#10
“Kim Taehyung, em không giống anh, em có thể bảo vệ cho Jungkook. Anh nhường cô ấy cho em. Anh lo cho Chung Eun, lo cho cuộc sống sau này của anh, có gì không đúng sao?”
“Cô ấy không phải món hàng.”
Taehyung biết bản thân đang cố tình dây dưa không dứt với Jungkook, sẽ làm lỡ mất thanh xuân của cô, nhưng anh không cảm thấy bản thân làm như thế là sai.
Chỉ có để cô đợi chờ một thời gian nữa, anh mới có thể cho cô một danh phận, như vậy là hai người có thể ở bên nhau đường đường chính chính rồi.
“Anh không cảm thấy bản thân quá đáng sao? Anh không lo được cho cô ấy, anh lấy tư cách gì mà bắt cô ấy chờ, trong khi ở bên em, em có thể cho cô ấy mọi thứ?”
Taehyung quay đi không nói một lời.
Đúng vậy, Taemin không bị cha mẹ quản giáo nghiêm ngặt như anh, hôn nhân của anh ta cũng sẽ không bị ép buộc, anh ta muốn cưới ai thì cưới, cha mẹ đều không ngăn cản.
Taemin bước đến trước giường bệnh, anh ta nhìn thấy gối của Jungkook đã ướt cả một mảng, vì đó mà biết cô còn thức.
“Jungkook, như em biết rồi đấy, anh ấy đã lựa chọn Chung Eun rồi, em không còn cơ hội nữa đâu.”
“Anh đừng nói nữa...”
“Em từ chối anh như là anh ấy từ chối em, em nghĩ tại sao anh phải dừng lại?”
Năm xưa, là cô đã tổn thương Taemin, cô không yêu anh, mà lại yêu Taehyung... nhưng có thứ gì có thể ngăn cản nổi cô yêu ai chứ?
“Vậy anh nghĩ rằng... đây là báo ứng của em? “
“Jungkook, anh không có ý đó, chỉ là... em đừng hi vọng ở anh ấy nữa.”
...
Một Năm Sau
Mọi thứ dường như trở lại quỹ đạo bình thường, đó là đối với mọi người, còn đối với Jungkook, cuộc sống của cô, đã thiếu đi một phần quan trọng nhất rồi.
Mặc dù ngoài mặt cô không còn tỏ ra quan tâm Taehyung như ngày xưa, nhưng trong lòng, cô vẫn để ý tới anh.
Cô chỉ hi vọng, sẽ có một ngày anh quay về bên cô.
“Kookie, Taehyung tới thăm con này.”
Jungkook nghe thấy tiếng mẹ gọi, liền từ trong bếp chạy ra phòng khách.
Cô đợi anh hơn một năm rồi.
Suốt một năm nay, không một tin nhắn, không một cuộc gọi từ anh, cô còn tưởng rằng anh đã hạnh phúc bên Chung Eun mà quên Jeon Jungkook này luôn rồi...
“Jungkook, chúng ta vào phòng đi, anh muốn nói chuyện riêng với em.”
Jungkook gật đầu, hai người đi vào phòng riêng của cô.
Ngồi xuống giường, đầu óc Jungkook còn đang quay cuồng, không biết phải nói gì thì anh đã lên tiếng.
“Anh biết chuyện này thực sự rất khó chấp nhận... nhưng Jungkook à, chỉ có em mới có thể giúp anh.”
“Anh muốn em làm gì?”
“Sinh con. Jungkook, anh muốn một đứa con... của anh và em.”
---------