Cậu năm đó là một đứa con trai dễ nhìn, cậu có làn da bánh mật, còn gì tuyệt hơn khi một thằng con trai có làn da như vậy, thật mạnh mẽ, tôi nghĩ vậy. Cậu có hai chiếc răng khểnh và má lúm mỗi khi cười, thứ mà bọn con gái luôn mơ ước. Cậu ấy chuyển trường và thật may mắn, cậu được xếp vào lớp tôi, may mắn hơn cậu còn được xếp ngồi gần tôi. Giống như ánh nắng, cũng có thể giống như kẹo ngọt, cậu nhanh chóng trở thành tâm điểm thu hút tất cả các bạn nữ trong lớp, trong đó có tôi.
Không biết từ bao giờ tôi đã thích cậu ấy rất nhiều, với trái tim nhỏ bé của tôi khi ấy thì tôi chưa thấy đứa con trai nào đẹp như cậu (ít nhất là trong trường tôi), không chỉ vậy, cậu còn thật tốt bụng và ga lăng. Cậu luôn thoải mái trò chuyện với mọi người, tôi còn nghĩ với một người có thành tích học tập tốt như cậu chắc sẽ rất khó gần, nhưng cậu thì trái ngược hoàn toàn với suy nghĩ của tôi. Từ khi cậu ấy đến, một cách nào đó tôi không còn là người có thành tích dẫn đầu lớp nữa. Đối với cậu ấy, tôi có một chút ghen tị, một chút ngưỡng mộ và hơn cả là yêu thích, tôi cũng có một chút tự ti.
Ngày Tấn Kiệt đến, cậu được xếp ngồi phía dưới tôi, bên cạnh Lan Anh. Thật may vì hiện giờ tôi vẫn còn nhớ tên cô bạn ấy. Lan Anh không xinh đẹp, không học giỏi, là một cô gái trầm tính đến mức chúng tôi gần như không nhớ rõ họ tên cô ấy trong năm học lớp 10. Cô ấy rất ít khi tham gia hoạt động với lớp tôi, thỉnh thoảng chúng tôi cũng nói chuyện nhưng hầu như là tôi mở lời, cậu ấy chỉ đáp.
Ngồi với Tấn Kiệt, Lan Anh gần như càng thêm mờ nhạt hơn, như một nhân vật qua đường với một nhân vật nam chính trong những bộ truyện ngôn tình tôi hay đọc. Hình như cậu và Lan Anh rất ít nói chuyện, tôi thì lại rất hài lòng về điều đó, vì nếu cậu ngồi cạnh một cô gái xinh đẹp hơn tôi hoặc ít nhất là một cô gái cởi mở, tôi sẽ có cảm giác bất an. Đến giờ hồi tưởng lại, tôi vẫn thấy ngày xưa mình thật ngớ ngẩn, nhưng sự thật là vậy. Có lẽ mọi cô gái ở độ tuổi 16,17 đều xuất hiện suy nghĩ giống như tôi ngày đó.
Đặc biệt, từ ngày Tấn Kiệt xuất hiện, thời gian học của tôi tăng lên càng nhiều, học chính khóa buổi sáng, học thêm buổi chiều và thậm chí đến tối tôi vẫn có thể ngồi dán mắt vào những quyển sách nâng cao, tôi quyết tâm học với lý do rất củ chuối, là để vượt qua cậu ấy, như vậy có thể cậu ấy sẽ chú ý đến tôi một chút, một mặt tôi luôn tỏ vẻ xa lánh, không quan tâm cậu như những cậu bạn khác, vì khi đó tôi nghĩ càng lạnh lùng sẽ càng thu hút cậu. Tôi biết là thật điên rồ nhưng tôi đã như vậy với cậu suốt một năm học lớp 11.
còn nữa...