Thiên đáng yêu không chịu nổi
Tác giả: Luki San
Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.
HOME › [ĐỒNG NHÂN ĐAM MỸ DORAEMON] THIÊN HẠ ĐÁNG YÊU, KHÔNG CHỊU NỖI! - DORN001 › CHƯƠNG 1
Chương 1
Tùy Chỉnh
Chương trước Chương sau
BẠN CÓ THỂ THÍCH


NSND Trọng Trinh- cuộc hôn nhân không thể viên mãn hơn!

Tiết lộ những hành động bê bối của Hương Giang Idol
Một con chồn xanh xấu xí chui ra khỏi hộp bàn nhỏ, lớn tiếng - "Xin chào! Mạnh giỏi chứ Nobita?"
Một con méo máy béo ú ngồi bệt dưới sàn nhà nhai nhai bánh, vẻ mặt lo lắng - "Cậu lại bị Jaian đánh à?"
Một con robot đầu dưa gang nhướng người khỏi cái hộp bàn, nước mắt đầm đìa - "Tạm biệt Nobita."
Một Doraemon bất động giữa căn phòng quen thuộc - "...................."
Giọt nước mắt lặng lẽ trượt xuống mặt da căng mịn. Đã rất lâu rồi Doraemon....... Từ khi nào tớ không thể oà lên khóc trong lòng cậu, thật nhiều nước mắt cho thỏa mãn.
Nobita nâng tay quệt đi giọt nước lạnh lẽo, lại chạm phải cặp kính cận khiến nó lệch đi. Thiếu niên lập tức hốt hoảng chỉnh lại kính, lồng ngực dồn dập, đến khi hình ảnh xanh xanh kia rõ ràng hơn mới bình tĩnh lại mà thở dài.
Cậu nhếch nhếch khoé môi, muốn cười thật tươi, nhưng lại biến thành thê lương biết bao.
Nobita chậm rãi đứng dậy, đi đến cái hộp máy đang nhấp nháy ánh sáng phía đối diện. Bên trên là một con robot màu xanh nước biển, thân hình to to tròn tròn như búp bê lật đật.
Thiếu niên ngồi khuỵ bên cạnh, ôn nhu nhìn ngắm con robot đang bất động, bàn tay vô thức vuốt ve lên cái đầu da xanh láng bóng.
Rồi như không nhịn được mà chồm người lên, hôn vào cái mũi đỏ tươi như trái cherry của nó.
"Doraemon... Cậu đừng lo, tớ sẽ sữa chửa cho cậu còn mới hơn cả mới. Cậu sẽ là con mèo máy tiên tiến nhất, đáng yêu nhất!" - Bàn tay nam tính xoa lên cái trán nó.
"Cậu sẽ không bao giờ quên được quá khứ của chúng ta, cả hiện tại này nữa....... Cậu sẽ biết được tình cảm của tớ." - Thiếu niên liếc nhìn cái camera treo ngay góc trần nhà.
"Rồi cậu sẽ yêu tớ... giống như tớ yêu cậu. Tớ... sẽ cho cậu một nhân hình... nhất định, cả nhân tâm nữa." - Mái tóc ngang chạm xuống làn da xanh, từng sợi tóc như có thần hồn, yểu điệu chuyển động.
Nobita cọ cọ khuôn mặt lên cái chuông vàng trên cổ mèo máy, cái chuông rung lắc từng đợt âm mị hoặc. Thiếu niên thuận tiện lôi điện thoại từ trong túi quần ra, bấm bấm lướt lướt. Rồi bật cười, quơ quơ điện thoại trước Doraemon vẫn yên tịnh.
"Cậu xem, đây là nhật ký cuộc đời của chúng ta, được loài người phác họa thành truyện tranh, nhìn xem có thú vị không? Cái này chỉ có tớ và cậu biết thôi đấy." - Thiếu niên cười cười.
