[BL] Đau thấu tâm can
Tác giả: 🍒 Cherry 🍒
Lưu Gia Ý nhàn nhã ngồi tựa lưng về sau, y tự châm cho mình một chén trà. Bên ngoài, gió từng cơn từng cơn vô tình thổi vào trong. Như dao như kiếm từng nhát từng nhát cứa lên cơ thể gầy gò của y. Nhưng những thứ này làm sao có thế so sánh được với những vết thương đang không ngừng rỉ máu trong tim y được. Nó đau! Đây cũng coi như là lần đầu tiên y cảm nhận được thế nào là đau đến tháu tận tim can.
Từng bước từng bước chân nặng nề mà uy dũng càng lúc càng tiến gần đến Lưu Gia Ý. Là hắn, cuối cùng hắn cũng đã tới rồi. Y chấn chỉnh lại tâm tình của mình, y châm thêm một chén trà nữa.
-Hoàng thượng, người về rồi.
Cảnh Hiên không mấy để ý đến những thay đổi thất thường trên mặt Lưu Gia Ý. Hắn vô tình đến thành thói quen. Cứ thế mà ngồi xuống, bỏ ngoài tai những gì Lưu Gia Ý đang nói, hắn nâng chén trà còn đang bốc khói lên uống một ngụm.
Lưu Gia Ý là ai chứ, Cảnh Hiên đã chung sống với y cũng gần chín mười năm rồi. Mỗi lần hai người gây nhau, mọi lần đều là hắn sai nhưng Lưu Gia Ý sẽ vẫn luôn là người xuống nước làm hòa. Mỗi lần y giận hắn chỉ cần sủng nịnh một chút y liền quên. Lần này cũng không ngoại lệ. Hắn hiểu lầm y là sai, nhưng tự tôn của một đế vương không cho phép hắn phải nhận sai. Cùng lắm thì lần này nhẹ nhàng nói nói mấy câu, hứa hứa mấy lời cho qua là được.
-Gia Ý, đã để ngươi chịu thiệt thòi rồi. Vậy đi, trẫm cho người đem mấy loài hoa ngươi thích đến Đinh Di cung cho ngươi.
Tay cầm chén trà của Lưu Gia Ý cứ thế mà bất giác run lên từng đợt. Dù hắn biết bản thân mình làm sai nhưng đến một câu xin lỗi, chỉ là câu xin lỗi đơn giản đến không thể đơn giản hơn hắn cũng không nói. Hắn coi chính bản thân y như một sủng vật thích thì cho ăn ngon một chút, ban chút đồ tốt. Không vừa mắt thì vứt qua một bên đi tìm thú vui mới. Vết thương mới chồng lên vết thương cũ, mọi việc mọi việc như những giọt nước đang rơi vào chén nước đã đầy. Y không khỏi nhếch mép tự giễu.
-Hoàng thượng không cần phải thế.
Cảnh Hiên đặt chén trà xuống, hắng giọng một chút rồi nói:
-Coi bộ Hoàng hậu vẫn còn giận trẫm? Được, ngươi muốn gì thì cứ nói. Trẫm sẽ đáp ứng cho ngươi.
Lưu Gia Ý sờ sờ lên thành ly được chạm khắc tinh xảo, suy suy nghĩ nghĩ một lúc y mới lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu, cứ thế mà gằng từ chữ một đầy nặng nề, đầy chua xót.
-A Hiên, năm đó một nhà trên dưới trăm người của ta thật sự là do...Dinh Vương giết?
Nụ cười trên mặt Cảnh Hiên gần như bị đong cứng lại. Hắn chần chừ không biết phải nói gì. Hắn càng không nghĩ một chuyện lâu như thế lại bị Lưu Gia Ý lôi lại để nói.
-Gia Ý, ngươi đột nhiên lại nói chuyện này là có ý gì? Ý ngươi là đang nghi ngờ trẫm?
Lưu Gia Ý đặt lại chén trà lên bàn. Tay bắt đầu sờ vào chiếc vòng trên tay mình, càng nhìn chiếc vòng ngọc trên tay y càng cảm thấy tội lỗi trên người mình quá lớn.
