"Quân, vợ cậu khó sinh, mau đến bệnh viện đi"
"Tôi bận"
"Mẹ nó, vợ cậu đấy không phải vợ tôi"
"Cậu là bác sĩ khoa sản, tự giải quyết đi"
Tùng Quân lạnh giọng đáp, xong liền cúp máy ném chiếc điện thoại xuống bàn, tiếp tục xem hợp đồng, chẳng mảy may đoái hoài đến bạn thân là bác sĩ vừa gọi tới.
Đến cả vợ đang khó sinh, nằm chật vật trong viện mà anh ta chả quan tâm ư? Đúng là thằng chồng, đốn mạt, tồi tệ.
Tại bệnh viện
"Bác sĩ Cố, bây giờ phải làm sao ạ"
"Trời ơi, Tùng Quân, chắc kiếp trước là tôi mắc nợ cậu"
Cố Thành tức giận, siết chặt chiếc điện thoại lẩm bẩm chửi rủa. Cố Thành ngước nhìn nữ y tá đang gấp gáp, điềm đạm nói
"Tiêm thuốc giảm đau cho Mộc Miên, rồi tiến hành sinh mổ"
"Nhưng...nhưng không có người nhà kí..."
"Chuyện đó tôi sẽ lo liệu, cô mau chuẩn bị đi"
Nữ y tá nghe xong gật đầu dạ nhanh chóng rời đi, Cố Thành xoa hai thái dương bất lực thở dài ngán ngẩm
Mộc Miên ba mẹ mất sớm, mẹ chồng đi du lịch không về kịp, còn chồng? Chết tiệt, nhắc đến Cố Thành chỉ muốn giết chết cậu ta thôi.
Mộc Miên và Tùng Quân kết hôn được 3 năm, đây là bé đầu của cả hai, tất cả nhờ mẹ chồng bỏ thuốc, nếu không, cả đời Mộc Miên cũng chẳng thể có con cùng anh. Vì sao ư? Vì Quân chưa bao giờ yêu Mộc Miên, hôn nhân không hạnh phúc, anh không xem cô là vợ
Tùng Quân kết hôn là do bị ép, mẹ anh lấy cái chết để uy hiếp, hết cách Quân đành miễn cưỡng chấp nhận.
(...)
Mộc Miên trải qua mấy tiếng đau đớn thấu xương, do khó sanh, cuối cùng phải mổ, vượt cạn sinh
"Cô...cô ấy đã trở về rồi sao"
"Ừ"
"3 năm qua, tôi đánh mất cô ấy, bây giờ chính là thời điểm tốt nhất để tôi bù đắp"
"Mộc Miên? Cô ký đơn đi"
Mộc Miên nghe xong liền cảm thấy nực cười, nuốt uất ức vào trong
Thời điểm bù đắp? Thế nào là thời điểm? Là anh lựa lúc tôi vừa sanh con xong, đến cả mặt con anh còn chẳng thèm đoái hoài, vội ném cho tôi cái đơn ly hôn? Lí do người tình cũ đã về? Tùng Quân, anh thật sự quá đáng
Gả cho anh 3 năm, sinh cho anh một đứa con giờ chỉ nhận lại hai chữ ly hôn ư? Mộc Miên tôi không cam tâm nhìn đứa trẻ đỏ hỏn mới lọt lòng không ba.
Mộc Miên lắc đầu, bộ dạng mệt mỏi đáp.
"Em không ký"
"Mộc Miên? Chẳng lẽ cô muốn chúng ta ra tòa"
Câu nói vừa dứt, phía ngoài nghe tiếng bước chân lạch cạch rõ nhanh, tiếng đẩy cửa dường như thô bạo. Mẹ chồng Mộc Miên xông xồng xộc vào khuôn mặt hằm hằm, bà vứt chiếc túi xách đắt tiền xuống sàn nhà, bước lại túm tóc Tùng Quân mắng mỏ dữ dội
Bà đánh bốp bốp vào lưng anh, Mộc Miên há hốc miệng ngơ ngác nhìn, Mộc Miên cảm nhận được cú đánh rất chắc và đau, tiếng đánh giòn rụm, khiến Quân không kịp chống cự
Mộc Miên với tay, ấp úng gọi
"Mẹ..."
