷ ruột của mình cũng có thể nhẫn tâm hạ độc.” Trong lòng Thẩm Nhu tràn đầy thống khổ, nhưng vẫn nói: “Ta hại nàng ta? Ta chưa bao giờ hại nàng ta! Bao năm chung sống không lẽ ngài lại không hiểu ta?”
Lý Dục đạp thẳng vào ngực nàng không lưu tình chút nào, Thẩm Nhu nôn ra một ngụm máu, lại nhận lấy ánh mắt chán ghét của hắn: “Tiện nhân, Thanh Nhạc khó sinh, trẫm không ở trong cung, cung nữ đi cầu xin ngươi, vì sao ngươi lại đóng cửa Khôn Trữ cung tránh không gặp mặt, rõ ràng ngươi muốn hại chết nàng! Nếu ta không trở về sớm, nàng nhất định sẽ chết một người hai mạng!”
Ngẩng đầu nhìn người mình yêu sâu đậm trước mắt, hắn vẫn tuấn mỹ như thế, như thể thái dương trên trời cao. Thật ra, cho tới giờ nàng vẫn không hiểu người nam nhân trước mắt này, nàng không biết người mình yêu rốt cuộc là một nam nhân thế nào, có thể dịu dàng đến mức nào, cũng có thể vô tình đến mức nào, thậm chí, nàng còn cảm thấy mình như một trò cười, cứ như thế trả giá cho sự lưu luyến si mê của mình, lại không biết rằng, hắn căn bản không cần nàng.
Thẩm Nhu lạnh lùng cười: “Hoàng thượng nghĩ đến tỷ tỷ, mà có nghĩ đến Ngọc nhi con trai chúng ta không? Ngay trong ngày con của người và tỷ tỷ sinh ra, Ngọc nhi của ta đang hấp hối vì bệnh nặng, ta gọi Thái y đến cứu nó là sai sao? Chẳng lẽ tỷ tỷ là người, con ta không phải là người?”
Hiện giờ tỷ tỷ thuận lợi sinh con, vừa sinh ra đã sắc phong nó làm Thái tử, Ngọc nhi của ta thì chết đi, người đã từng đáp ứng với ta sẽ để cho Ngọc nhi làm Thái tử! Người không phải là Hoàng đế sao, vì sao còn muốn lật lọng! Vì sao!”
Khuôn mặt tựa băng của Lý Dục làm lòng người nguội lạnh, vẻ mặt hờ hững nhìn nàng: “Trẫm đã cho ngươi làm Hoàng hậu, ngươi còn không thấy đủ! Hy vọng xa vời đến ngôi vị Thái tử!”
Thẩm Nhu chỉ cảm thấy trong miệng đầy vị máu, giọng nói như dòng nước lạnh chạm đến tận đáy lòng: “Hoàng hậu? Đúng, ta là Hoàng hậu, mà chiếu thư phế hậu đã sớm đặt trên bàn ngươi, chỉ chờ tỷ tỷ sinh Hoàng tử xong sẽ đóng ngọc tỷ vào! Lý Dục, ta đã làm sai điều gì? Gả cho ngươi tám năm, ta đã đối xử với ngươi thế nào!”
Nàng vừa nói, vừa nhẹ nhàng cởi áo ngoài, lộ ra vết sẹo dữ tợn trên ngực, chỉ vào nó, chậm rãi nói ra từng chữ.
“Năm ba mươi tám Tiên đế, ta cản một kiếm của thích khách cho ngươi, ngay chính giữa ngực! Năm bốn mươi Tiên đế, biết rõ rượu Thái tử đưa đến là rượu độc, ta một hơi uống cạn thay ngươi! Năm bốn mươi mốt Tiên đế, ta biết Thất Hoàng tử muốn giết ngươi, phóng ngựa không ngừng nghỉ suốt đêm bôn ba tám trăm dặm nói cho ngươi biết! Năm bốn mươi hai Tiên đế, lúc ngươi đi cứu tế thiên tai bị nhiễm dịch bệnh, ta cho cung nữ lui hết ra ngoài chỉ còn lại một mình, chăm sóc cực nhọc cả ngày lẫn đên suốt bốn mươi tám ngày! Lúc ngươi đăng cơ đã hứa hẹn với ta những gì, ngươi còn nhớ không? Ngươi nói một ngày ngươi làm Hoàng đế thì ngày đó ta vẫn là Hoàng hậu! Mà sau đó ngươi lại phải lòng Thẩm Thanh Nhạc, chẳng những để con nàng ta làm Thái tử, thậm chí còn muốn phế ta! Lý Dục, ngươi đúng là đã không làm ta thất vọng!”