"Nhưng thật may mắn, loài người kia chưa có chế tác được kết thúc của chúng ta. Cho nên tớ phải nhanh lên, tự tạo nên tương lai cho chính mình. Trước khi loài người kia biến chúng ta thành thứ bi thương gì... Doraemon, cậu cũng phải nhanh lên. Mau tỉnh lại." - Vốn dĩ một dạng vui vẻ, một chốc liền biến thành u ám.
-----------------
Hai mươi năm sau.
Một thiếu phụ xinh đẹp mở ra cánh cửa, nghi hoặc dò hỏi - "Chẳng phải anh nói chỗ này rất nguy hiểm... không được vào kia mà..."
Nhưng rồi nghẹn ứ nơi cổ họng, bởi cô nhìn thấy bên trong căn phòng, bên trên cái hộp máy kì lạ....... Là một người thân quen.
"Trời ơi! Doraemon!" - Thiếu phụ hốt hoảng lấy tay che miệng, trong mắt có kinh hoàng, có vui mừng.
Trung niên ngồi bên cạnh cái hộp, vừa dứt chỉnh sửa cái gì, nhẹ mỉm - "Được rồi, anh sẽ bật công tắc..."
......
"Nobita, cậu đã làm bài tập chưa hả???" - Con mèo máy vàng tươi với hai cái tai nhọn nhọn, bật dậy với khuôn mặt nhăn nhó.
Nhưng mang đến là hạnh phúc bất tận cho người ta. Shizuka khóc lên nức nở, tưởng như bản thân của ngày bé, lại thấy Nobita ngốc nghếch té nhào vào lòng Doraemon, ôm chầm lấy con mèo máy, khóc thảm thiết. Nhưng chất chứa trong tiếng khóc là niềm vui khôn cùng.
Doraemon.... ba mươi năm mòn mỏi. Cuối cùng cậu cũng tỉnh lại. Tớ rất vui vẻ.
Chỉ có điều...... thực xin lỗi... tớ vẫn là kẻ vô dụng, không thể tự tạo tương lai cho cả hai đứa. T- tớ đã kết hôn với Shizuka rồi, một gia đình hạnh phúc... nhưng không thể đàng hoàng ở bên cậu...... Tớ xin lỗi, Doraemon...
Con mèo ú ngây ngốc, đón nhận cái ôm đến nghẹt thở của Nobita, trong lòng có loại cảm giác mới mẻ.
Rồi như một con ốc duy nhất cuối cùng cũng đã kích hoạt, xoay chuyển toàn bộ bánh răng đang bất động, mở ra một cuộn phim ký ức.....
Đứa nhỏ đa cảm ngồi đối diện nó, tự nói tự cười... rồi tự khóc.
Đứa nhỏ vừa quăng cái cặp học đi, vừa nhào vào lòng nó, ôm ôm dụi dụi làm nũng.
Thiếu niên hôn lên khắp nơi trên người nó, thì thầm đến quyến rũ - "Tớ yêu cậu, Doraemon!"
Thiếu niên gắn lên người nó những ống điện, ôn nhu cười - "Cậu đáng yêu lắm, biết không?"
"Thật?" - Doraemon vô thức hé miệng, giọng nói thuần tuý như ngày nó ra đời. Khiến trái tim ai kia lỡ mất một nhịp. Trung niên ghì nó trong lòng, khẽ khàng gật đầu.
Mấy năm nay bị điều khiển, Nobita đã làm những gì? Hắn chỉ thuận theo.
Học thật giỏi để đạt thành tựu ưu tú, kết hôn với Shizuka, sửa chữa Doraemon... rồi có một thằng nhóc Nobisuke. Rảnh rỗi thì xem những tập truyện Doraemon của loài người. Xem đi xem lại Viện Bảo Tàng Bí Mật, Năm 2112 Doraemon Ra Đời, Doraemon tập 1....... Những ký ức tuyệt mỹ biết bao.
Một làn hơi mệt mỏi rơi xuống đỉnh đầu xanh biển.
