Cái cảm nắng của mùa hè, cái rung động ấm áp bởi người con trai ấy đã làm cô bé đó thay đổi. Hoài Ngọc là một cô bé khá nhiều chuyện, nói nhiều, và hay cười. Khi ở cùng với lũ bạn thì chắc chắn ai nhìn vào cũng sẽ đoán tụi này chắc vừa ở trại ra. Nhưng cuộc sống mà, phải khùng khùng, điên điên mới dễ sống. Cô nhóc này theo chủ nghĩa tự do, không muốn bị ràng buộc hay chi phối bởi ai, có lẽ vậy nên khi cô nhìn vào lũ có người yêu mà thầm lắc đầu khó hiểu
"Sao mấy người đó cứ phải có người yêu cho bằng được vậy ta? Độc thân vui tính không phải sướng hơn à. Đúng là khó hiểu."
"Cậu mới là đồ khó hiểu ấy ! Đặt suy nghĩ của cậu lên họ thì kiểu gì chả như vậy." Nhỏ bạn thân Thu Thủy lên tiếng, cô ngán ngẩm nhìn con bạn mình lúc nào cũng như trẻ con vậy đó.
"Tớ chả quan tâm, tớ thấy chỉ cần cậu là đủ". Nói rồi, Hoài Ngọc khoác lấy tay Thu Thủy làm nũng. Cô nhóc này thật khó dạy bảo mà. Đã 18 tuổi đầu rồi còn như thế này thì hỏng.
"Thôi đi bà nội ạ ! Có khi mấy bữa nữa bà cảm nắng ai đó cũng nên". Thu Thủy đáp trả lại cái bản mặt làm nũng của con bạn thân. Cô dám chắc rồi một ngày nào đó không xa, câu nói này của cô sẽ linh nghiệm thôi. Lúc đó, cô sẽ chờ để cười vào cái bản mặt thối Hoài Ngọc.
[ 15/9 ]
Quả đúng thật, có vẻ mồm con mắm kia linh nghiệm rồi. Hoài Ngọc không ngờ được đến ngày hôm nay, cô lại bị thu phục bởi một người con trai nhạt như nước ốc đến như vậy.
Cậu ta này có vẻ hoàn toàn trái ngược Hoài Ngọc từ tính cách đến hành động. Ít nói, không nhiều chuyện, rất người lớn.
Vào cái nắng nhẹ nhè của mùa hè, hôm nay là ngày đầu tiên của buổi học thêm. Do chúng tôi là ban tự nhiên nên sẽ xếp tất cả những ai theo học ban ấy thành một lớp. Tất cả trông thật lạ lẫm, toàn là bạn mới, chỉ vài ba đứa là cùng xã hồi cấp 2 cùng Hoài Ngọc. Nhỏ bạn thân Thu Thủy của cô thì học ở lớp kế bên.
Tiết học đầu tiên, thầy giáo chủ nhiệm bắt đầu xếp chỗ ngồi. À và thế, Hoài Ngọc lại ngồi bàn đầu, không có gì phải bắt ngờ nữa vì lí do chỉ có một mà thôi đó là do cô "lùn". Còn cậu ta thì ngồi tận bàn cuối.
"Này không phải tớ ở đầu sông, cậu cuối sông sao? Ông trời ơi! Sao ông lại đối xử với tôi như vậy". Trong thâm tâm, Hoài Ngọc đang kêu gào như thế đấy, cô thật sự không hiểu, và muốn từ chối tiếp nhận sự thật phũ phàng như vậy.
Lí do, cô bị cảm nắng cũng rất đơn giản thôi. Vào lúc giờ Toán, thầy giáo đưa ra một câu hỏi khó dành cho các học sinh xuất sắc, thông minh. Vì thế, Hoài Ngọc chỉ ngồi xoay bút nhìn đề và chả đụng nháp, cô chắc chắn rằng bài này không thuộc về cô rồi. Ba mươi phút sau, thầy kêu nói đáp án. Lần lượt sáu, bảy cánh tay giơ lên và tôi bất ngờ rằng cậu ấy cũng trong số đó. Thầy nhẹ nhàng ghi từng đáp án của mỗi học sinh, nhìn một lượt xong xuôi, thầy bắt đầu chỉ ra đáp án chính xác của bài này. Bao con mắt trầm trồ nhìn sang chủ nhân của đáp án đúng ấy và Ngọc cũng không ngoại lệ. Giây phút này, cô đã hoàn toàn gục đổ. Hai thanh niên đứng nhất nhì trong lớp ngày hôm nay lại bại dưới tay cậu. Cô quay xuống nhìn, thì thấy rõ ánh hào quang từ đâu xuất hiện, và đang phát sáng quanh người cậu ấy. Đã thế hôm nay Ngọc thấy cậu đẹp trai hơn thường ngày. Và thế, cô bị lời nguyền con bạn nói trúng.
