"Tại sao nàng lại tát Dung Phi?"
"Không phải ta."
"Khi đó chỉ có nàng ở cùng Dung Phi, nàng còn muốn chối sao?"
"Ta không có..."
"Người đâu, truyền lệnh trẫm, phạt hoàng hậu chép kinh thư 3 ngày."
_ _ _ _ _
"Hoàng hậu! Là nàng đẩy Dung Phi xuống hồ?"
"Nếu ta nói ta không làm, thì chàng có tin không?" Nàng khẽ cười, nụ cười như đóa hoa phù dung sắp tan, một loại đẹp đẽ lại thê thương.
"Nàng nói thử xem? Có chứng cứ, ta sẽ tin."
"Đúng, là ta làm."
"Người đâu, đưa hoàng hậu xuống phạt chép kinh thư 10 ngày!"
Nàng không phản khánh, chỉ duy trì nụ cười trên môi không đổi, nói lên một câu tận đáy lòng: "Tại sao?"
Tại sao? Ta thật lòng yêu chàng mà không thể sánh bằng tình cảm của nàng ta? Ta với chàng vốn là thanh mai trúc mã, từng ấy năm bên nhau vẫn không thể bằng 1 tháng chàng ở bên nàng ta?
Người đỡ mũi tên ấy cho chàng là ta! Người hy sinh tính mạng để cứu chàng cũng là ta! Vậy tại sao chàng lại yêu nàng ta chỉ vì những việc mà ta đã làm?
Chàng thương nàng ta, vậy ai xót cho ta?
Chàng nói ta phải làm sao?
_ _ _ _ _
Ngày hôm ấy, nàng rất vui, thái y bảo nàng đã có thai, đứa con của nàng và chàng.
Nhưng ngay lúc ấy, nha hoàn của nàng hốt hoảng báo rằng: "Nương nương, Dung Phi... sảy thai rồi ạ."
Lời vừa dứt, chàng lập tức xuất hiện trong tẩm điện của nàng, vẻ mặt không giấu được sự tức giận: "Tại sao? Tại sao nàng lại làm như vậy? Rốt cuộc Dung Phi đã đắc tội gì với nàng? Đứa bé thì có tội gì chứ?"
Nàng lắc đầu, ta không làm. Nhưng nhìn vẻ mặt chàng quyết không nghe giải thích, nàng chỉ có thể đau trong lòng.
"Nàng ta có tội. Tội gì sao? Tội quyến rũ chàng có được tính không?"
"Nàng... Người đâu, đưa hoàng hậu vào lãnh cung xám hối 1 tháng!"
Nàng nở nụ cười bi thương, cố giữ chặt tay chàng, đau đớn nói: "Tại sao... Chàng lại không chịu tin ta?"
Chàng không nói gì, hất tay nàng, dứt khoát quay người rời đi.
Nàng không đứng vững, loạng choạng ngã xuống đất...
"A!" Một tiếng kêu thảm thiết vang lên.
Chàng quay người lại nhìn, nàng đang nằm trên đất, tay gắt gao ôm chặt bụng, máu không ngừng chảy ra, nàng liên tục lẩm bẩm: "Con của ta... Con của ta..."
Chàng hốt hoảng vội đến bên nàng, siết chặt cơ thể đang run rẩy của nàng hét lớn: "Thái y... Truyền thái y!!!"
_ _ _ _ _
Tối đó, nàng chỉ lặng im không nói một lời.
Tối đó, nàng khóc... khóc rất nhiều.
Tối đó, nàng chỉ ngồi lặng im nhìn vào hư không.
Nha hoàn mở cửa đi vào. Vừa vào phòng, đã thấy nàng ngồi trên đất, nở nụ cười bi thương, tay nắm chặt chuôi dao đang cắm nơi tim nàng, máu chảy ra thấm đẫm một khoảng trên váy.
Tựa như hoa mai đỏ trên nền tuyết trắng.
Nha hoàn hoảng sợ vừa chạy ra ngoài vừa hét lớn: "Hoàng hậu... Hoàng hậu tự tử!"
Chàng đang lúc đến thăm nàng, nghe tiếng hét, vội vàng chạy đến. Từ phía xa trông thấy hình bóng nàng, trong tim bỗng dâng lên cảm giác vừa đau đớn, vừa lo sợ.
Giọng chàng lạnh lùng ẩn chứa sự hốt hoảng: "Nàng không được chết! Ta không cho phép nàng chết!"