Nobita biết, một kết thúc "phúc hậu" như này là không đủ với loài người tham lam. Haha, chung sống với người mình yêu nhưng không thể yêu trước mặt người vợ cũng không thể yêu. Rất nghiệt ngã.
Rồi sau này, thảm kịch gì sẽ xảy ra?
SearchTRUYEN4U.NET
Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.
HOME › [ĐỒNG NHÂN ĐAM MỸ DORAEMON] THIÊN HẠ ĐÁNG YÊU, KHÔNG CHỊU NỖI! - DORN001 › CHƯƠNG 2
Chương 2
Tùy Chỉnh
Chương trước Chương sau
BẠN CÓ THỂ THÍCHAdskeeper
Thiếu phụ xinh đẹp bưng một khay trà đặt lên mặt bàn bừa bộn những xấp giấy. Cô vừa dọn dẹp vừa nhìn đến trung niên vẫn còn rất chăm chú nghiên cứu cái gì - "Không phải Doraemon - tâm huyết nhất của anh đã thành công rồi sao? Còn gì phải cực nhọc như vậy nữa, không bằng nghỉ ngơi mấy hôm đi."
"......... Vẫn chưa xong." - Nobita đã nhuốm màu thời gian với bộ râu quai nón xồm xoàm, không thèm nhìn lấy người vợ một cái, vẫn lẳng lặng đánh máy tính.
Shizuka nghe đến có chút ngạc nhiên - "Vẫn chưa xong ư? Còn thiếu gì vậy anh?"
Nobita bỗng chốc thất thần, dừng lại mọi động tác - "........................" - Dường như vừa quyết định một điều, hắn nhẹ giọng - "...... Anh tính là... tạo cho Doraemon một nhân hình. Ý anh là, nghiên cứu biến Doraemon thành người máy........"
Shizuka có chút kinh ngạc, nhất thời không biết phản ứng gì, rồi lại cười cười mấy cái - "Như vậy cũng được. Nhưng vì sao phải làm thế? Doraemon bây giờ rất đáng yêu kia mà~"
Trung niên gật gù, nhưng đối với lời cô nói vốn không để tâm, lại tiếp tục gõ phím.
"Vậy anh xong xuôi thì ra ăn tối nha, khoảng nửa tiếng là có cơm rồi. Bây giờ có Doraemon, anh không trốn bữa được nữa đâu haha." - Thiếu phụ nói đùa, rồi nhanh chóng rời đi, để lại một căn phòng tĩnh lặng.
Cách..... cóc..... cóc.....
Trên màn hình máy tính, những nhân hình phổ dạng ba chiều được phóng to rồi phóng nhỏ. Từ cơ thể đồng tử đến thanh niên trưởng thành, đều là nam dạng.
Nobita muốn cho người thương một thân thể hoàn mỹ, tương tự Doraemon hiện tại, còn cả phải hợp "khẩu vị" của mình nữa. Chỉ có ba điều kiện nhỏ, nhưng lại làm trung niên căng thẳng lựa chọn suốt ba ngày liền.
SearchTRUYEN4U.NET
Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.
HOME › [ĐỒNG NHÂN ĐAM MỸ DORAEMON] THIÊN HẠ ĐÁNG YÊU, KHÔNG CHỊU NỖI! - DORN001 › CHƯƠNG 2
Chương 2
Tùy Chỉnh
Chương trước Chương sau
BẠN CÓ THỂ THÍCHAdskeeper
Sa búi, trĩ cấp 4 chớ vội cắt mổ. Dùng mẹo này 1 lần tịt tới già
NSND Trọng Trinh- cuộc hôn nhân không thể viên mãn hơn!
Thiếu phụ xinh đẹp bưng một khay trà đặt lên mặt bàn bừa bộn những xấp giấy. Cô vừa dọn dẹp vừa nhìn đến trung niên vẫn còn rất chăm chú nghiên cứu cái gì - "Không phải Doraemon - tâm huyết nhất của anh đã thành công rồi sao? Còn gì phải cực nhọc như vậy nữa, không bằng nghỉ ngơi mấy hôm đi."
