Truyện Tình Yêu { Độc Sủng Anh Chỉ Yêu Mình Em}
Tác giả: Nguyễn Hương Nhi
Lãnh Mạc Thiên là tổng tài tài ba anh 28 tuổi Là một người lạnh lùng, một vị chủ tịch trẻ tuổi đầy quyền lực, con cháu danh môn vọng tộc.Là chủ tịch của Lãnh thị đồng thời là đại thiếu gia của một trong những đại gia tộc trên thế giới - gia tộc Lãnh gia. Người được mệnh danh là người đàn ông độc thân hoàng kim bởi nhan sắc tuyệt mĩ cùng tài năng của mình.
Anh tàn nhẫn,nguy hiểm Một người mà ai ai nghe đến tên cũng phải kính nể, e sợ.Một người có tính cách ngoài lạnh trong nóng, độc đoán, tàn nhẫn, ít cười nhiều nhất là chỉ nhếch môi giễu cợt đối phương. Nói ít hành động nhiều. Không ham mê nữ sắc, ghét tiếp xúc với phụ nữ và ghét ai đụng chạm vào người.Tình yêu với anh chắc chỉ là một thứ trao đổi, lợi ích có được khi giao dịch? Nhưng người như vậy không hiểu tại sao lại để ý đến một cô gái bị tai nạn như cô ấy Tô Mạc Hy .
" Cô là Tiểu Thư Tô Mạc Hy 24 tuổi có tên gọi khác gọi là Rose, là một mỹ nhân điển hình với tính cách nhẹ nhàng xen lẫn sự lạnh lùng. Người có sự thông minh, nhạy bén...
"Tô Mạc Hy"Cô đã không may trấn thương khi bị truy sát xảy ra tai nạn và mất lun trí nhớ , thân phận của cô như một bí ẩn???
Sau vụ tai nạn cô biết là Lãnh Mạc Thiên anh ta đã cứu cô! Lại còn để cô ở bên cạnh mình. Một người không gần nữ sắc như anh có thể làm vậy thật khiến không biết bao nhiêu người phải trầm trồ ngỡ ngàng ngơ ngác bật ngửa mắt to mắt nhỏ.
Những bí ẩn về thân phận của cô liệu có thể giải đáp? Đối với cô và anh, điều đó có lợi hay có hại? Những bất ngờ nào sẽ còn xảy ra nữa với hai người. Bí mật về thân phận của cô anh ta có thể tìm được ra không hay sẽ là một câu chuyện không có hồi kết đây...."
Cô chủ! Chúng ta mới nhận được tin hắn đã về" tiếng nói gấp gáp vang lên bên tai. Người được gọi là "Cô chủ" nhíu mày nhìn gương chiếu hậu, thấy chiếc xe ô tô màu đen đang bám sát xe mình. Khẽ chửi "Chết tiệt!" rồi tăng tốc độ lên. Chiếc xe đằng sau thấy vậy cũng tăng tốc độ đuổi theo. Chiếc tai nghe bên tai vẫn không ngừng vang lên tiếng.
"Tôi đang bị phục kích, chặn đường hắn đi"
"Rõ!"
Nghe tiếng súng nổ đằng sau, người phụ nữ nhếch môi cười. Nhìn phía trước là khúc ngoặt khá nguy hiểm. Cô đạp phanh xe giảm tốc độ rồi quay vô lăng lái về bên an toàn. Bỗng một chiếc xe tải lớn từ đâu phóng thẳng đến xe cô. Vì quá bất ngờ nên cô không để ý mà bị tông trúng. Chiếc xe đua bị đâm mạnh văng xuống vực.
"Rầm" tiếng nổ lớn vang lên. Ba chiếc xe màu đen dừng lại, một đám người áo đen bước xuống, ai cũng thất kinh nhìn cảnh tượng trước mắt. Một người lấy điện thoại ra gọi, bên kia có tín hiệu liền run rẩy nói "Thưa...thưa ngài...cô chủ...cô chủ bị...phục kích...cả người và xe...đều rơi xuống vực..." bên kia im lặng một hồi rồi bình tĩnh ra lệnh "Rút lui!" rồi tắt máy. Đám người áo đen nhìn nhau ra hiệu, nhanh chóng thu dọn rồi rời khỏi hiện trường.
