Happy tuổi 17
Tác giả: châu
Tôi là lung nhi ,một cô gái hôm nay chính là sinh nhật thứ 17 của tôi ,17 là cái tuổi năng động đầy tinh nghịch và mơ mộng .
Tôi bước xuống giường xem đồng hồ bây giờ đã là 6h30p cầm cuốn lịch đặt ngay ngắn trên bàn lên tôi vội vàng cầm tờ lịch được xé chạy nhanh xuống dưới nhà :
" M ẹeee"
" mẹ xem này " tôi đưa tờ lịch trên tay cho mẹ " mẹ nhớ hôm nay là ngày vì không?. "
" ngày nào cũng được mau ăn sáng đi rồi đi học đi!" mẹ tôi trả lời. thấy mẹ không nhớ hôm nay là sinh nhật mình tôi cúi mặt xuống ngăn kìm nén bản thân để không phải rơi nước mắt.
" mẹ hôm nay con hẹn với nhỏ bạn ăn ở căn tin ở trường !con lên chủng bị đi học đây ..." nói rồi tôi chạy về phòng thật nhanh đóng cửa lại hốc mắt hơi cay cay sau đó là hai dòng nước nóng lăng xuống tôi lấy tay lau đi và nở nụ cười tự an ủi bản thân " không sao chắc chắn mẹ bận quá nên không nhớ ra thôi mày buồn gì chứ mẹ nói đúng ngày nào cũng như ngày nào mà." nghĩ vậy tôi vào phòng vệ sinh cá nhân xong vội cầm chiếc balo màu hồng phấn đã cũ còn bị rách vài chỗ đi đên trường không quên tạm biệt mẹ.vẫn như thường lệ tôi bước vào trường chạy thẳng đến chiếc ghế thân quen bên cạch cửa sổ nằm lê trên bàn mặt quay ra bên ngoài ngắm nhìn hàng cây hít thở không khí bên ngoài. lúc này bên ngoài có tiếng nói vọng lại
" dô dô hôm nay đi học sớm nhỉ sao mới tới đã nằm trên bàn rồi có phải không có chuyện gì làm không.? mau đi mua cho tao hộp sữa nhanh lên" nó là giọng nói của một bạn nữ hơi chanh chua nghịch ngợm thường hay bắt nạt bạn bè đương nhiên bao gồm cả tôi một đứa có thành tích kém nhất lớp hay ngủ trong lớp... vì gia thế tốt hơn học tập giỏi được thầy cô yêu thương tên giao giao nên không ai dám chọc cậu ta chỉ biết nghe lời .nếu là mọi ngày tôi sẽ nghe lời như một chu cún mà lập tức chạy đi nhưng vì hôm nay là ngày đặc biệt của tôi tôi đã 17 rồi không thể bị bắt nạt vậy được nghĩ vậy tôi liền đáp trả.
" cậu có tay có chân tự mình đi sao cứ thích sai khiến người khác như vậy chứ ???"
"Mày vừa nói gì ? con nhỏ này sao mày dám nói chuyện với tao bằng cái giọng đó chứ! " tiếng hét chói tai khiến mọi người bắt đầu đưa mắt đổ dồn vào tôi là giao giao mà bàn tán .vì việc lúc sáng khiến tôi rất không vui nên tôi hơi tức giận
" tôi nói vậy đấy thì làm sao ? cậu đừng suốt ngày ra vẻ ta đây rồi thích bắt nạt ai cũng được tôi sẽ không nhường nhịn nữa đâu câu thích tự đi mà mua đừng làm phiền tôi" " đừng tưởng cậu học được tí thành tích thêm việc gia đình có điều kiện thì lên mặt nói xong tôi tiếp tục lăn dài xuống bàn nhắm mắt lại nhưng bình yên vẫn không tới với tôi lập tức có một bàn tay đưa tới tóm lấy tóc tôi giật lên tôi tức giận liền xoay người đứng dậy xem ai đã làm đương nhiên đó là giao giao làm thấy vậy tôi cũng không bỏ qua cho cậu ta nữa nên cũng tóm lấy cậu ta .
" bỏ ra con khốn này mày dám..."
" A aaaa" tôi với giao giao vận nha trong lớp mặc cho bao nhiêu lời bàng tán về chúng tôi đa số đều mắng tôi .vì sự việc khá ầm ĩ nên thầy cô cũng chạy tới cang ngăn ,đưa bọn tôi tới phòng giáo viên làm việc còn mời cả phụ huynh tới.