"......... Vẫn chưa xong." - Nobita đã nhuốm màu thời gian với bộ râu quai nón xồm xoàm, không thèm nhìn lấy người vợ một cái, vẫn lẳng lặng đánh máy tính.
Shizuka nghe đến có chút ngạc nhiên - "Vẫn chưa xong ư? Còn thiếu gì vậy anh?"
Nobita bỗng chốc thất thần, dừng lại mọi động tác - "........................" - Dường như vừa quyết định một điều, hắn nhẹ giọng - "...... Anh tính là... tạo cho Doraemon một nhân hình. Ý anh là, nghiên cứu biến Doraemon thành người máy........"
Shizuka có chút kinh ngạc, nhất thời không biết phản ứng gì, rồi lại cười cười mấy cái - "Như vậy cũng được. Nhưng vì sao phải làm thế? Doraemon bây giờ rất đáng yêu kia mà~"
Trung niên gật gù, nhưng đối với lời cô nói vốn không để tâm, lại tiếp tục gõ phím.
"Vậy anh xong xuôi thì ra ăn tối nha, khoảng nửa tiếng là có cơm rồi. Bây giờ có Doraemon, anh không trốn bữa được nữa đâu haha." - Thiếu phụ nói đùa, rồi nhanh chóng rời đi, để lại một căn phòng tĩnh lặng.
Cách..... cóc..... cóc.....
Trên màn hình máy tính, những nhân hình phổ dạng ba chiều được phóng to rồi phóng nhỏ. Từ cơ thể đồng tử đến thanh niên trưởng thành, đều là nam dạng.
Nobita muốn cho người thương một thân thể hoàn mỹ, tương tự Doraemon hiện tại, còn cả phải hợp "khẩu vị" của mình nữa. Chỉ có ba điều kiện nhỏ, nhưng lại làm trung niên căng thẳng lựa chọn suốt ba ngày liền.
TIN TÀI TRỢAdskeeper
Giãn tĩnh mạch ở chân? giảm trong 3 ngày!
Thêm...
789
197
263
Aii~ Cặp mắt đã cận nặng cực độ, nhưng vì quá chuyên tâm mà chưa có đi chữa. Nobita hiện tại cảm thấy cay rát, mới miễn cưỡng tháo xuống cặp kính dày cộm, xoa xoa đôi mắt mỏi mệt.
Rồi lại vô thức thiếp đi trên cái ghế xoay êm ái.
.
Cạch.....
Cánh cửa nhẹ nhàng dịch chuyển, để một tia ánh sáng vàng hoe đi vào một đường giữa căn phòng tăm tối. Vừa nhận dạng được cặp mắt hoạt động, ánh đèn từ trần nhà chậm rãi toả sáng. Soi lên một con mèo máy xanh đang đứng ngây ngốc. Đúng vậy, là màu xanh. Sau khi Doraemon tỉnh dậy, đã bị Nobi bắt đi tắm rửa một phen, không biết hắn cho nó loại sữa tắm gì, sau khi tắm xong, làn da hoàng kim liền tróc đi hết. Còn hơn nữa, hai tai lỏng lẻo vừa đụng mạnh một cái liền rớt ra.... Không có tâm gì cả....
"Nobita..." - Doraemon tiến lại gần, nhìn vào khuôn mặt nghiêng đi mệt mỏi của trung niên, bàn tay tròn vo khẽ lay vai hắn. Nobita mê man hướng khuôn mặt ngáy ngủ của mình về phía đối phương, một mí mắt nhích lên dò xét.
!!!
Doaraemon một trận thất thần, đã rất lâu không có nhìn gần nhau, mặc dù phim ký ức vẫn rõ nét trong đầu nó, mèo ú có thể tiếp nhận được sự thay đổi của Nobita... Nhưng nhìn trực tiếp như vậy, Nobita....... lớn lên đẹp như vậy....... Khiến nó không thể không kinh ngạc.
