[ Bách Hợp ] Gợi Tình
Tác giả: Tiểu Hồng Thiên
Hôm nay Uyển rất háo hức, cô mong đợi đêm nhanh tới vì hôm nay là sinh nhật của bạn thân cô. Sinh nhật tròn 18 tuổi.
Tuy hai người là bạn thân nhưng cô lại lớn hơn Niệm những ba tuổi. Uyển nhanh chóng chạy đến tiệm bánh kem, đến lấy bánh.
Cô đặt bánh kem vanilla một tầng, trên bánh kem là hình chuột hamster màu trắng. Tuy con chuột dễ thương nhưng mặt nó lại rất nghiêm túc trái ngược với ngoại hình nhìn rất buồn cười.
Sau khi lấy được bánh, cô chạy về nhà. Định dành cho Niệm một bất ngờ.
Bây giờ chưa đến bảy giờ nên Niệm còn đang học thêm, em lấy điện thoại ra, hiện trên màng hình điện thoại là Uyển, tuy bức ảnh này được chụp lén nhưng cũng không che đậy được vẻ đẹp của Uyển.
Cô sở hữu mái tóc dài màu đen, làn da tương đối trắng nhưng vẫn kém hơn Niệm một tông. Gương măt cô thon dài, đôi mắt híp gợi tình, sóng mũi cao, đôi môi mỏng nhợt nhạt.
Niệm dơ điện thoại lên, em hôn lấy môi của người trên điện thoại. Sau khi bình tâm, Niệm lại làm như không có chuyện gì mà đổi ảnh nền điện thoại về ảnh mặc định, em buông điện thoại xuống rồi tiếp tục học bài.
Khi đến nhà, Uyển lấy chìa khóa nhà trong túi ra. Cô mở cửa vô nhà, hai người họ sống chung.
Uyển bỏ bánh kem trên bàn, cô đặc biệt làm món cơm chiên trứng, nói ra Uyển rất tệ trong việc nội trợ.
Hầu như các việc trong nhà toàn là Niệm làm, cô chỉ cần gấp đồ phơi đồ là được.
Chưa từng vào bếp nên tay chân Uyển lóng ngóng, cô làm vỡ một cái đĩa sau đó cũng không còn chuyện gì sảy ra. Uyển hoàn thành xong món ăn tuy không ngon nhưng ăn vẫn được.
Uyển biết mình không giỏi trong việc bếp nên cô chỉ làm một món. Cô bày lên bàn ở phòng khách hai đĩa cơm, hai ly uống rượu và một chai vang trắng.
Rồi Uyển chạy đi quét nhà, lau nhà,... tóm lại làm được việc gì là cô làm hết. Cô cũng ngại vì việc mình lớn hơn nhưng toàn để Niệm chăm sóc mình.
Hôm nay, Uyển mong Niệm có thể dựa dẫm vào cô.
Dọn xong hết các phòng, Uyển lại vô phòng Niệm.
Cô thấy bức ảnh Niệm và mình chụp chung trên đầu giường.
Qua ảnh có thể thấy Niệm rõ ràng là một mỹ nhân, em có đôi mắt phượng dài xếch lên ở đuôi mắt, sóng mũi cao, đôi môi đỏ mọng bạc tình. Làn da trắng như ngọc, sờ lên như lụa, cảm giác ưa thích không thôi.
Trong ảnh Uyển mặc một chiếc đầm trắng dài tới đầu gối, tóc đen xỏa. Cô nhìn thẳng vào ống kính, cười rất tươi, được Niệm từ đắng sau ôm lấy.
Niệm mặc áo sơ mi đen, quần trắng, tóc nâu được em buộc cao sau đầu.
Em không nhìn vào ống kính mà chỉ chăm chăm nhìn vào Uyển, gương mặt thường ngày nghiêm túc nay lại đượm nét dịu dàng, ánh mắt nồng đậm yêu thương dễ dàng khiến người ta rơi vô lưới tình.
Uyển nhìn bức ảnh hồi lâu rồi cô mở tủ quần áo của Niệm ra, cô cũng nghĩ không có quần áo nào cần mình xếp lại vì Niệm tương đối khiết phích, em thích sách sẽ.
Cô lật đồ lên thử xem có thứ gì cần mình gấp lại không, và có thứ làm cô chú ý. Đó là giỏ quần áo được giấu sau những chiếc áo sơ mi, Uyển tương đối bất ngờ vì giữa cô và Niệm hầu như không có bí mật.
Uyển biết mình không nên tò mò đồ của Niệm nhưng cô vẫn không kìm được mà mở túi đồ ra, sau khi thấy thứ trong túi, môi Niệm nở ra một nụ cười khó hiểu.
Bảy giờ ba mươi tối, Niệm có mặt ở nhà, em nhìn căn phòng tối đen không một ánh đén.
Đang khi lần mò nút định bật đèn, Niệm thấy Uyển trên tay cầm bánh sinh nhật, con số mười tám được đốt lên trong lòng chú chuột.
Môi Uyển nhấp nháy hát lên điệu nhạc :
" Happy birthday to you, happy birthday to you, happy birthday happy birthday , happy birthday to you. Mừng ngày sinh nhật của em, mừng ngày sinh nhật của em, mừng ngày đó em sinh ra đời. Happy birthday to you."