" Giao Giao em không sao chứ " tiếng cô giáo ân cần hỏi thăm sau đó quay qua mắng tội
" Lung Nhi ruốt cuộc chuyện này là sao ? sao em lại đánh bạn trong lớp chứ ?"
" em em ...thưa cô"
" cô là bạn ấy mắng em là ĩ mình học giỏi rồi đánh em ạ ...hjc hjc .."
giao giao vừa nói vừa khóc thấy vậy tôi lên tiếng minh oan cho bản thân nhưng không dám nói to vì tôi biết họ sẽ chẳng bao giờ tin một học sinh cá biệt như tôi.
" thưa cô em không có ạ "
" còn nói không có cô không làm sao con tôi lại khóc thế này còn bị thương nữa chứ?" một người phụ nữ trung niên bước vào lập tức chửi lung nhi dù chưa biết chuyện gì xảy ra đó là mẹ của Giao Giao .
" chào cô ! Tôi là mẹ của Giao Giao vừa rồi tôi đã nghe chuyện của hai đứa nhỏ ..tôi cho con tới đây để học chứ không phải tới đây để các người bắt nạt! nếu các người không cho tôi một lời giải thích và hình phạt cho đứa gây rối tôi nhất định không để yên đâu."
" thật ngại quá ! thật sự xin lỗi chị và con gái chị tại tôi không quãn được con mình nên mới xảy ra chuyện hôm nay tôi nhất định sẽ về dạy dỗ lại nó ..." mẹ lung nhi lúc này vừa mới tới lập tức xin lỗi và bắt lung nhi phải xin lỗi Giao Giao bằng được .
" còn không xin lỗi người ta đi con nhỏ này ngày thường không học hành tử tế bây giờ còn đánh cả bạn học về nhà nhất định sẽ không tha cho con."
"Mẹ ...con thật sự không... " Lung nhi chưa nói xong liền bị một giọng nói khác làm cho mình không nói được gì nữa.
" còn nói không lúc nảy là cậu mắng tôi còn đánh tôi bây giờ cả người tôi đều bị vết bầm cậu còn chối ...hjc hjc" .các người thấy rồi chứ con gái tôi ở nhà là cành ngọc lá vàng tôi còn chưa dám đánh nó các người vậy mà lại đánh chửi nó tôi tuyệt đối không bỏ qua đâu .
được rồi nhà trường đã có quyết định :
" Lung Nhi em đi học thường xuyên ngủ trong giờ học bây giờ còn đánh bạn học như vậy đã phạm vi của nhà trường nên nhà trường quyết định đình chỉ học của em trong 3 ngày em về kiểm điểm lại bản thân cho tốt nếu còn tình trạng này chỉ e em sẽ bị đuổi học!". tôi nghe xong lập tức chạy ra ngoài không thèm nói một câu vừa chạy nước mắt tuôn ra trong đầu đều luôn tự hỏi" tại sao mọi người đều không tin mình ?tại vì mình học không tốt hay ngủ trong lớp sao ?sao mẹ mình không nói giúp mình mà lại giúp người khác ....Hôm nay là sinh nhật mình mà tại sao lại như vậy chứ ."