***************
Trong một căn phòng tông màu đen trắng lớn, trên chiếc giường kingsize màu trắng, một cô gái có ngũ quan xinh đẹp tuyệt trần đang nhắm mắt say giấc. Quanh người cô là các thiết bị dây rợ tân tiến nhất của ngành y học, trên đầu còn quấn một lớp băng trắng dày. Cửa phòng mở ra, một người đàn ông mặt áo blouse trắng bước vào. Người đàn ông đi đến cạnh chiếc giường, nhìn chỉ số trên màn hình rồi ghi vào cuốn sổ bệnh án trên tay.
Đúng lúc này, người trên giường bỗng có ý thức kêu "Ưm..." một tiếng. Người đàn ông có chút bất ngờ dừng lại, cô gái này sao có thể tỉnh lại sớm như vậy? Thấy cô gái muốn ngồi dậy, anh ta liền đưa tay ra đỡ cô ngồi dậy đồng thời chỉnh lại chiếc giường cho thoải mái. Cô gái nhăn mày ôm trán kêu đau một tiếng rồi nhìn xung quanh một lượt "Đây...đây là đâu?"
- Biệt thự Lãnh gia...
- Lãnh...Lãnh gia sao? - Cô gái nghi hoặc nhìn người trước mắt, người đàn ông có vẻ ngoài điển trai, mái tóc màu đen phủ trước trán, trên sống mũi cao là chiếc kính cận làm tăng thêm vẻ tri thức, chững chạc.
- Phải! Tôi là Cận Tư - bác sĩ tư nhân của Lãnh gia - Cận Tư nói - Cô bị tai nạn trấn thương nặng may mà Lãnh thiếu cũng chính là cậu chủ của Lãnh gia đã cứu cô kịp thời
- .... - Cô gái trầm mặc cúi đầu, hai tay ôm lấy đầu khẽ nói - Tai nạn? Sao tôi không nhớ gì cả vậy?
- Cô bị trấn thương vùng đầu khá nặng nên sẽ mất trí nhớ tạm thời - Anh nhẹ nhàng giải thích - Mà tên cô là gì? Nhớ được không?
- Tên tôi... - Cô ngập ngừng rồi lắc đầu
- Haizz...thôi vậy - Anh thở dài - Cô nghỉ ngơi đi, chút nữa cậu chủ sẽ về...
Cô gật đầu nhìn người đàn ông tên Cận Tư bước ra khỏi phòng. Lúc này cô mới có thể ngắm nhìn một lượt căn phòng, căn phòng có tông màu đen trắng lạnh lẽo, được bài trí đơn giản nhưng lại toàn vật dụng đắt tiền. Liệu khi gặp được cậu chủ của Lãnh gia, cô có thể nhớ thêm gì không? Cô gái buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đang chiếu xuống rực rỡ, nhẹ nhàng đưa bàn tay lên để ánh sáng xuyên ra các kẽ tay. Cô mỉm cười vui vẻ, thật đẹp!
"Kít" tiếng bánh xe dừng lại, một chiếc BMW đắt tiền màu đen bóng loáng dừng trước cổng biệt thự Lãnh gia. Người tài xế bước xuống vòng ra phía sau mở cửa xe ra. Chiếc giày da màu đen sáng bóng bước xuống tiếp đến là thân hình cao lớn rắn chắc của người đàn ông. Người đàn ông 28 tuổi một thân âu phục Armani màu đen tỏa ra khí chất lạnh lùng, bí hiểm. Mái tóc màu nâu trầm được vuốt lên lộ ra vầng trán căng đầy cùng gương mặt đẹp tựa như bức tượng được điêu khắc tỉ mỉ, đôi mắt sắc dài lạnh lẽo, chiếc mũi cao dọc dừa, đôi môi bạc mỏng, chiếc cằm cương nghị. Tất cả đều hài hòa tạo nên vẻ đẹp mê hoặc nhất.