Hát xong cô đứng trước mặt Niệm, dơ cao bánh kem trước mặt em.
" Sinh nhật vui vẻ Niệm."
Không đợi cô nói hết, Niệm đi đến ôm trầm cô vào lòng. Đợi một hồi chưa thấy Niệm buông tay, Uyển tránh khỏi bàn tay em.
" Ôm ấp sau đã, em ước đi rồi thổi nến, không kẻo nến tắt."
Niệm nghe vậy em ước:
" Em ước chị và em mãi bên nhau."
Uyển phụt cười:
" Em phải ước trong lòng, không được nói ra. Mà em ước điều dĩ nhiên quá. Tụi mình sẽ luôn bên nhau mà."
Niệm mỉm cưới, lắc đầu, không nói gì. Em cúi xuống thổi tắt nến.
Sau đó Uyển dẫn Niệm tới phòng khách. Ngồi xuống bàn, em định đi bật đèn nhưng Uyển cản lại.
" Khoan hãy bật đèn, tụi mình ăn trước đã."
Niệm nghe vậy cũng không phản đối, em ngồi trên thảm lông, tay vươn ra lấy chai rượu, đổ vào hai ly.
Uyển :" Ăn nhanh đi, tí chị tặng em món quà này."
Niệm nghe vậy rất bất ngờ, trải qua 17 năm sinh nhật, Uyển chưa bao giờ tặng quà sinh nhật cho em.
Nói hoa mỹ thì Uyển bảo tặng quà có cảm giác xa lạ, không thân mật. Nói thẳng ra thì Uyển chẳng biết tặng gì.
Niệm rất mừng, năm nay là sinh nhật 18 tuổi, cột mốc đánh dấu em đã trưởng thành, phải chịu trách nhiệm cho mọi hành vi của mình.
Niệm múc một muỗng cơm lên ăn, em từ tốn nhai nuốt.
Uyển nhìn vào gương mặt của Niệm, xem thử em có biểu cảm gì khi ăn đồ mình nấu.
Niệm :" Chị nấu ngon lắm, em rất thích."
Uyển biết có thể em đang nịnh bợ mình vì cả cô còn thấy nó không ngon mà.
Hai chị em ăn xong, Niệm cắt bánh kem. Em được uống ngụm rượu đầu tiên trong đời.
Trước khi 18 tuổi, Uyển quản em rất chặt, không để em đụng vào thuốc lá, rượu bia.
Giọng Uyển vang lên, cô hỏi :
" Ngon không em? Cảm giác sao?"
Vừa hỏi, tay cô vươn ra, gạt rượu dính bên mép Niệm.
Niệm ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào động tác của Uyển, em thấy Uyển đứa ngón tay lên môi, đầu lưỡi hồng hồng liếm lên đầu ngón.
"Bùm" mặt Niệm hồng lên, em cúi xuống nhìn ly rượu, may sao không bật đèn, Uyển sẽ không nhìn thấy vệt đó đáng nghi trên mặt em.
Uyển làm xong cô lại tiếp tục uống rượu :
" Sao tới giờ em chưa có bạn trai nữa? Kén chọn à. Em chị đẹp vầy mà."
Niệm nghe vậy, tim em đau nhói:
" Em chưa muốn yêu đương."
Uyển không nói gì thêm, cô lấy ra một cái cavart khômg biết được chuẩn bị lúc nào.
" Em nhắm mắt lại đi, chị dẫn em đi xem quà."
Niệm gật đầu, em nhắm mắt làm theo lời chị.
Uyển thấy vậy, cô đưa cavart lên, che mắt Niệm lại.
Uyển đứng lên, cô nắm tay dẫn Uyển tới phòng em :
" Khoang hẵn cởi, khi nào chị cho em mới được bỏ xuống." - Uyển vừa nói xong, cô ịnh Niệm lên ghế ngồi trước bàn học.
Uyển lại đi bật công tắc đèn lên. Hoàn thành xong mọi việc, cô ngồi lên bàn học trước mặt Niệm :
" Được rồi, em cởi bịt mắt ra đi."
Niệm cởi bịt mắt ra, em rất bất ngờ vì thấy Niệm ngồi trước mặt mình, vì ngồi trên bàn nên cô cao hơn Niệm một cái đầu, đập vào mặt Niệm là vòng eo thon gọn, một cánh tay là ôm vừa của Uyển.
Cái khiến em bất ngờ hơn là bộ đầm mà Uyển mặc.
Nó là một chiếc đầm dây màu đen không biết làm bẳng vải gì mà cứ bóng bóng. Phần áo trước ngực được khoét tận rốn, lại không có miếng vải hay dây để giữ lại mà cứ trống như vậy.
Không cần Uyển quay lưng mà em cũng biết sau lưng cũng tương tự nhưng lại khoét tận phần sương cụt trên mông một tí, nhưng khác cái là hai bên được những sợi dây ren giữ lại, đan hai dây đến nữa lưng rồi được thách thành nơ bướm.