Lý Dục vẻ mặt bình tĩnh, hờ hững nhìn nàng, sự hờ hững này là tuyệt đối không để ý, cho nên coi như không thấy. Sự hờ hững này, tự nhiên như thế, cứ như thể từ khi sinh ra đã mang dáng vẻ như vậy.
Sắc mặt của hắn làm trái tim nàng bị bóp nghẹt, giống như một cây châm rất nhỏ rất sắc bén bất ngờ đâm sâu vào trái tim trong lúc không kịp phòng bị, đau đến mức nàng phải hít một hơi thật sâu, nhưng trên mặt vẫn duy trì sự kiên cường, đáy mắt lại có một tia bi ai mất mát.
“Thanh Nhạc mới là người trẫm ái mộ yêu thương, ý định ban đầu của trẫm, tuy phế bỏ ngôi vị Hoàng hậu của ngươi, nhưng vẫn để ngươi ở lại hậu cung, để nửa đời sau ngươi không phải lo đến cơm áo.”
“Không lo cơm áo?” Đáy lòng như bị cái gì đó sắc bén cứng nhọn đâm sâu từng chút một, ban đầu từ một lỗ nhỏ chậm rãi tích tụ lại thành vực sâu, cho đến khi trái tim nàng dường như đã bị đâm nát, Thẩm Nhu giống một tảng băng trôi sắp vỡ vụn, vợ chồng tám năm, trải qua hoạn nạn, gian khổ có nhau, thời điểm hắn khó khăn nhất chỉ có nàng đứng bên cạnh hắn, nhưng đến lúc hắn đăng cơ làm Hoàng đế lại ái mộ Thẩm Thanh Nhạc như vậy, chẳng những muốn phế nàng, còn luôn miệng nói để nàng không phải lo cơm áo.
“Ta làm tất cả vì ngươi, thậm chí không tiếc lấy tính mạng để bảo vệ, kết quả nhận được bốn chữ cơm áo không lo? Tám năm! Tám năm vợ chồng, không bằng khuôn mặt như thiên tiên của Thẩm Thanh Nhạc, áo cơm không lo, ai cần cái áo cơm không lo của ngươi! Tất cả những gì ta khổ khổ sở sở dùng mạng đổi lấy, ngươi cứ như thế dễ dàng trao cho nữ nhân khác! Còn muốn ta mang ơn với các ngươi sao?”
Tay Lý Dục đập thật mạnh xuống bàn, bình trà trên mặt bàn rơi xuống đất, khuôn mặt hắn hơi nhăn lại: “Im miệng! Nữ nhân khác cái gì, Thanh Nhạc là tỷ tỷ của ngươi!”
Thẩm Nhu nhẹ xuỳ một tiếng giễu cợt: “Tỷ tỷ? Nàng ta là tiên nữ cao cao tại thượng, là đại tiểu thư Thẩm gia, là đám mây trên trời, còn ta sao? Ta chỉ là thứ nữ của Thẩm gia, là tai ương đến cả phụ thân cũng không để ý tới, là bùn trên mặt đất! Nàng ta nếu thật sự coi ta là muội muội, làm sao có thể cướp đi phu quân của ta, cướp đi ngôi vị Thái tử của con ta!”
Lý Dục khẽ hừ một tiếng, nhìn xuống đất, đôi mắt thâm trầm có sự hung ác nham hiểm, thong thả nhìn qua dung nhan trắng bệch của Thẩm Nhu, ánh mắt doạ người đến ngừng thở: “Thanh Nhạc hồn nhiên lương thiện, thuần khiết trắng trong, thường ngày một con kiến cũng thương tiếc không muốn giẫm chết, đến một ngón tay của nàng ngươi cũng không bằng! Còn Lý Ngọc, bị ngươi dạy dỗ thành không hiểu chuyện, dám nói lời bất kính với Thanh Nhạc, có tư cách gì ngồi lên ngôi vị Thái tử!”
Hồn nhiên lương thiện, thuần khiết trắng trong? Từ nhỏ đến lớn đều là mình làm chuyện tốt, nhưng người nhận thanh danh tốt đẹp vĩnh viễn là tỷ tỷ! Đơn giản vì nàng ta có một gương mặt xinh đẹp, đủ để mọi người tôn thành tiên nữ!
