CÔ BÉ BÁN DIÊM
(Phần 1)
( đêm giao thừa , trời rét mướt . Có một cô bé bán diêm nhà nghèo,mồ côi mẹ , đầu trần, chân đất , bụng đói, đang dò dẫm trong bóng tối. Xuất cả ngày em không bán được bao diêm nào...)
Cửa sổ mọi người đều sáng rực ánh đèn và trong phố sực nức mùi ngỗng quay . Chả là đêm giao thừa mà! Em tưởng nhớ lại năm xưa ,khi bà nội hiền hậu của em còn sống ,em cũng được đón giao thừa ở nhà . Nhưng thần chết đã đến cướp bà em đi mất ,giá sản tiêu tán ,gia đình em đã phải lìa ngôi nhà xinh xắn có dây thường xuân bao quanh , nơi em đã sống những ngày đầm ấm , để đến chui rúc trong một xó tối tăm , luôn luôn nghe những lời mắng nhiếc chửi rủa.
Em ngồi mép bên một góc tường , giữa hai ngôi nhà, một cái xây lùi vào chút ít.
Em thu đôi chân vào người , nhưng mỗi lúc em càng thấy rét buốt hơn.
Tuy nhiên,em không thể nào về nhà nếu không bán được ít bao diêm, hay không ai bố thí cho một đồng xu nào đem về ; nhất định là cha em sẽ đánh em.
Vả lại ở nhà cũng rét thế thôi .Cha con em ở trên góc sát mái nhà , và mặc dầu đã nhét rẻ rách vào các kẽ hở lớn trên vách, gió vẫn thổi rít vào trong nhà . Lúc này đôi bàn tay em đã cứng đờ ra.
Chà ! giá quẹt một que diêm mà sưởi cho đỡ rét một chút nhỉ ? giá em có thể rút một que diêm ra quẹt vào tường mà hơ ngón tay nhỉ ? cuối cùng em đành liều quẹt một que . Diêm bén lửa thật là nhạy . Ngọn lửa lúc đầu xanh lam ,dần dần biến đi , trắng ra, rực hồng lên quanh que gỗ , sáng chói trông đến vui mắt.