-Ta không có nghi ngờ ngươi...A Hiên...
Lưu Gia Ý rời tay khỏi chiếc vòng ngọc. Y ngẩng đầu lên, mắt vô hồn không có tiêu cự cứ nhìn không mục tiêu.
-Mà là chắc chắn...
Lưu Gia Ý lấy một mảnh giấy đã ổ vàng đặt lên bàn.
-Sau khi bổn vương ra sa trường hai tháng, vào giờ tý giết cả nhà Lưu gia. Một người cũng không để sống.
Cảnh Hiên ngẩng ra, hắn có rất nhiều lời muốn nói, muốn biện bạch cho chính bản thân mình nhưng khi nhìn đến đôi mắt tự bao giờ đã bị bao phủ một tầng sương mờ của Lưu Gia Ý, hắn lại không có can đảm nói tiếp. Bộ dạng thống khổ thế này của y cũng là lần đầu tiên hắn thấy. Tim hắn cứ thế mà nhói lên từng đợt, không biết vì điều gì.
-Cái này không phải của...
Tất cả mọi thứ như bị đẩy đến tột đỉnh, trong lòng Lưu Gia Ý như đang bị phá hủy. Cảnh Hiên hắn đến cuối cùng coi y là thứ gì. Mọi thứ y hi sinh cho hắn như gió thoáng đi thế ư?
Lưu Gia Ý đưa tờ giấy tới trước mặt Cảnh Hiên.
-Ngay cả con dấu chữ “Hiên” cũng có thể giả được sao?
Mọi lời uất ức như đang nghẹn lại trong họng của Lưu Gia Ý...Y không biết mình nên nói gì, có quá nhiều thứ muốn nói, nhưng nỗi đau trong lòng y quá lớn, nó đau đến cả thở y cũng không thở được. Nỗi đau tuyệt vọng cùng tội lỗi lớn nó đè lên trái tim y. Y thật hận sao mình có thể sống dai đến thế, chết nhanh một chút có phải không cần phải đau thế này. Y thật rất muốn hỏi thử ông trời Lưu Gia Ý y đã làm việc động
trời hại dân hại nước gì mà phải chịu những thứ này. Nhưng nói cách mấy thì mấy việc thế này cũng không phải là y tự mình chuốc lấy hay sao? Trách ai? Trách ai được đây?
Từng dòng lệ nóng ấm lăn dài trên làn da trắng tới thấy rõ từng gân từng mạch máu. Tầm nhìn cũng bắt đầu nhòa đi, không thấy rõ được điều gì như cuộc đời mù mịt đằng trước của y. Cơn đau từ mắt truyền đến từng đợt. Lưu Gia Ý cứ như cũ ngồi nhìn Cảnh Hiên với đôi mắt từ lâu đã đẫm nước mắt, nhưng mặt vô hồn, y tuyệt vọng tất cả mọi thứ trước mắt đã sụp đổ hoàn toàn. Khó khắn lắm y mới mở miệng nói:
-A Hiên, ta biết ngươi hận ta, ta biết ngươi chưa từng yêu ta... -Không, ta c...
-Ngươi có thể lăn mạ ta, ngươi có thể hành hạ ta. Ngươi đánh đập ta, nghi ngờ ta. Tất thảy mọi thứ ta đều có thể chịu. Vì mọi chuyện là do ta làm ta chịu, ta cũng sẽ không oán trách ngươi một lời nào...
-Gia Ý ngươi nghe ta nói...
-Nhưng...nhưng...phụ mẫu ta rốt cuộc đã làm gì để ngươi đem ra làm công cụ tranh giành ngôi vua đến thế? Họ đã làm gì ngươi? Họ khiến ngươi khó chịu ngươi cứ trút hết mọi thứ lên người ta. Bị ngươi xem thường, bị ngươi đánh đập cũng không phải lần đầu tiên. Ta bị ngươi thương tổn cũng không phải lần đầu...Phụ thân ta hết lòng vì ngươi, giúp ngươi hết mình...ngươi...ngươi sao...sao có thể...