Đây chẳng phải là cái đầm Niệm giấu trong tủ sao. Niệm không biết vì sao Uyển phát hiện. Nhưng thật vậy em mua cái đầm này cho cô.
Niệm rất thích cái đầm này, vừa táo bạo lại gởi cảm, phô được hết cơ thể của Uyển ra :
" Sao chị lại mặc như vậy." Tuy suy nghĩ không đúng đắn, nhưng ngoài mặt em vẫn bình tĩnh.
" Không phải là em mua cho chị ư ?"
Niệm nghe vậy, em mím chặt môi, mặt quay đi chổ khác, đây là em đang ngầm thừa nhận.
Uyển nắm cằm Niệm, đưa mặt em lại, để em nhìn vào mình :
" Em không thích ư. Sao không chịu nhìn chị?"
Niệm bị bắt quay lại nhìn, em thấy vòng eo trắng bóng của Uyển, bộ đầm đen làm bật lên tông da của cô. Trắng đến lóa mắt.
Không đợi Niệm suy nghĩ tiếp, một thứ ấm nóng chạm nhẹ lên môi em. Niệm mở choáng mắt ra, em thấy gương mặt được phóng đại nhiều lần của Uyển.
Niệm nhận ra, đây là Uyển đang hôn em.Chưa đợi Uyển tách ra, Niệm đảo khách thành chủ, em đưa tay giữ chặc lấy gáy cô, làm nụ hôn thêm sâu.
Vì sự chủ động đột ngột của Niệm mà Uyển chưa kịp ổn định cơ thể, cô cảm giác mình sắp ngã khỏi bàn.
Lúc đó, đôi tay Niệm vươn ra, em ôm lấy vòng eo của người mình thương, nhấc bổng cô lên, để cô ngồi lên người mình.
Uyển bất ngờ vì sự chủ động của Niệm. Trước khi cô định đẩy Niệm ra, em đã buông cô trước.
Lúc này hai người tựa như không có khoảng cách, khi tách ra một sợi chỉ bạc hiện ra, được Niệm vươn lưỡi liếm đi :
" Chị có biết mình đang làm gì không ?" - Niệm ngẩng lên nhìn chằm chằm vào mặt Uyển, em không muốn bỏ qua biểu cảm gì của cô.
Nghe vậy, Uyển bật cười :
" Biết chứ, chị đây là đang hôn hôn em đó." - Nói xong cô lại ịnh môi mình lên môi em, hôn nhẹ một cái rồi buông ra.
Niệm nghe vậy, tay em bóp chặt eo Uyển, tuy đau nhưng Uyển vẫn không vùng ra.
" Chị có hiểu ý nghĩa của việc chị đang làm không ?"
Hỏi xong, Uyển cảm thấy tay Niệm đang run, cô biết Uyển đang rất lo lắng và khẩn trương.
" Chị biết chứ, chị đây là đang hôn em. Chị thích em nên chị hôn em. Chị thích em, thích em."
Niệm nghe vậy, cơ thể em run lên từng đợt:
" Chị thích em bao lâu rồi?" - Giọng em be bé.
" Từ hai năm trước chăng, có khi còn lâu hơn. Chị thích cảm giác bên em, khi em ôm chị, chị hạnh phúc. Đó làm cảm giác chỉ em mới mang lại cho chị. Chị thích em."
Niệm bật khóc, em khóc nức nở, em chôn mặt vào lòng ngực cô :
" Em thích chị ... thích chị, em yêu chị. Em muốn chị luôn bên em. Em mong chị dựa dẫm vào em hơn. Để khi chị rời xa em, chị sẽ nhận ra mình không làm được gì khi không có em bên cạnh. Chị sẽ quay về bên em..."
Uyển ôm chặt Niệm hơn :
" Phải quay về chốn bình yên của chị." - Uyển nâng mặt Niệm lên, cô hôn lên những giọt nước mắt của em, hôn đến khi em không khóc nữa.
Niệm bình tĩnh lại, em rất hạnh phúc vì tình yêu của em được cô đáp lại.
Niệm hôn lên môi Uyển, lưỡi em vươn ra, cuốn chặc lấy lưỡi Uyển, không cho cô trốn thoát.
Niệm đứng dậy, em ôm Uyển đến bên giường, đè cô xuống. Tay em vuốt dọc theo đùi cô, từng nụ hôn thả xuống trên sương quai xanh, mút mạnh để lại những dấu hiệu của mình trên người cô.
Niệm thoát đi bộ đầm trên người Uyển, làm cơ thể Uyển trần trụi trước mặt em.
Từng cơn sóng triều dân lên, em làm cô đến tận sáng.
" Em phải chịu trách nhiệm với chị cả đời đó."
" Ừm, em 18 rồi. "
Trong hai người, không biết ai là người yêu trước. Không biết ai là người hi sinh nhiều hơn trong tình yêu này. Nhưng thật may, tình yêu cả hai đều được đền đáp. Họ trân quý nhau, thương yêu nhau, cho nhau những cảm giác bình yêu và hành phúc.
** Hết rùi, đây là bộ truyện ngắn đầu tiên mình viết. Mong mọi người đón đọc ạ.