Đây là 1 câu chuyện bi thương mong các đồng chí vào đọc nghiêm túc
- Sếp à hôm nay cho em nghỉ 1 buổi được không
- Sao phải nghỉ ?
- Tự nhiên người đau ê ẩm quá
- Cậu chắc là cậu đau thật không hay cậu định trốn việc
- Ai da tin em đi sếp lần này là thật đó
- Cậu còn làm gì nữa tối về nát đít với tôi
- *tưởng đùa lại hùa theo* Anh yên tâm đi mà em còn lươn thì tối nay cái đít này tùy anh xử
- *nhếch* Được thôi
Đi nghỉ đi
- Cảm ơn sếp *hí hửng đi về*
Trong khi đó
- Theo dõi tên này cho tôi
Lúc đó
- Ê bọn mày tao trốn việc được rồi đi ăn thôi
Tối hôm đó về nhà
- Em đi đâu giờ mới về nhà
- S...S.....Sao anh về sớm vậy!!!!!!!!!!!
- Tôi phải vê sớm để xem bệnh nhân như nào chứ
- Đại ca à tha em đi lần sau em không như vậy nữa mà
- Tha. Em nghĩ đơn giản vậy. Còn nhớ lúc xin nghỉ em nói gì không
- ......................................................................
- Vào phòng nào *vác lên*
- Em sai rồi sai rồi mà tha cho em đi
- Ngày mai em có lí do xin nghỉ được rồi đấy
- Không không cần đâu ngày mai e....... ah..... đau....
Và kết quả là 3 ngày sau bé thụ vẫn liệt giường
Đấy các bác có thấy bi thương không chứ
-Kan-