Người đàn ông vừa bước vào nhà, hai hàng người hầu cùng vệ sĩ cúi đầu đồng thanh "Cậu chủ đã về!" một người phụ nữ đã ngoài 60 tuổi mặc trang phục quản gia cúi đầu cung kính nói "Cậu chủ, vị tiểu thư kia đã tỉnh" Người đàn ông gật đầu rồi bước lên tầng. Phải, đây chính là Lãnh Mạc Thiên - cậu chủ của Lãnh gia, một trong số đại gia tộc lớn nhất trên thế giới và cũng chính là người đứng đầu trong giới doanh nghiệp kinh tế trong nước và ngoài nước.
Cận Tư nhận được tin thằng bạn thân trở về, hắn đẩy gọng kính trên mũi, dọn lại đống hồ sơ lộn xộn rồi mở cửa phòng ra. Vừa đúng lúc Lãnh Mạc Thiên đi lên, thấy Cận Tư liền nói "Cô ta tỉnh lại rồi? Sao cậu nói phải 2 ngày nữa" Cận Tư nhún vai "Tôi đâu nghĩ cô ta có thể tỉnh lại được nhanh như vậy, trông cô ta rõ ràng yếu đuối thế kia mà" Lãnh Mạc Thiên gật đầu cho qua rồi đi thẳng đến căn phòng kia, Cận Tư thấy vậy liền đi theo.
Cánh cửa phòng đột ngột mở ra làm kinh hãi người trong phòng. Cô gái trên giường theo phản xạ bật dậy, đôi mắt bồ câu to tròn nhìn thẳng vào đôi mắt sắc lạnh của Lãnh Mạc Thiên. Anh khẽ nhíu mày, lần đầu tiên có người dám nhìn thẳng vào mắt anh như cô.
- Tên? - Anh quay sang Cận Tư
- Tôi không biết, cô ấy bị mất trí nhớ, đến tên mình cũng không nhớ được - Cận Tư cười trừ
Anh bước đến cạnh giường của cô, hơi cúi người kéo khoảng cách hai người gần lại. Cô có phần sợ hãi mà lui về sau, người đàn ông này dù rất đẹp trai mang cho cô một cảm giác áp bức rất khó chịu. Nhìn dáng vẻ sợ hãi như thỏ con thấy sói của cô, Lãnh Mạc Thiên nhếch nhẹ môi mỏng. Anh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường, bắt đầu mở lời "Tôi là cậu chủ của Lãnh gia, Lãnh Mạc Thiên"
- Lãnh...Mạc...Thiên? - Dường như thấy anh không còn trêu chọc mình nữa nên cô cũng thả lỏng người
mà lên tiếng hỏi.
- Anh biết tôi không?
- Không...nhưng mà...cảm ơn anh - Tiếp xúc với ánh mắt dè soát của anh, giọng cô nhỏ dần - Vì đã cứu tôi...
- Haha... - Anh bật cười, lần đầu tiên có người chân thành nói cảm ơn anh. Ai ai cũng biết anh là người tàn nhẫn, không ngại mọi thủ đoạn nào để đạt được thứ mình muốn. Vì vậy mà trên thương trường đầy cạm bẫy kia, anh là vua.
Cận Tư dựa người vào cửa, tay che miệng nén nhịn cười.
- Có..có gì đáng cười sao? - Cô đưa mắt nhìn anh rồi nhìn sang Cận Tư, khó hiểu hỏi
- Haha...không có gì! Chỉ là...cô rất thú vị đấy - Lãnh Mạc Thiên nhếch môi
- Tôi...
- Cô muốn đi dạo không? Tôi dẫn cô đi ,coi như là phần thưởng cho việc cô giúp tôi thư giãn - Nói rồi anh nhìn qua Cận Tư - Tư, cô ta có thể ra ngoài được không?
- Được, ra ngoài đi dạo cũng tốt cho thân thể cô ấy - Cận Tư mỉm cười bước đến vỗ vai anh rồi cúi người nói nhỏ vào tai - Đừng làm gì quá sức với cô ấy, dù gì người ta cũng là bệnh nhân!
- Tên điên này! - Lãnh Mạc Thiên giơ chân đá mạnh vào chân thằng bạn
Cận Tư ôm cái chân tưởng chừng như sắp gãy của mình, ánh mắt căm hận nhìn thủ phạm.