tôi vừa chạy vừa khóc không biết mình đã chạy ra ngọn núi sau trường ở đó không có ai lúc này tôi ngồi khóc ở đó cho đến khi ngừng khóc định quay về nhưng lại không biết mình đang ở đâu trời lại sắp tối .tôi bắt đầu tìm đường để ra khỏi rừng nhưng đi chưa được bao lâu lại quay về chỗ cũ không còn cách nào khác đành tìm chỗ trú qua đêm ,phía trước có một ngôi nhà hoang nên tôi chạy vào đó nhưng lại nghe được tiếng :
" con gái các người đang trong tay tôi muốn nó quay về thì hãy sắp xếp 1000000USD tiền mặt trong đêm nay mang nó tới căn nhà hoang sau núi gần trường cho tôi nếu các người dám báo cảnh sát thì con gái các người đừng mong trở về! haha." nghe bọn họ nói tôi biết họ là những thành phần nguy hiểm đang bắt cóc một cô gái nên tôi lẻn lại gần cửa sổ nhìn vào bên trong thì thấy người bị bắt cóc không ai khác chính là Giao Giao đang bị bọn bắt cóc cột vào ghế bịt luôn miệng bằng cái dẽ rách ,nhưng không ngừng cọ cậy khỏi sợi dây thừng buộc trên tay .thấy vậy tôi ngồi xổm xuống để bọn bắt cóc không phát hiện chờ bọn họ sơ ý sẽ cứu người tuy tôi ghét cậu ta nhưng thấy chết không thể không cứu nên tôi quyết định ở lại ,chờ khoảng ba mươi phút bọn bắt cóc đã lơ là cảnh giác tổng cộng chỉ có hai tên một tên đi vệ sinh một tên ở lại trông thời cơ đến tôi lập tức cầm cục đá bên cạch chỗ ngồi lao vào đập lên đầu tên kia khiến hắn bất tỉnh tôi vội chạy tới cạnh Giao Giao cởi trói cho cậu ta rồi cùng chạy trốn nhưng vừa ra khỏi căn nhà hoang đã bị tên còn lại phát hiện đuổi theo tên vừa rồi bị đập cũng đã tỉnh tôi và Giao Giao cố sức chạy trong rừng đá nhiều đất lại trơn có lẽ do mưa hôm trước vẫn chưa khô tôi và Giao Giao trược chân lăn từ trên cao xuống nhưng tạm thời thoát khỏi mấy tên kia .tôi và Giao Giao tuy bị thương nhưng chỉ trầy xước sơ nên bọn tôi bò vào bụi cây bên cạch trốn đi .bỗng nhiên Giao Giao hỏi tôi
"sao cậu cứu tôi ...tôi từng bắt nạt câu cơ mà ?" .thật ra tuy tôi và Giao Giao từng đánh nhau nhưng dù gì cũng là bạn học hơn nữa là người thấy chết không cứu có phải quá nhát gan không nghĩ vậy tôi định trả lời " tôi..." nhưng chưa kịp nói gì đã nghe giọng hai tên bắt cóc vừa rồi sau lưng .
" bọn mày tốt nhất đừng để tao bắt được dám phá hoại chuyện bọn tao sao ? mau bên kia đuổi theo đừng để nó thoát!. " nghe vây tôi vội vàng quay sang nói .
" Giao Giao bây giờ tớ chạy ra lừa bọn chúng sang chỗ khác dù gì người bọn họ muốn bắt là cậu ! nghe tớ lát nữa câu nhớ ra chỗ khác trốn đi đừng để bọn họ bắt được. " nói rồi tôi lao ra dụ hai tên kia đi để Giao Giao trốn sang chỗ khác như vậy khả năng trốn thoát sẽ cao hơn.
" mau bắt lấy nó ...nó ở bên kia ,đứng lại cho tao con khốn ..." .tôi chạy thụt mạng nhưng không ngờ bọn họ có súng .
"Đoàng..." tiếng nỗ vang lên tôi lập tức ngã xuống đất cảm giác đau rát truyền thẳng tới cả người không còn chút sức lực nào nằm lăn trên đất.
" haha mày đáng đời lắm dám phá hoại chuyện tốt của tao ...mau nén nó đi ,còn một đứa nữa mau tìm nó đi ". nói xong họ bắt đầu tìm kiếm Giao Giao .
" con nhỏ đó trốn kĩ thật...nhất định phải tìm nó trước khi trời tối ,Giao Giao ngồi trong bụi cây gần đó thấy hết tất cả nhưng không dám lên tiếng sợ bọn chúng phát hiện .được một lúc thì có tiếng còi của cảnh sát thấy vậy đám bắt cóc bỏ trốn trên miệng không quên chửi thề.
