Chào các bạn
tôi là tiểu thư nhà họ Tạ, họ tên đầy đủ là Tạ Ngọc Vy. Năm tôi lên 20, tôi quen được một người con trai, khôi ngô tuấn tú. Anh ta tên là Nguyễn Thiện Nhân. Bề ngoài thì anh Nhân như JungKook, nhưng bên trong là một sự lạnh lùng không ai có. Tôi bị anh ấy hành hạ ngày đêm. Anh ta rất thích chị Quỳnh. Chị Quỳnh mắc một căn bệnh đó là tim. Năm lên 22, chị hôn mê sâu, người có thế cứu chị ấy bây giờ là tôi, tim tôi vừa khích với tim chị ấy. Vì thế anh Nhân không từ thủ đoạn để cướp được tim tôi
/Bốp/ Một cú tát mạnh, khiến đôi má tôi đỏ ửng lên. Đánh tôi xong, anh ta quát:
- Trinh cô thật dơ bẩn ( chỉnh chu lại quần áo )
Nghe đến câu đó, tôi như chết lặng, anh ta chơi tôi xong thì quăng cho tôi một vỉ thuốc, bắt uống hết. Tôi cũng không nói gì, bóc từng viên thuốc mà uống. Uống xong, anh ta lại quát:
- Nếu không phải em ấy cần tim cô thì cô đừng hòng bước chân vô đây.
Tôi chỉ cố gắng cười với anh ta rồi bỏ đi, hóa ra tình yêu tôi dành cho anh ấy mấy năm trời mà cũng không bằng tình yêu chị ấy dành cho anh 2 năm. Tôi bây giờ như cái xác không hồn, cứ làm những việc anh ấy bảo, kêu quét nhà thì tôi quét, kêu tôi ngủ ngoài sân thì ngủ. Đến một ngày nọ, anh ta kêu tôi dậy thật sớm, bởi hôm nay tôi phải đi xét nghiệm tim. Chắc mọi người không biết đâu nhỉ, do tim tôi yếu từ nhỏ, anh ấy sợ nó sẽ không đủ khỏe mạnh khi ghép vô người chị Quỳnh, nên cứ mỗi tuần là đi xét nghiệm 1 lần. Lần này đi xét nghiệm, bác sĩ bảo:
- Đừng để cho người nhà suy nghĩ tiêu cực
Anh ấy hốt hoảng bảo với bá sĩ bốc thuốc, những viên thuốc nào bổ về tim nhất đều được anh ấy mua. Tôi chỉ khẽ cười, vì bây giờ, có nói gì cũng vô ích. Khi xong xuôi mọi việc, anh ấy dẫn tôi về nhà, vừa đi vừa chỉ trách tôi, bảo rằng tôi là người hám tiền....... Về đến nhà, anh ấy cầm dây thừng, biết rằng mình sắp bị đánh, cũng chẳng thèm phản kháng. Chỉ khi xong rồi, tôi mới khóc nấc lên, bảo:
- Anh Nhân, anh có bao giờ yêu em chưa ??
Anh ta cười thật to, và bắt đầu lạnh nhạt:
- Ha, tôi chưa bao giờ yêu cô. DÙ CHỈ MỘT PHÚT, MỘT GIÂY. Nếu cô khóc á, thì tôi sẽ quýnh cô đấy. Đừng làm gì tổn hại đên trái tim kế nhiệm của Quỳnh. Thay đồ đi, lát tôi dẫn cô đi chơi để giải buồn.
Anh nói thế để giúp tôi không suy nghĩ tiêu cực, chứ chẳng thèm để mắt đến tôi. Tôi cũng từng bước mà bước đi, thay đồ. Xong xuôi, tôi mặc một chiếc váy đen, áo sơ mi trắng và đi.
Anh ấy dẫn tôi đi hết chỗ này đến chỗ khác, chơi hết trò Tàu Lượn thì chuyển qua chơi Đu quay. Cuộc đời tôi chưa bao giờ cười tươi như hôm ấy, hôm ấy tôi cười tươi đến nỗi, anh Nhân còn phải cười theo.
Rồi cuối cùng, ngày tôi lo sợ nhất cũng đến. Giữa màn đêm yên tĩnh, bỗng cõ một cú điện thoại reo lên: " Tiểu Quỳnh nguy kịch rồi, mau cho người hiến tim đi anh Nguyễn "
Nghe đến đây, anh ta hoảng sợ, lay người tôi dậy và chở tôi đến bệnh viện. Anh ấy bây giờ không còn toát ra vẻ lạnh lùng nữa, thay vào đó là một người con trai lo sợ. Anh ta chở tôi lên xe, đạp ga hết mức có thể. Cứ như anh ấy muốn xé toạt màn đêm yên tĩnh này để đến bệnh viện. Chỉ sau 2 phút, tôi cùng anh ấy đã đến nơi chị Quỳnh đang "ngủ", anh dẫn tôi vào phòng bệnh. Anh cầm tay chị Quỳnh lên, động viên và an ủi. Còn tôi lúc đó thì ngất đi, do hôm qua tôi dầm mưa quá lâu. Bác sĩ vừa đeo cho tôi máy thở oxi vừa bảo:
- Không xong rồi Nhân ơi, cô Tạ đang mang thai, nếu bây giờ cứ tiến hành phẫu thuật thì cô Tạ sẽ chết cùng với đứa con đấy. Chi bằng giờ để người khác hiến tim
Anh ta nghe thấy thế, dứt khoát nói rằng:
- Cứ tiến hành phẫu thuật, tôi chỉ cần Quỳnh sống dậy, còn con ả đấy sống chết thế nào tôi cũng kệ. Nhanh lên, Quỳnh mà có chuyện gì thì tôi sẽ băm mấy người ra thành bả đấy.
Tôi nghe thấy thế, thều thào nói:
- Xin anh cứu tôi, chỉ cần con tôi còn sống là được.
Nhưng muộ rồi, bác sĩ đã đưa tôi vào phòng bệnh và tiến hành phẫu thuật, nước mắt tôi cứ trào ra không ngừng. Chỉ sau 7 tiếng, cuộc phẫu thuật đã xong, bác sĩ bảo, ngày mai Quỳnh sẽ tỉnh lại. Nah vui mừng, cũng lúc đó, tôi cùng chiếc băng ca đi qua, bác sĩ thấy tôi, lắc đầu rồi bỏ đi. Anh ta thấy thế, cũng chẳng biết nói gì.
Cuối cùng: Tôi đã chết, họ sống hạnh phúc bên nhau, do tôi được trời thương, ban làm con anh Nhân, đời đời được sống sung sướng, hạn phúc