Cảnh Hiên hắn dường như không thể chịu đựng được những lời chất vấn này của Lưu Gia Ý nữa. Ngay cả một câu y cũng không để hắn nói. Cảnh Hiên đứng bật dậy đi nhanh tới chỗ Lưu Gia Ý, nắm chặt hai cánh tay của y.
-Gia Ý, năm đó là ta ngu muội...nên...nên...
Hùng hồn là thế, nhưng đứng trước mặt, mắt đối mắt với Lưu Gia Ý thì mọi lời nói dối muốn kéo vãn tình hình của hắn không cách nào thốt ra.
Lưu Gia Ý thấy Cảnh Hiên đứng trước mặt mình một lời cũng không thể nói. Y không khỏi nhếch mép giễu cợt cười.
-A Hiên, ngươi không phải ngu muội mà là rất thông minh. Ngươi thông minh đến tàn nhẫn. Nếu ta đoán không lầm thì năm đó ngươi muốn giết chết cả nhà ta không chỉ vì không vừa mắt ta mà là muốn kéo Cảnh Lý xuống nước. Để ai cũng không thể tranh giành ngôi vị với ngươi. Chỉ sợ năm đó nếu ta không đi cùng ngươi ra sa trường thì ngươi cũng đã cho người giết ta. Đúng không A Hiên?
Nhìn thấy Lưu Gia Ý cả đời quật cường, đến một câu than vãn cũng không nói. Dù bị Cảnh Hiên thương tổn bao nhiêu cũng coi như không có chuyện gì mà vui vẻ sống. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Lưu Gia Ý khóc đến đáng thương như thế, khóc đến cả mắt toàn là tơ máu. Khóc đến tâm can hắn cũng nhói lên đau khó chịu. Hắn hối hận thật rồi...
Đặt tay lên khuôn mặt gầy hóp của Lưu Gia Ý, hắn lau đi những dòng lệ nóng như mũi dao đâm vào tim hắn.
-Gia Ý...Gia Ý...Người đừng khóc, là lỗi của ta tất cả là lỗi của ta. Năm đó là ta ngu muội, là ta ngu si, là ta khốn nạn. Ngươi đừng khóc...
Cảnh Hiên như đang tự nhận những việc mình làm, còn gì có thể đau hơn thế này. Người mà Lưu Gia Ý y đêm hết mười bốn năm thanh xuân để yêu, không màng đến tính mạng để bảo vệ lại chính là người năm đó nhẫn tâm giết chết cả nhà y. Kêu y bỏ qua cho hắn cùng hắn làm lại một
lần nữa. Làm sao...làm sao có thể được chứ...ngày ngày đối diện với người đã giết chết gia đình mình...làm sao...làm sao được chứ...
-Hoàng thượng, người có thể tàn nhẫn, nhẫn tâm với thần thế sao...Tại sao người không thể có chút lòng trất ẩn nào...tại sao người không giết thần...tại sao lại là phụ mẫu thần...
Trong lòng Cảnh Hiên như loạn cào cào, hắn luống cuống không biết phải làm gì ngay lúc này. Nhìn con người nhỏ nhắn đang tuyệt vọng đau khổ hắn thật không biết mình đã làm ra những chuyện thế nào. Hắn bất lực ôm trọn cả người Lưu Gia Ý vào trong lòng.
-Gia Ý, ta xin lỗi, là lỗi của ta, ngươi đừng thế. Là lỗi của ta.
Mọi thứ trước mắt Lưu Gia Ý nhòa đi, y không thể nhìn thấy một thứ gì cả. Không có chút hi vọng gì trong cuộc sống này cả. Y thẫn thờ nhìn lên trên, nhưng không thể nào kìm nỗi những dòng lệ đang từ từ lăn trên má y. Mọi thứ đều là giả...
-Không phải lỗi của người, là lỗi của thần. Là thần năm đó nhất quyết phải gả cho người. Là thần năm đó cầu xin phụ thân phò trợ người, là thần đã tự mình kéo phụ mẫu dính vào việc. Là thần không nên đem lòng yêu người nhiều đến thế. Là thần, tất cả đều là do thần...