Trán cao nam tính, chân mày mỏng mà cong cong nhẹ nhàng. Cái mũi ngày xưa thấp tè, bây giờ lại có điểm thẳng như cầu trượt. Đẹp nhất là cặp mắt... đuôi mắt đã là một đường dài của tam tuần, trước giờ vẫn to như vậy, trong sáng long lanh... Còn cả hàng lông mi dày cộm không kém gì bộ râu quai nón kia, quyến rũ lạ thường.
Khuôn mặt Doraemon bỗng chốc đỏ lên.
SearchTRUYEN4U.NET
Xin lỗi bạn! vì quảng cáo. Nhưng đó là nguồn thu chính của website, mong bạn thông cảm.
HOME › [ĐỒNG NHÂN ĐAM MỸ DORAEMON] THIÊN HẠ ĐÁNG YÊU, KHÔNG CHỊU NỖI! - DORN001 › CHƯƠNG 2
Chương 2
Tùy Chỉnh
Chương trước Chương sau
BẠN CÓ THỂ THÍCHAdskeeper
Sa búi, trĩ cấp 4 chớ vội cắt mổ. Dùng mẹo này 1 lần tịt tới già
NSND Trọng Trinh- cuộc hôn nhân không thể viên mãn hơn!
Thiếu phụ xinh đẹp bưng một khay trà đặt lên mặt bàn bừa bộn những xấp giấy. Cô vừa dọn dẹp vừa nhìn đến trung niên vẫn còn rất chăm chú nghiên cứu cái gì - "Không phải Doraemon - tâm huyết nhất của anh đã thành công rồi sao? Còn gì phải cực nhọc như vậy nữa, không bằng nghỉ ngơi mấy hôm đi."
"......... Vẫn chưa xong." - Nobita đã nhuốm màu thời gian với bộ râu quai nón xồm xoàm, không thèm nhìn lấy người vợ một cái, vẫn lẳng lặng đánh máy tính.
Shizuka nghe đến có chút ngạc nhiên - "Vẫn chưa xong ư? Còn thiếu gì vậy anh?"
Nobita bỗng chốc thất thần, dừng lại mọi động tác - "........................" - Dường như vừa quyết định một điều, hắn nhẹ giọng - "...... Anh tính là... tạo cho Doraemon một nhân hình. Ý anh là, nghiên cứu biến Doraemon thành người máy........"
Shizuka có chút kinh ngạc, nhất thời không biết phản ứng gì, rồi lại cười cười mấy cái - "Như vậy cũng được. Nhưng vì sao phải làm thế? Doraemon bây giờ rất đáng yêu kia mà~"
Trung niên gật gù, nhưng đối với lời cô nói vốn không để tâm, lại tiếp tục gõ phím.
"Vậy anh xong xuôi thì ra ăn tối nha, khoảng nửa tiếng là có cơm rồi. Bây giờ có Doraemon, anh không trốn bữa được nữa đâu haha." - Thiếu phụ nói đùa, rồi nhanh chóng rời đi, để lại một căn phòng tĩnh lặng.
Cách..... cóc..... cóc.....
Trên màn hình máy tính, những nhân hình phổ dạng ba chiều được phóng to rồi phóng nhỏ. Từ cơ thể đồng tử đến thanh niên trưởng thành, đều là nam dạng.
Nobita muốn cho người thương một thân thể hoàn mỹ, tương tự Doraemon hiện tại, còn cả phải hợp "khẩu vị" của mình nữa. Chỉ có ba điều kiện nhỏ, nhưng lại làm trung niên căng thẳng lựa chọn suốt ba ngày liền.
TIN TÀI TRỢAdskeeper
Giãn tĩnh mạch ở chân? giảm trong 3 ngày!
Thêm...