Thẩm Nhu chỉ cảm thấy mình vô cùng buồn cười, giọng nói của Lý giống một cây đao, đâm thẳng vào lòng nàng, máu tươi chảy đầm đìa, dường như có lệ nóng chậm rãi chảy ra từ hốc mắt trống rỗng mà khô cạn của nàng.
Ánh mắt nàng ẩn chứa sự đau đớn vô hạn: “Được, ta kém xa tỷ tỷ! Nhưng Ngọc nhi vô tội, nó chỉ là một đứa nhỏ bốn tuổi, cái gì cũng không hiểu, nó thấy ta thương tâm rơi lệ vì ngươi, nhất thời khó chịu nói hai câu oán trách, ngươi lại lạnh lùng nhốt nó ba ngày ba đêm!”
Lý Dục lạnh lùng nhìn nàng, không nói một lời.
Nàng càng thêm đau lòng: “Nếu không vì như thế, nó sao có thể nhiễm bệnh phổi, nó sao có thể tuổi nhỏ đã phải đến Hoàng tuyền! Nó là con trai ruột của ngươi, chỉ vì một câu nói không hiểu chuyện, mà ngươi đối xử với nó như thế! Ta sai sao? Ta bảo các Thái y vội vã đến chẩn trị cho nó, ta muốn cứu con trai ruột của chính mình! Ngươi chỉ nghĩ đến Thẩm Thanh Nhạc, Ngọc nhi của ta cả người sốt cao, lớn tiếng nói với ta mẫu hậu đau quá, mẫu hậu con đau quá! Ngươi có hiểu sự thống khổ của ta không? Nếu có thể ta tình nguyện dùng tính mạng chính mình đổi lấy sự sống cho nó! Bảo bối của ngươi có ngươi có Thẩm Thanh Nhạc, còn Ngọc nhi chỉ có mỗi mình ta! Vì sao Thẩm Thanh Nhạc sinh ta lại phải đến chăm sóc nàng ta, lúc đó Ngọc nhi của ta còn đang đấu tranh trên ranh giới sống chết! Hiện giờ ta chẳng cần gì hết! Ta chỉ cần Ngọc nhi sống lại! Ta hận Thẩm Thanh Nhạc, ta căm thù nàng ta, ta hận nàng ta, chỉ hận không thể xé từng miếng thịt của nàng ta!”
“Ngươi đồ tiện nhân!” Lý Dục càng phẫn nộ, hắn vô cùng chán ghét nữ nhân trước mắt: “Ngươi muốn hận cứ hận trẫm! Nàng ấy không muốn vào cung, là trẫm cố ý đưa nàng ấy vào cung, lập nàng ấy làm Hậu! Nàng ấy là người lương thiện thuần khiết như vậy, sao có thể có loại muội muội đáng sợ như ngươi!”
Hắn bước nhanh tới trước mặt Thẩm Nhu, hung ác kéo tóc nàng: “Trẫm tuyệt đối không tha thứ cho ngươi! Trẫm muốn ngươi cả đời sống không bằng chết! Người đâu, chặt đứt hai chân tiện nhân này, nhốt vào lãnh cung!”
Sau đó, Thẩm Nhu nhìn thấy thứ màu vàng diễm lệ gì đó, trong cung tối như mực, mà màu sắc của nó vượt qua tất cả, hoa lệ chói mắt hơn cả ngọn đèn, xé nát toàn bộ thế giới. Nàng biết, đây là chiếu thư phế hậu! Phế hậu!
Thái giám tuyên chỉ liên miên, đâu đó có ánh mắt như mũi tên mang độc bắn đến, dường như muốn vạn tiễn xuyên tim nàng. Mà nàng hồn phách trống rỗng, tất cả ý niệm trong đầu như biến mất chỉ còn lại hai chữ căm hận, cuối cùng không nghe thêm được gì nữa. Linh hồn hoàn chỉnh đã vứt bỏ tấm thân rách nát của nàng bay về phía bầu trời xa xa kia rồi.
Lý Dục, tâm tư ngươi thật độc ác, thật độc ác! Nàng ôm lấy trái tim mình nằm xuống mặt đất, còn hắn, một lần liếc mắt cũng không có, nâng chân đạp xuống không lưu tình chút nào! Cái đạp này, không chỉ thương tổn đến thân thể nàng, mà là lăng trì sự tôn nghiêm cùng linh hồn nàng.