Nỗi sợ trong lòng Cảnh Hiên đã dâng cao lên. Hắn kéo Lưu Gia Ý ra, nhìn thấy khuôn mặt vô hồn, mắt không có tiêu cự cứ nhìn lên trên, hắn càng hoảng loạn hơn.
-Gia Ý, không phải là lỗi của ngươi. Ngươi đừng nói thế...
-Hoàng thượng, thần bất tài vô dụng, ngu muội, mong người phế hậu...
Cảnh Hiên đưa mặt Lưu Gia Ý sát gần tới mình. Tại sao chỉ là tha thứ cho hắn một lần y cũng không làm. Hắn yêu y là thật sao y có thể xem đó là giả. Lo sợ đến phát điên lên rồi, hắn càng không thể để người hắn đã nắm trong tay cứ thế mà tuột đi.
-Lưu Gia Ý! Ngươi mãi mãi vẫn là Hoàng hậu của ta! Mãi mãi! Ta không cho ngươi nói những lời đó!
Chưa bao giờ Lưu Gia Ý cảm thấy mình bất lực như bây giờ. Ngây cả quyết định của mình cũng bị người khác điều khiển.
-Hoàng thượng, người có thể buông tha cho thần không? -Ngươi đừng mơ!
Cảnh Hiên mạnh bạo mà kéo Lưu Gia Ý đi, mặc cho những phản kháng của y. Hắn có thể nào một lần tôn trọng y không? Một lần thôi cũng được. Lưu Gia Ý nắm lấy một cạnh tủ, nhưng sức lực y hoàn toàn không thể đọ lại được với người quanh năm luyện võ như Cảnh Hiên. Chỉ cần một kéo thôi cũng đủ lôi y đi. Bàn tay rỉ máu đầy vết thương.
Cảnh Hiên cột chặt tay Lưu Gia Ý lên đầu giường. Dây cột chặt đến nổi bàn y hết tím đến xanh, dần dần mất đi cảm giác. Nhưng y vẫn giãy giụa, y muốn được một lần phản kháng lại. Lưu Gia Ý đã nhịn quá lâu rồi, y muốn bảo vệ lòng tự tôn cuối cùng của bản thân.
Nhưng mọi phản kháng của Lưu Gia Ý chỉ như mèo quơ quơ vài đường, vốn không ảnh hưởng gì đến Cảnh Hiên. Hắn nhanh gọn mà xử lý hết y phục trên người y. Cứ thế, thô bạo mà tiến vào người Lưu Gia Ý.
Lưu Gia Ý cảm nhận được cơn đau như xé toạt cả người mình ra làm hai mãnh. Nỗi đau kéo đến cùng sự nhục nhã khiến y chỉ muốn chết đi. Nỗi đau lớn thế này kêu y nhịn làm sao có thể được. Tủi thân, cô đơn, cô
độc khiến y không thể kiềm được từng tiếng nấc lên vì khóc của mình. Lưu Gia Ý muốn buông xui, y mệt rồi, gắng gượng thêm chút nữa là điều không thể đối với y. Y nằm yên, không muốn phản kháng làm gì cả. Chỉ mong hắn có thể rủ chút lòng từ bi giết chết để giải thoát cho y.
Cảm nhận được người dưới thân không còn cử động gì nữa, Cảnh Hiên bất giác ngẩng đầu lên nhìn. Cảnh tượng trước mắt làm hắn sợ đến chết cũng khó mà quên. Đôi mắt Lưu Gia Ý sưng đỏ đang nhắm nghiền lại. Cả gối đều nhuộm một màu đỏ thẳm, khuôn miệng Lưu Gia Ý đang không ngừng chảy máu. Cảnh Hiên sợ hãi, hắn nâng đầu y lên.
-Gia Ý, ngươi tỉnh lại đi...
Nhưng gọi cách mấy thì người trong lòng hắn cũng không mở mắt. -Truyền thái y!