[ Vài ngày sau, tiết sinh hoạt ]
Thầy giáo bước vào với bộ mặt tức giận, bước lên bục giảng và tiến lại bàn của mình. Thầy bắt đầu nói:
"Tôi nghe giáo viên Địa phản ánh, lớp tự do đổi chỗ ngồi hả? Bây giờ từng người một đứng lên nói tôi nghe, đã chuyển ngồi ở đâu."
Thầy kêu từ dưới lên trên, đến cậu ấy thì đứng dậy, thực hôm đó cậu ấy chả chuyển chỗ đi đâu cả nhưng... hai thằng bạn ngồi sau Hoài Ngọc lại chui xuống chỗ cậu ta ngồi cùng. Hiển nhiên, thầy cho tụi nó ngồi như ý muốn và đưa cậu lên bàn hai. Hoài Ngọc giật mình mà không tin vào sự thật này, nhưng rồi cô vẫn ổn định lại tinh thần. Đến lượt cô, Ngọc liền biện minh:
"Thưa thầy, em thầy bàn dưới trống, không ai ngồi sợ có người đi qua kiểm tra nên em đã xuống dưới đó ngồi ạ". Ngay tức khắc, thầy cho Ngọc xuống chỗ ấy ngồi luôn. Và ôi thật vi diệu, thế này là thế nào, cô lại được xếp ngồi đúng với "crush" của mình sao. Đúng là người tính không bằng trời tính, hồi trước, cô cứ phải vặn cái đầu xuống dưới để nhìn lén người ta, bây giờ thì... được ngồi cùng bàn luôn rồi. Hoài Ngọc bất ngờ thật sự, cô cảm thấy thật giống các tình tiết trong ngôn tình đến thế nhưng rồi lại thôi không để ý nữa. Buổi học chiều ngày hôm đó, cái ngày ấy Hoài Ngọc không bao giờ quên được, ngày mà cô được ngồi cùng với người con trai mà bấy lâu cô thích. Nhưng hiện thực thật tàn khốc, từ đầu tiết đến ra về, cô không hề hé răng nói nửa lời, thậm chí bắt chuyện với cậu, xưng danh nói nhiều mà đến lúc mấu chốt lại câm như hến. Đã vậy, cô còn tự động ngồi cách xa cậu, tưởng chừng nếu nhích thêm tí nữa cô sẽ tiếp đất luôn mất.
"Ê mày! Sao thấy mày ngồi với thằng Phong, hai đứa mày cách nhau tỉ năm ánh sáng thế." Nghe tiếng nói quen thuộc Hoài Ngọc ngửa mặt lên, hóa ra là Minh Khang, thằng bạn thân thích con nhỏ Thu Thủy của cô.
"Ờ! Tau thích thế đấy được không?". Cái thể loại này, Hoài Ngọc không tiếp nhận nổi nữa, phải chăng là lời nguyền dành cho mấy đứa thích đơn phương không? Kiểu đã nghiện lại còn ngại. Thật xấu hổ thay cho bản thân cô.
[ Một thời gian tiếp xúc ]
Ngọc: ê ngăn bàn đi, đừng có mà lấn sang bàn tôi đấy.
Phong: Ai thèm ! Tốt nhất là bà nên biết điều đi.
Ngọc: Nói cái gì thế hả? Cái đồ đáng ghét.
Chuyện là thế đấy, lúc mới gặp thì thích nó lắm, hâm mộ nó nhiều, tiếp xúc xong thành đồ đáng ghét luôn. Một ngày, hai con người này không cãi nhau thì hôm ấy chắc mưa to bão lớn, gió giật cấp mạnh. Lũ bạn bàn dưới, bàn trên suốt ngày phải khuyên can, xin một phút bình yên từ hai đứa này mới chịu thôi.
[ Giờ học tự chọn ]
Một thanh niên chạy đến bàn của Hoài Ngọc và chen vào giữa ngồi. Đó là anh họ của cô, Thiện Chí. Ngọc thấy có cơ hội tốt liền bắt đầu ăn vạ
Ngọc: Anh ơi! Thằng này nó suốt ngày bắt nạn em
Thiện Chí: có đánh em không ?
Ngọc: có có !
Phong: này nhá ! Mày nhìn em mày xem tau còn chả đụng đến sợi tóc nào của nó luôn ấy. Cùng lắm chỉ là cãi nhau bình thường
Thiện Chí: Ờ cãi nhau, chửi lộn thì là điều bình thường mà em. Nó có đánh em thì anh sẽ dạy dỗ cho trận
Ngọc hậm hực: Hứ ! Cái cặp của em sang bàn nó có chút xíu mà nó đã hư hư hứ hứ kêu em để lại. Đúng là đồ đàn bà rách, nhỏ nhen
Phong lúc này không kiềm chế nổi, cậu liền: Ừ ! bố mày thích thế đấy rồi sao! Bố mày chịu mày đủ rồi. Nói đoạn, cậu xách cặp đi chỗ khác
Thiện Chí: em cũng phải nhường cậu ta một tí chứ
Hoài Ngọc lúc này cũng hơn thua không chịu giải hòa. Một hồi sau, cô bị tổn thương nặng, sao cậu ta dám nói nặng lời với cô thế chứ, đồ xấu xa, các lần trước cậu ta đâu nói vậy. Tất cả Ngọc cũng chỉ là muốn được chú ý hơn.