"cmn không phải nói không báo cảnh sát sao dám chơi tao sao bọn mày sẽ không yên với tao! mau đi thôi."
lúc này trong bụi cây Giao Giao lao ra ôm chặt tôi mà khóc " huhu Lung Nhi cậu không sao chứ huhu cậu mau nói gì đi !tôi xin lỗi mà huhu" .cháu không sao chứ một nhóm người mặt đồ cảnh sát chạy tới hỏi Giao Giao như Giao Giao không trả lời chỉ ôm lấy tôi mà khóc .bọn tôi được đưa vào bệnh viện cấp cứu Giao Giao chỉ bị trầy xước ngoài da còn tôi bị trúng một viên đạn từ bọn cướp nên hôn mê.
sáng hôm sau :
"Mẹ ..sao ?" sao cái gì con nhỏ này làm ta lo muốn chết đấy có biết chưa sau này không được phép chạy ra ngoài như vậy nữa nhìn xem bị thương tới vậy" tuy mẹ mắng nhưng tôi thấy được mắt bà đã thâm đi hơn nữa còn đỏ hoe có lẽ thức đêm trông tôi vừa khóc nên mới như vậy tôi thấy mắt tôi hơi cay cay vì trước đó tôi nghĩ mẹ tôi không quan tâm tôi nhưng sự thật hôm nay tôi biết mình thật sự quá ích kỉ vì một ngày sinh nhật vậy mà tôi lại tránh mẹ tôi thật quá ích kỷ nghĩ vậy nước mắt tôi cứ thế tuôn ra. mẹ tôi thấy thế ôm tôi vào lòng an ủi vì nghĩ tôi còn sợ chuyện hôm qua .
"không sao có mẹ đây rồi con yên tâm mẹ không để ai làm hại con đâu mẹ xin lỗi hôm đó đã quát con không tin tưởng con !" Giao Giao đã nói hết sự thật với mọi người là con không hề đánh mắng bạn ấy mẹ xin lỗi con con gái cũ mẹ." tôi ngơ ngác hỏi
"thật sao mẹ ! Giao Giao nhận lỗi sao ? ".lúc này cửa phòng bệnh được mở ra bên ngoài là một giọng âm thanh hơi nghẹn ngào nói.
" tớ xin lỗi cậu thật sự xin lỗi vì tớ khiến cậu bị mắng vậy mà cậu lại cứu tớ ! cậu tha thứ cho tới nhé hjc hjc"thấy Giao Giao xin lỗi tôi như vậy nên tôi đồng ý
" không sao tớ không giận cậu nữa tớ cũng có lỗi khi đó đánh cậu ! mà cậu không bị thương ở đâu chứ? " lúc đó tôi hôn mê nên không biết chuyện sau đó kể cả việc mình vào bệnh viện ra sao nhưng tôi không dám hỏi vì có mẹ bên cạnh tôi sợ bà sẽ buồn và tự trách bản thân không lo được cho tôi.Giao Giao cười nói.
" tớ không sao ngược lại là cậu mới có sao đấy! đúng rồi cậu đợi tớ một lát nhé ." nói xong Giao Giao ra ngoài khoảng ba phút sau cả căn phòng tối om cánh cửa phòng bệnh lại mở ra lần nữa nhưng lần này là một giọng hát vang lên sau đó là một nhóm giọng ca đang xen nhau hát " Happy Birthday to you Happy Birthday to you.....chúc mừng sinh nhật Lung Nhi ! chúc cô gái 17 tuổi sẽ được nhiều may mắn "..."mau thổi nén rồi ước đi " Giao Giao nói xong đem bánh gato đặt trước mắt tôi ,tôi cảm động nhưng vẫn chắp tay lên cầu nguyện sau đó thôi nến .căn phòng lại sáng trở lại bên trong đầy ấp người họ là bạn cùng lớp và cô giáo cả mẹ Giao Giao đều ở đây chúc mừng sinh nhật tôi ,tôi thắc mắc hỏi
" sao mọi người biết sinh nhật tôi hơn nữa thật ra sinh nhật tôi đã qua rồi! " hôm qua lúc cảnh sát tra hỏi lấy thông tin Giao Giao đã biết hôm đó là ngày sinh nhật của Lung Nhi nên vô cùng hối hận vì việc mình gây ra nên khi nhận tin Lung Nhi đã tỉnh lại Giao Giao đã kéo mọi người tới tổ chức sinh nhật bù cho Lung Nhi.
" không sao !Lung Nhi bọn tớ thật xin lỗi cậu hôm nay bọn mình muốn tổ chức lại sinh nhật cho câu tuy hơi muộn nhưng bọn mình nhất định sẽ làm buổi sinh nhật này trở nên đáng nhớ và khó quên nhất...Happy Birthday.... " . như thế là sinh nhật năm 17 tuổi của tôi diễn ra như thế đấy tuy chậm hơn một ngày nhưng vô cùng vui vẻ đầy sự ấm áp và hạnh phúc.