Đoản Ngôn tình : Ông bà tôi !
Năm 28 tuổi , anh cầu hôn cô . Cô e thẹn gật đầu đồng ý . Anh là đầu bếp nấu ăn rất ngon . Mỗi ngày , cứ đúng 11h trưa và 18h chiều anh sẽ đều đặn gọi cho cô : " Vợ ơi , về nhà ăn cơm "
Nhận được điện thoại của anh , cô cũng nhanh chóng thu dọn đồ đạc về nhà , khuôn mặt không che giấu được niềm hạnh phúc ấy .
Đồng nghiệp vẫn hay trêu đùa cô : " Sướng nhất cô nhé , ông xã lại gọi về ăn cơm à ? " . Cô cười cười đáp lại với mọi người rồi về nhà với chồng yêu .
Cuộc sống cứ như vậy trôi qua , yên bình mà lại hạnh phúc .
Một ngày , anh theo thói quen gọi vào dãy số quen thuộc , giọng nói chứa sự dịu dàng đến vô tận : " Bà nó ơi , về nhà ăn cơm đây này ! "
Người thanh niên trẻ đứng cạnh anh thấy vậy nhẹ nhàng nhắc : " Ông ơi , bà mất cách đây 3 năm rồi , sao ông cứ quên mãi thế ? "
Anh ngây người chợt nhận ra mình đã già , chợt nhớ lại cô gái nhỏ ngày nào cũng đã là Vợ , là Mẹ , là Bà và cũng đã … qua đời . Anh lắc đầu , nói với người cháu trai : " Ừ , ông quên mất . Ngày xưa , cứ lần nào ông quên gọi bà về ăn thì bà ấy lại dỗi , dỗ bà ấy đến khổ . Riết rồi cũng quen , cứ nhớ là phải gọi điện nhắc bà ấy về ăn cơm . Cũng quên mất bà ấy mất cách đây 3 năm rồi . Ngày xưa , bà ấy nói sẽ sống thật là lâu để mỗi ngày đều nghe ông nhắc ... " Ngày xưa ... Ngày xưa "
『Pé Mực 』