789
197
263
Aii~ Cặp mắt đã cận nặng cực độ, nhưng vì quá chuyên tâm mà chưa có đi chữa. Nobita hiện tại cảm thấy cay rát, mới miễn cưỡng tháo xuống cặp kính dày cộm, xoa xoa đôi mắt mỏi mệt.
Rồi lại vô thức thiếp đi trên cái ghế xoay êm ái.
.
Cạch.....
Cánh cửa nhẹ nhàng dịch chuyển, để một tia ánh sáng vàng hoe đi vào một đường giữa căn phòng tăm tối. Vừa nhận dạng được cặp mắt hoạt động, ánh đèn từ trần nhà chậm rãi toả sáng. Soi lên một con mèo máy xanh đang đứng ngây ngốc. Đúng vậy, là màu xanh. Sau khi Doraemon tỉnh dậy, đã bị Nobi bắt đi tắm rửa một phen, không biết hắn cho nó loại sữa tắm gì, sau khi tắm xong, làn da hoàng kim liền tróc đi hết. Còn hơn nữa, hai tai lỏng lẻo vừa đụng mạnh một cái liền rớt ra.... Không có tâm gì cả....
"Nobita..." - Doraemon tiến lại gần, nhìn vào khuôn mặt nghiêng đi mệt mỏi của trung niên, bàn tay tròn vo khẽ lay vai hắn. Nobita mê man hướng khuôn mặt ngáy ngủ của mình về phía đối phương, một mí mắt nhích lên dò xét.
!!!
Doaraemon một trận thất thần, đã rất lâu không có nhìn gần nhau, mặc dù phim ký ức vẫn rõ nét trong đầu nó, mèo ú có thể tiếp nhận được sự thay đổi của Nobita... Nhưng nhìn trực tiếp như vậy, Nobita....... lớn lên đẹp như vậy....... Khiến nó không thể không kinh ngạc.
Trán cao nam tính, chân mày mỏng mà cong cong nhẹ nhàng. Cái mũi ngày xưa thấp tè, bây giờ lại có điểm thẳng như cầu trượt. Đẹp nhất là cặp mắt... đuôi mắt đã là một đường dài của tam tuần, trước giờ vẫn to như vậy, trong sáng long lanh... Còn cả hàng lông mi dày cộm không kém gì bộ râu quai nón kia, quyến rũ lạ thường.
Khuôn mặt Doraemon bỗng chốc đỏ lên.
TIN TÀI TRỢAdskeeper
Giãn tĩnh mạch ở chân? giảm trong 3 ngày!
Thêm...
414
104
138
.
...A, thấy rồi...... Khuôn mặt đáng yêu ba mươi năm khắc trong lòng... Cuối cùng cũng đã thấy lại được. Khoé môi ẩn sau bụi rậm nhếch lên cao, đôi mắt phát ra nhu tình chưa từng có, Nobita nâng bàn tay xoa xoa khuôn mặt càng lúc càng đỏ của Doraemon.
"Nahh... ah... C-cơm có rồi, cậu phải ra ăn đi......" - Doraemon bối rối lộn xộn hết cả tay chân, muốn né cũng không nỡ.
"Ừm. " - Nobita cười cười, chậm rãi ngồi thẳng dậy, đeo lại cặp kính rớt trên ngực. Vừa nhìn thấy cái màn hình máy tính liền khẩn trương - "Phải rồi, Doraemon, cậu nhìn xem mấy cái nhân dạng này. Cậu thích cái nào nhất?"
"Eh..? " - Doraemon nhìn nhìn, khắc sau đã chỉ vào một nhân dạng thiếu niên khả ái. Thiếu niên đầu trọc như tiểu sư phụ, mắt to sáng, mũi nhỏ như thiếu nữ, nhưng miệng lại có điểm rộng lớn. Hai má phồng phồng phấn nộn, khiến cho khuôn mặt tròn trịa như bánh bao. Thân hình lại có điểm trưởng thành, dáng người không cao nhưng da thịt săn chắc, nhìn làn da lại cảm nhận được êm ái, còn có màu hồng hồng.