Đến học kì II, Hoài Ngọc chuyển lớp.
Có quá nhiều thứ đã xảy đến với cô, mọi thứ cuối cùng vẫn phải đi theo quỹ đạo của nó. Lựa chọn phù hợp trước mắt của cô vẫn là học tập. Ngày cuối cùng ở lớp cũ, không còn mấy cảm xúc nữa, đi đến ngày hôm nay, lựa chọn quyết định này, Hoài Ngọc sẽ không hối hận. Thanh xuân rất ngắn, chớp mắt sẽ qua, những thứ kỷ niệm trong hồi ức này sẽ được cất giấu kĩ lưỡng, để khi nhớ lại sẽ mỉm cười thật tươi. Cái vô tình của tuổi trẻ, sự rung động nhất thời ấy sẽ luôn là thứ đẹp đẽ nhất.
[Trước hôm quyết định]
Thu Thủy: Mày nghĩ kĩ rồi chứ?
Hoài Ngọc: Rồi.
Thu Thủy: Mày sẽ không cảm thấy hối tiếc sao?
Hoài Ngọc: Sẽ không.
Mọi khi, cô luôn là đứa nói nhiều nhất trong đám nhưng hôm nay, chỉ trả lời vài ba từ, điều đó cho thấy, cô rất buồn nhưng đâu làm gì được. Tất cả rồi sẽ ổn thôi. Thu Thủy lặng đi, trầm ngâm suy nghĩ thứ gì đó. Không khí trở nên tĩnh lặng đến lạ thường. Bỗng Thu Thủy lại khẽ nói:
"Dù sao, mày có đưa ra quyết định như thế nào đi chăng nữa, tau vẫn luôn ủng hộ."
"Cảm ơn mày nhiều!"
"Không có gì, à... mày có định nói ra không?"
"Tất nhiên là không, tau nghĩ đoạn tình cảm này nên dừng thôi, ở tuổi này bồng bột, suy nghĩ nhất thời là điều hiển nhiên. Vì vậy, tau nghĩ đã đến lúc nói lời tạm biệt cho tất cả."
Thu Thủy xúc động nhẹ nhìn sang con bạn mình, chợt thấy trong đôi mắt của Ngọc đó đã ửng độ, khóe mắt cay cay không kìm được. Nhưng bây giờ, đau một lần, chấm dứt một lần, để rồi xóa bỏ hết thảy.
[Ngày hôm ấy]
Trời cũng nắng, có lẽ do là mùa hạ mà. Cũng chả có gì khác lắm, vẫn sẽ là những lời chào tạm biệt, chia xa. Cái khoảng khắc này cô đã liên tưởng đến lâu rồi. Bây giờ, Hoài Ngọc sẽ trở về đúng nơi thuộc về cô. Cô không thể cứ đeo bám mãi thứ mình không thể đạt được, phải đến lúc giác ngộ ra tất cả.
Phong: Mày đi đi cho đỡ chật chỗ
Hoài Ngọc: [...]
Vẫn là những câu nói lặp lại ấy cho đến hết buổi học cuối cùng. Cô không biết cậu ta nghĩ gì, và cũng chả muốn biết nữa. Mọi thứ đã kết thúc. Coi như đây cũng là lần trải nghiệm trong đời cô, khiến cô sẽ trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, có một cái nhìn thực tế nhất. Tình cảm, thứ ấy cũng chỉ là rung động nhất thời ở tuổi này, nó tô điểm thêm cho hành trang của ta trong tương lai trở nên lấp lánh muôn màu.
[Một thời gian sau]
Cũng quen dần với bạn mới, lớp mới, Hoài Ngọc thậm chí còn tìm được những người bạn tâm đồng ý hợp về sở thích của mình. Tối đến, thì ngồi tám chuyện với lũ bạn thân, cuộc sống của cô lại trở về ban đầu, sự xuất hiện của ai đó cũng đã biến mất.
Thu Thủy: Dạo này còn liên hệ gì không?
Hoài Ngọc: Từ khi chuyển lớp chả còn gì để nói
Thu Thủy: Ờ hiểu rồi.
Hoài Ngọc: Từ nay đừng nhắc đến những thứ này nữa, chúng ta cũng sắp kết thúc cuộc đời học sinh rồi đấy.
Thu Thủy: Chính vì vậy mà nên trân trọng lúc này để làm những điều sau này sẽ cảm không hối tiếc.
Hoài Ngọc: [...]
Tất cả đã dứt khoát, cô nhìn về hướng mặt trời lặng mà âm thầm suy nghĩ, rồi cũng thành người dưng nước lã thôi. Đó là quyết định của cô rồi.
[THE END]