Lãnh Mạc Thiên không thèm để ý ánh mắt sát khí của Cận Tư, anh quay sang cô "Cô thấy sao?" cô gái hớn hở gật đầu. Nhìn gương mặt vui vẻ cùng nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời của cô, tim anh không khỏi trật nhịp vài giây. Lãnh Mạc Thiên đứng dậy chỉnh lại cổ áo, ho khụ khụ vài tiếng như để xua đi cảm giác khó hiểu này. Anh nói "Đi thôi!"
Lãnh Mạc Thiên dẫn cô gái ra khuôn viên của Lãnh gia. Nơi trồng nhiều các loại hoa khác nhau đặc biệt là hoa hồng, có đài phun nước, bàn ghế gỗ và xích đu. Ánh nắng cộng thêm với gió mát thổi nhè nhẹ, tiếng chim chóc kêu tạo nên một khung cảnh thiên nhiên hết sức tuyệt vời. Cô gái nhìn khung cảnh trước mắt, không kìm được thốt lên "Đẹp quá!" rồi chạy đến các bụi hoa hồng đang nở rộ dưới nắng. Cô nâng một bông hoa lên khẽ híp mắt ngửi, đôi môi căng mọng mở ra thì thầm "Thật thơm..."
Hình ảnh cô gái xinh đẹp với mái tóc đen mượt dài ngang lưng, bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn đang nhẹ nhàng nâng một bông hoa hồng lên mũi khẽ ngửi đập vào mắt Lãnh Mạc Thiên. Trong đầu anh không hiểu sao lại hiện lên hai từ "Thiên thần". Lãnh Mạc Thiên nhìn cô gái đang vui vẻ ngắm nhìn các bông hoa hồng kia, bỗng nảy ra một suy nghĩ. Anh bước đến gần cô gọi "Này!"
- Hử? - Cô gái có chút giật mình quay sang nhìn anh
- Cô thích hoa hồng?
- Ukm...
- Vậy tôi gọi cô là Rose, được chứ!? - Anh mỉm cười
- Rose... - Cô ngạc nhiên, miệng khẽ lẩm bẩm cái tên "Rose" rồi như tìm thấy thứ gì đó vui thích, cô gật gật đầu.
- Haha...vậy Rose, chắc cô đói bụng rồi đúng không? Tôi dẫn cô đi ăn gì nhé! - Anh bật cười, đưa tay ra xoa nhẹ mái tóc cô.
- Ơ...ừm - Rose đỏ mặt cúi đầu.
Lãnh Mạc Thiên nhếch môi, anh đưa tay ra "Nào!" cô nhìn cánh tay rắn chắc của anh mà ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn. Lãnh Mạc Thiên thấy cô chần chừ mãi không chịu đưa tay ra cho anh nắm liền chủ động nắm bàn tay cô. Rose giật mình, mặt đỏ bừng, cảm giác ấm áp khi bàn tay to lớn của anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô khiến cô cảm thấy vô cùng yên tâm. Lãnh Mạc Thiên không để ý nhiều, anh nắm tay cô dẫn đi mặc cho cô gái đằng sau không ngừng nhìn vào bàn tay đang nắm chặt của hai người.
Vào phòng ăn, Lãnh Mạc Thiên nhấn cô ngồi xuống ghế rồi quay ra phân phó cho người hầu "Các người dọn món ra đi" người hầu cung kính cúi đầu rồi lui vào phòng bếp. Bỗng tiếng chuông điện thoại vang lên, Lãnh Mạc Thiên lấy chiếc điện thoại Iphone X mạ vàng ra, thấy số máy hiện trên màn hình liền mỉm cười nói với cô "Cô ngồi đây chờ người làm dọn đồ ăn ra rồi ăn trước đi, tôi đi có việc" Rose gật nhẹ đầu. Lãnh Mạc Thiên cười hài lòng, anh vuốt tóc cô rồi bước ra ngoài.
- Sao rồi?
- Thưa ngài, đã có kết quả rồi ạ - Bên kia vang lên giọng cung kính của người đàn ông
- Gửi cho ta
- Vâng
Bước lên thư phòng, Lãnh Mạc Thiên cầm chiếc Ipad lớn mở lên. Hình ảnh người con gái với nhan sắc xinh đẹp tuyệt trần nhưng gương mặt lại chứa đựng sự buồn bã ngắm nhìn lên trời hiện ra. Anh có chút ngẩn ngơ mà đưa tay chạm vào. Cô gái này còn có vẻ mặt đó sao? Một tiếng "Ting" vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Lãnh Mạc Thiên mở phần tin nhắn lên
"Tên: Tô Mộc Hy
Tuổi: 24
Gia cảnh:???