Thẩm Nhu cười điên cuồng, nàng đã từng nói, yêu nhất phong cảnh Giang Nam, một ngày nào đó sẽ đến Giang Nam ngắm phong cảnh, uống trà ngon, nghe những bài dân ca hay nhất, đi khắp thiên sơn vạn thuỷ, Lý Dục hắn nói sẽ nhớ kỹ, sẽ nhớ kỹ cả đời, chính vì hắn nhớ kỹ, cho nên hiện giờ dùng thứ đó để trừng phạt nàng! Nàng không phải đã nói muốn đi khắp thiên sơn vạn thuỷ sao, hắn sẽ chặt đứt hai chân của nàng! Nàng nói, chỉ mong đời này hắn có thể toàn tâm toàn ý chỉ cần nàng bên cạnh hắn, mong hắn đừng phụ nàng mà yêu thêm ai khác! Rồi sao? Hắn vậy mà không chỉ phụ nàng mà người hắn yêu kia lại là tỷ tỷ của nàng sao! Nàng không phải đã nói để ý đến ngôi vị Hoàng hậu sao, hắn phế bỏ Hoàng hậu, nhốt nàng vào lãnh cung, Lý Dục, ngươi thật nham hiểm, ngươi thật độc ác, chỉ vì tất cả những gì ta muốn, ta cầu ngươi, ngươi đều đem tất thẩy trả lại cho ta bằng cách này đây!
Dưới mái hiên lãnh cung, Thẩm Nhu hơi nheo mắt lại, về sau, Lý Dục lập Thẩm Thanh Nhạc làm Hoàng hậu, sắc phong con trai nàng ta làm Thái tử, cả đời độc sủng, vinh quang vô hạn, còn Thẩm Nhu nàng đã bị người đời lãng quên.
Còn sống chỉ là kéo dài hơi tàn, nhưng mà, nàng tự nói với chính mình, phải sống lâu hơn Thẩm Thanh Nhạc, phải sống lâu hơn Thẩm Thanh Nhạc!
Đúng lúc này, cửa lãnh cung mở ra, Thẩm Nhu thấy một tia nắng ấm mờ nhạt từ khe cửa u ám nhẹ nhàng tiến vào, “Thẩm thị, mau quỳ xuống tiếp chỉ!”
Quỳ xuống? Đôi chân nàng đã bị chặt đứt, quỳ xuống được sao!
Thẩm Nhu không hiểu hắn đang nói gì, giọng nói khàn khàn bén nhọn vang vào tai làm nàng không thể suy xét, nàng bị người khác kéo dài trên đất ra đến hành lang.
“Bệ hạ có chỉ, phế hậu Thẩm Thị vô đức, trong lãnh cung không tự kiểm điểm chính mình, ngày đêm nguyền rủa Hoàng hậu, ban rượu độc xử tử!”
“Nương, người đừng trách người khác, Hoàng hậu sầu lo kinh sợ, ngủ không yên, bệ hạ tìm người tính ra là mạng của người quá mạnh, khắc Hoàng hậu, người sớm rời đi đầu thai thôi!”
Rượu độc, dĩ nhiên là ban rượu độc! Cả đời nàng làm người vợ tốt, vì hắn làm trâu làm ngựa, cả đời làm một Hoàng hậu tốt, lúc đại chiến nàng không để ý bệnh trong người tự mình đi an ủi tướng sĩ, gặp thiên tai thì liều lĩnh ban lương cho nạn dân, không tiếc làm Thác Bạt Chân tức giận cũng sửa chữa lại sai lầm của hắn, đối xử với thái giám cung nữ càng khoan dung từ ái, mà hiện giờ nàng có cái gì hồi báo? Lúc nàng gặp rủi ro, có ai đứng ra nói hộ nàng một câu! Không một ai!
Thẩm Nhu cười ha ha như điên cuồng: “Lý Dục, ngươi đối xử với ta thật tốt! Kiếp sau, Thẩm Nhu ta thề, không làm việc tốt giúp ngươi, tuyệt đối không vào cung, thề không làm Hậu! Cho dù kiếp sau có chết ta cũng không nguyện vì người mà xả thân, nguyện không vì ngươi mà đau lòng! Ta hận ngươi, Lý Dục!”
Ở khoảng cách rất xa vẫn có thể nghe thấy giọng nói điên cuồng đau khổ của Thẩm Nhu, giọng nói kia như nguyền rủa, kéo dài không tiêu tan trong thâm cung, làm lòng người khiếp sợ.