Chuyện xảy ra khi tôi 13 tuổi , bố mẹ tôi có việc phải đi công tác ở Paris vì vậy tôi phải ở nhà một mình . Bố tôi đưa tôi thẻ ngân hàng để tôi có thể đặt bất cứ thứ gì tôi muốn thế nên tôi khá thích thú khi ở nhà một mình và tôi khộng cảm thấy sợ vì đã quá quen với điều này.
Chuyến đi của bố mẹ tôi kéo dài 3 ngày cũng không quá lâu đối với tôi . Thời sự thông báo đây là thời gian mà những gã đội lốt chú hề đột nhập vào nhà dân và làm những điều kì quái . Nhưng bọn chúng không bao giờ đến khu tôi sống vì chúng thường lảng vảng ở nơi yên tĩnh ít người qua lại . Đặc biệt là gần những khu rừng , dù nhà tôi có hàng rào thấp và bất cứ ai có thể trèo qua nhưng gia đình tôi không thực sự nghĩ nhiều về nó vì khu vực chúng tôi rất an toàn.
Quay lại với câu chuyện , lúc đó khoảng 6h chiều , vì mùa Đông nên trời tối khá nhanh . Nhà tôi có một ngôi nhà dựng bằng kính phía sau căn nhà và chúng tôi hay gọi nó là nhà kính , nó dẫn thẳng đến vườn và nằm ngay cạnh nhà bếp . Tôi cảm thấy đói
nên đến tủ lạnh lấy ít đồ ăn nhẹ và quay lại phòng khách tiếp tục xem tivi . Mái nhà làm bằng kính cường lực nên bất cứ âm thanh nào rơi xuống ngay cả giọt nước nhỏ nhất cũng đều có thể nghe rõ .
Tối hôm đó , trời mưa lớn nên khi ở trong tôi không nghe được một tiếng động gì ngoài việc mưa rơi trên mái nhà . Khoảng vài phút sau , tôi buồn ngủ nên quết định lên phòng và nằm xuống . Khi chuẩn bị lấy điện thoại và lướt Facebook , tôi bỗng nghe một tiếng động lớn ở bên dưới nó thực sự làm tôi phát hoảng . Tôi sợ hãi Nhưng tôi vẫn quyết định đi xuống cầu thang kiểm tra vì nghĩ chắc không có gì xảy ra . Vì vậy tôi bước ra khỏi phòng , xuống cầu thang và nhìn về phía hành lang , toàn bộ khu vực tối om nhưng tôi biết có người đang đứng đó . Tôi thấy hình bóng màu đen nên liền về phòng , cố gắng không gây ra tiếng động . Ngay sau đó,tôi nghe tiếng người đi quanh phòng khách , tôi liền lập tức gọi cảnh sát thầm thì rằng tôi cần giúp đỡ khẩn cấp càng sớm càng tốt , nhưng bỗng nhiên tôi bị hắt hơi , tôi hốt hoảng chạy vào phòng tắm vì nó là căn phòng duy nhất có khoá . Khi tôi vừa chạy vào , người đàn ông nhanh chóng lên cầu thang , tôi khoá chặt cửa lại cố gắng không khóc , gã ta cố vào trong bằng cách liên tục xoay tay nắm cửa . Trên cánh cửa phòng tắm có một ô cửa sổ bằng kính mờ nhưng tôi vẫn thấy mọi thứ ở cửa dù chỉ bằng cái nhìn mập mờ tôi có thể nhìn rõ . Đó là một gã hề tóc xanh và không có mũi gã ta mặc đồ rất kì lạ và cầm một con dao lớn trên tay .
Không còn lựa chọn nào khác tôi nhanh chóng mở cửa sổ lớn trong phòng tắm và nhảy ra ngoài , tôi trượt khỏi mái nhà kính và rơi xuống nền xi măng , nhưng tôi thậm chí không hề thấy đau vì lúc đó nỗi sợ hãi đã lấn át tất cả khi chuẩn bị nhảy ra khỏi hàng rào tôi nghe tiếng xe cảnh sát . Họ vào nhà tôi ngay sau đó lền bắt được và còng tay gã ta , khi gã đi ngang qua tôi cảm thấy rất sợ hãi và run rẩy nhưng tôi vui vì sự việc đã kết thúc .
Cảnh sát liên lạc với bố mẹ tôi và họ liền vội vàng trở về nhà . Khi gặp bố mẹ , tôi biết rằng hiện tại tôi đã an toàn . Từ đó trở đi, tôi không bao giờ ở nhà một mình lần nào nữa . Và kẻ điên trong bộ dạng gã hề hôm đó đã bị phạt tù vài năm vì tội danh hù doạ trẻ em và có khả năn giết người
_______the end_______