"A, cái này sao...." - Nobita gõ lên bàn phím cảm ứng một cái, hình ảnh thiếu niên được phóng ra cực đại, chậm rãi xoay vòng vòng. Thực ra cái này cũng đã được Nobita nhắm trúng hai lần, vừa khả ái lại giống giống Doraemon. Nhưng cuối cùng vẫn đắn đo nhiều, bởi vì cái đầu trọc kia....... sau này muốn cưỡng hôn bằng phương pháp nắm tóc sẽ rất khó.....
Mà thôi, Doraemon cũng đã chọn như vậy, thì cứ là như vậy.
Trung niên lại gõ phím thêm một cái, màn hình máy tính hiện lên một bảng giá. Không cần tính toán đã lướt nhanh đến cái giá cao nhất, chọn mua. Không cần nói cũng biết, loại phiên bản giá cao ngất ngưỡng này cũng sẽ là sản phẩm chất lượng ngất ngưỡng.
"Được rồi. " - Nobita thở phào nhẹ nhõm.
"Cậu cần người máy làm chi vậy? " - Giọng nói trong trẻo như con gái, lại có cảm giác người nói ra đang tủi thân. Đúng vậy, Doraemon có cảm giác tủi thân. Nobita đã có mình, còn cần thêm người máy làm gì? Để phòng bị những lúc không có mình? Hay để có cớ vứt mình đi...... Là hối hận đã sửa chữa mình sao?..........
Dường như nhìn ra tâm sự trong lòng mèo ú, Nobita khì khì cười, xoa đầu nó - "Tính cho cậu một nhân hình, chẳng phải luôn muốn có chân dài, không bị nhầm là chồn xanh xấu xí sao? Nhưng nếu cậu không thích cũng không sao, tớ không ép... ". Nói là không ép, nhưng thực chất đã không cho mèo ngốc được từ chối, rõ ràng hàng chẳng thèm hỏi nó một tiếng đã đặt mua ngay, còn là loại đắt giá nhất..... Nếu trả về ít nhiều cũng bị lỗ, mà Doremon tiếc tiền như vậy....
"Vậy, ăn cơm thôi. " - Thật ra trong đầu Doraemon cũng không tin tưởng Nobita, chỉ đơn giản muốn nó tự tin hơn với ngoại hình sao? Chắc chắn là còn nhiều nguyên cớ khác.
Cái não máy móc nhiều năm không hoạt của Doraemon bắt đầu suy diễn lung tung. Nhưng chung quy vẫn không nhận ra, điểm trọng yếu chính là........ nhân dạng có thể sờ mó rất thoải mái.
Tối đến, vừa dùng xong cơm, hàng đã được giao đến. Ba người hồi hộp nhìn nhân hình trong thùng giấy.
Aa~ Đúng là hàng chất lượng cao, giống người thật đến từng mm, hơn nữa, nhan sắc còn mỹ lệ hơn cả trên ảnh quảng cáo. Ba người không khỏi trầm trồ mấy phút.
"Ai nha, Doraemon thích nhỉ~" - Shizuka vỗ vỗ cái vai như không có của mèo ú, che miệng cảm thán.
"Đúng vậy~~" - Doraemon đang cực kỳ khẩn trương, nhìn nhân hình trong hộp giấy mà chỉ lập tức muốn mặc vào, rất rất đẹp nha. Này cái làn da căng mịn, ngăm ngăm bắt mắt. Này cái khuôn mặt phúng phính đáng yêu, rất thanh tú đi~ Này nữa đôi chân dài dài, aa..... Hảo đẹp hảo đẹp~~ Chính là cực phẩm nha~~~~~
Ai cũng rất phấn khởi, ngoài trừ một người.... Nobita, thật sự rất không hợp lý, nhưng thật sự cũng là không có tâm trí.....