Gia đình:???
Mối quan hệ:???
....."
Càng đọc lướt xuống dưới, mày anh càng nhíu chặt lại.Hoàn toàn không tra được gì ngoài tên và tuổi của cô. Rốt cuộc Tô Mộc Hy là ai? Thông tin của cô ta lại có thể bảo mật được chắc chắn như vậy? Đến một trong những hacker tài giỏi nhất của anh cũng không thể truy ra? Lãnh Mạc Thiên bỗng nhớ lại lúc tìm thấy cô
Lúc đó anh đang đi thị sát trực tiếp dự án xây khu nghỉ dưỡng trên núi cùng các giám đốc và đối tác. Sau khi bọn họ ra về trước, Lãnh Mạc Thiên nổi hứng đi dạo quanh một vòng cho thư thả, phía sau là bốn năm tên thuộc hạ và Cận Tư đi cùng. Bỗng "Bùm" một tiếng nổ lớn vang lên, năm tên thuộc hạ chạy đến đứng bao quanh Lãnh Mạc Thiên tạo vòng tròn bảo vệ vẩn thận còn Cận Từ thì quay đầu nhìn anh như chờ đợi.
Lãnh Mạc Thiên phẩy tay ý bảo đám thuộc hạ lui đi rồi nói "Đi!" Cận Tư gật đầu. Đi một hồi cũng đến chỗ phát ra tiếng nổ lớn. Lãnh Mạc Thiên nhíu mày nhìn cảnh tượng trước mắt. Chiếc xe đã bị nổ còn mỗi bộ khung xe đang bốc cháy, xung quanh là các mảnh kính vỡ và các linh kiện của chiếc xe rơi vãi lung tung.
- Xem ra vừa có một tai nạn không nhỏ xảy ra... - Cận Tư sờ sờ cằm nhìn quanh
- Kiểm tra đi! - Lãnh Mạc Thiên ra lệnh cho đám thuộc hạ
Đám thuộc hạ cung kính tuân lệnh tản ra kiểm tra xung quanh. Vài phút sau, một tên hớt hải chạy đến chỗ hai người "Chủ tịch! Cận thiếu! Có thi thể của một người phụ nữ" anh đưa mắt nhìn Cận Tư, cậu hiểu ý bảo tên thuộc hạ dẫn đường.
Một dáng người mảnh mai, nhỏ nhắn đang nằm trên vũng máu lớn. Đầu chảy máu, người nhiều vết thương lớn nhỏ, đôi mắt nhắm nghiền, gương mặt trắng bệch. Cận Tư quỳ một chân xuống kiểm tra vết thương, mạch máu và thân nhiệt của người phụ nữ. Qua một lúc, cậu đứng dậy "Có lẽ cô ta đã nhảy ra khỏi chiếc xe trước khi nó rơi xuống nên đã thoát chết nhưng tình trạng hiện giờ rất nguy hiểm"
- Mang cô ta đi bệnh viện rồi di chuyển về Lãnh gia - Lãnh Mạc Thiên phân phó
Đám thuộc hạ tuân lệnh mang cô gái đi.
- What? Về Lãnh gia? Cậu có ý đồ gì hả? - Cận Tư ngạc nhiên nhìn anh
- Nhảy ra khỏi xe với tốc độ nhanh như thế, cô ta chắc cũng không phải người bình thường, tôi cũng muốn tìm hiểu thử xem cô ta là ai
- Haizz...vẫn là Lãnh đại thiếu gia, có hứng thú mới cứu người - Cận Tư lắc đầu thở dài
Kết thúc hồi tưởng, Lãnh Mạc Thiên ngồi xuống ghế bành lớn, tay cầm chiếc Ipad lên, mở ra hình của cô mà nhếch môi cười. Xem ra là một cô gái bí ẩn, haha càng ngày anh càng thấy hứng thú với cô rồi đây. Có lẽ cuộc sống sau này của anh sẽ rất thú vị. Tô Mộc Hy, tôi - Lãnh Mạc Thiên sẽ tìm cho ra được thân thế của cô!