"Ha ha." Nàng cười nhạt. Đến cả khi muốn chết nàng cũng phải được chàng cho phép hay sao? Nàng nhìn người đang từ từ chạy đến.
Chàng là người nàng yêu hơn cả sinh mệnh, nhưng thứ nàng nhận lại chỉ là những đau thương.
Hỏi thế gian, tình là gì?
Mà phù dung sớm nở tối tàn.
Mà đôi lứa chia ly xa cách.
Mà trái tim đớn đau như vậy.
Tất cả chỉ bởi một chữ tình.
"Chàng đã không yêu ta, vậy níu kéo làm gì? Hai chúng ta quen biết là duyên, yêu nhau là nghiệt. Là ta sai. Sai khi yêu chàng..."
Nàng từ từ nhắm mắt lại, bên tai không ngừng vang lên giọng nói của chàng.
"Làm ơn! Làm ơn! Hãy mở mắt ra đi!"
"Xin nàng! Hãy tỉnh lại đi! Xin đừng rời xa ta!"
". . ."
Thế gian nào có thuốc cho sự hối hận.
Tất cả... cũng chỉ như mây bay sương tan.
_ _ _ _ _
"Người đâu, mời hoàng hậu đến. Vườn mai nở rồi, nàng ấy rất thích ngắm hoa mai."
"Hoàng thượng... Hoàng hậu đã..."
"Sao?"
"Hoàng hậu... Hoàng hậu qua đời rồi."
Chiếc bút lông trên tay chàng rơi xuống, vết mực đen vương trên tờ giấy trắng.
Mái tóc đã bạc trắng từ bao giờ. Chàng lấy tay đỡ trán, hai mắt nhắm lại.
Nàng qua đời rồi. Nàng đi rồi, rời xa ta rồi.
Còn không phải tại ta ép nàng sao? Nếu không... nàng cũng sẽ không tự tử, đúng không?
Hoàng hậu, nàng không thể... trở lại được sao?
Nàng nói ta không yêu nàng? Không phải vậy... ta yêu nàng, nhưng ta không thể nói ra.
Hoàng cung sâu như biển lớn, phi tần không được hoàng đế sủng ái, còn có thể có một cuộc sống an nhàn, bình lặng.
Tranh chấp, thủ đoạn, lòng dạ hiểm ác. Ta sợ, ta không muốn nàng bị kéo vào vòng xoáy này.
Ta... đã sai sao?
Giọt lệ lặng lẽ rơi xuống, hòa vào vết mực đen vương trên tờ giấy trắng.
_ _ _ _ _
"Tuyết rơi rồi. Nàng thích nhất cùng ta ngắm tuyết. Người đâu, mời hoàng hậu..."
Nói được nửa câu thì chàng dừng lại, tự cười chê bai bản thân.
Nàng... qua đời rồi.
_ _ _ _ _
"Trời lạnh, nàng rất hay nhiễm phong hàn. Ban cho hoàng hậu..."
À, nàng không còn nữa...
Chàng gượng cười thê lương.
Hoàng hậu, nàng xem, ta già rồi, trí nhớ cũng không còn tốt nữa.
Bao năm qua, ta vẫn không thể nhớ rằng nàng đã qua đời. Nàng xem, ta đáng cười lắm đúng không?
Thật ra, nàng biết không? Không phải ta không nhớ, mà thật sự là không muốn nhớ.
Nghĩ đến nàng, ta sẽ cảm thấy đau lòng, ta sẽ nhớ nàng, ta sẽ lo cho nàng. Nhưng lại chẳng thể ở bên nàng, chăm sóc cho nàng. Hiện tại, đến gương mặt nàng, ta cũng không còn nhớ rõ ràng.
Nàng biết tại sao ta muốn ngủ không? Bởi vì ta có thể gặp được nàng, dù là trong mơ, ta cũng mãn nguyện rồi.
Hoàng hậu, ta nhớ nàng.
"Đợi ta, không lâu nữa đâu..."
_ _ _ _ _
Chàng mỉm cười, nụ cười mang theo tất cả hối hận, đau thương, nhung nhớ suốt bao năm qua.
Câu cuối cùng, chàng nói: "Hoàng hậu, ta đến tìm nàng đây."
Năm ấy, hoàng đế băng hà.
Cre cap: Giản Chiêu