Hắn đang chăm chú vào nơi giữa hai chân người máy.......... không khỏi nhíu mày trầm mặc........ Chỗ kia, kỳ thực........ To ghê gớm!!!
Như thế nào hình như còn to hơn cả hắn a!?
Rõ ràng khuôn mặt khả ái đến như vậy, ai lại thiết kế tính khí khổng lồ như vậy, không có thẩm mỹ!! Cũng đâu phải là mua búp bê người lớn chứ! Thiếu tế nhị!!
Nobita nghĩ muốn lập tức kiến nghị cửa hàng, nhưng điện thoại còn chưa kịp lấy ra, đã bắt gặp đôi mắt điêu đứng lòng người của ai kia.
"Nobita Nobita, rất đẹp, tớ thích ghê cơ, cảm ơn cậu nhé! Yêu Nobita quá. "
Thịch!
Con mèo ngốc, hai tay tròn vo níu lấy đùi Nobita, dùng cái khuôn mặt khiến hắn tâm can hư nhuyễn kia mà cảm kích..... Đúng là......
Ừ, tớ cũng yêu cậu!
Lời nói tới khoé môi rốt cuộc cũng không thoát ra được.
"Haha, sau này Doraemon càng thêm tiện nghi rất nhiều a~ Xem thích như vậy, chúc mừng cậu, mèo ú!" - Shizuka cười đến híp mắt, bàn tay thon nhỏ lại che đi nửa khuôn mặt..... Bởi vì, cô cũng thấy được chỗ kia....... Chắc chắn là to hơn của Nobita nhiều rồi...... Ây da, không được không được, không nghĩ bậy nữa!!!! Tập trung chỗ khác nào!!
Ba người, mỗi người một loại tâm tình.
"Nobita Nobita, chừng nào thì tớ được mặc nó vậy? " - Lại là cái giọng trong trẻo động lòng người đó. Nobita nhìn chằm chắm Doraemon một hồi, cuối cùng thở dài, nhẹ cười - "Tối nay tớ lập tức đi xem cấu trúc của nó, sáng mai mặc cho cậu có được không? "
Câu nói đó, trừ mèo ngốc ra, ai cũng có thể dễ dàng nhận thấy..... Mỗi một chữ cái đều là âu yếm tột cùng...... Gian tình....
Nét đỏ trên khuôn mặt xinh đẹp thoáng chốc bay mất, Shizuka nghi hoặc nhìn chồng mình, bàn tay còn chưa kịp hạ xuống.
Không..... Chắc chắn là mình nghĩ nhiều rồi. Đúng vậy. Đúng là nghĩ nhiều thật rồi.
Thầm lắc lắc đầu, cuối cùng Shizuka bình tĩnh lại, cô đứng lên - "Cũng tối rồi, anh cứ xem con robot này đi, em với Doraemon đi ngủ trước. Doraemon, đi thôi, chúc mừng nhé~"
Doraemon gật đầu rồi đi theo Shizuka về hướng phòng ngủ, cũng không quên nhắn với Nobita một câu - "Cảm ơn cậu nhiều lắm Nobita, nhớ đừng làm việc quá sức, tối phải đi ngủ! "
Nobita cười nhẹ thay cho sự tuân lệnh, đợi bóng dáng xanh nhỏ vừa khuất mắt, hắn mới xoắn tay áo, liếm liếm khóe môi.....
.
Trong phòng làm việc riêng, cánh cửa đóng chặt, đèn vàng thắp sáng, một nam trung niên nhếch nhác đang tập trung mày mò hạ bộ phận của một thiếu niên thanh tú bất động nằm trên hộp máy.
Cạch!
Một tiếng thở dài thoát ra, Nobita phủi phủi đống bột vàng trên bộ phận nào kia của người máy. Sau khi đống bột đi hết, thì hiện ra là một tiểu ngọc hành..... Vừa nhỏ bé vừa non nớt, như của một học sinh tiểu học.....
Hảo! Rất đẹp! Hảo đẹp hahaha!