"Mộc Miên, con ngồi yên đấy, để mẹ dạy nó"
"..."
"Tao vừa nghe Cố Thành nói cả rồi, mày vô tâm để Mộc Miên chật vật sinh con một mình trong bệnh viện sao? Mày làm chồng thế hở Quân"
"Mày coi có đáng mặt làm cha làm chồng không"
"Mẹ...con đau"
"Đau? Mộc Miên đau đẻ lên bờ xuống ruộng, mày có hiểu cảm giác đó không"
"Tao mới chỉ đánh có và(3)
"Liên hệ với luật sư, tôi đơn phương ly hôn"
"Cậu mau đến đưa hành lí và Tiêu Nhi về biệt thự để tôi tiện chăm sóc"
"Trương...Trương Tổng, như thế không hay lắm, sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến tiếng tăm của anh đấy ạ"
"Anh nên suy xét kỹ"
Cậu trợ lý rụt rè bé giọng khuyên ngăn, Quân cau mày nhìn sang, đôi mắt trừng trừng, chứa đầy lửa giận. Quân nhếch mép nghiến răng.
Mẹ kiếp, vừa nãy trong phòng bệnh bị mẹ ruột đánh chửi thậm tệ, bây giờ đến trợ lý cũng làm anh phát cáu? Tiếng tăm đối với Quân chẳng quan trọng, cái Quân muốn là được ở cạnh Tiêu Nhi
Quân gằn giọng, trách cứ
"Chuyện của tôi đến lượt cậu ý kiến à?"
"Dạ, em xin lỗi"
"Mau đi đón Tiêu Nhi cho tôi"
Dứt lời Tùng Quân sải bước rời khỏi bệnh viện, cậu trợ lý quay người nhìn theo lắc đầu ngán ngẩm, có phải Trương Tổng bị cô gái Tiêu Nhi kia bỏ bùa rồi không? Sao tri thức kém cỏi như thế?
Chuyện này mà vỡ lở, dư luận chắc chắn sẽ không đứng về phía Quân, không ai chấp nhận một người chồng tệ bạc, vợ vừa mới sinh đã muốn ly hôn, rước nhân tình về nhà chăm bẵm.
Thân là trợ lý còn cảm thấy uất ức thay cho Mộc Miên. Trương Tổng thật không có mắt, vợ đẹp con ngoan thế kia mà nhẫn tâm vứt bỏ?
Đánh đôi một gia đình nhỏ chỉ vì tô phở nguội liệu có đáng không nhỉ?
Sau này hối hận kẻo không kịp, thật sự thương cho mẹ con phu nhân.
Cậu trợ lý gãi đầu, ló mặt vào cửa kính nhìn chăm chăm trong phòng, miệng lẩm bẩm, xuýt xoa tiếc nuối, đang say sưa quan sát, thì một bàn tay bất ngờ đập lên vai cậu, khiến c
"Mẹ à? Con sẽ đồng ý ký đơn ly hôn"
"Xuất viện, con lập tức ký"
"Mộc Miên à..."
Bà cúp máy, ngước mắt nhìn Mộc Miên, bà không muốn tình cảnh éo le như này xảy đến, Mộc Miên bình thản, âu yếm đứa con, thở sâu nói tiếp.
"Dù sao hôn nhân giữa tụi con là do ép buộc, con biết anh Quân không yêu con, những gì chồng con làm chỉ để đối phó khiến mẹ vui lòng"
"Nhưng mà mẹ ơi, ba năm qua con chịu đựng sự lăng mạ, chì chiết của chồng con đủ rồi, con cũng mệt mỏi, cũng tổn thương"
"Khi đó con vô tư cứ nghĩ chịu đựng thêm chút nữa, nhẫn nại thêm chút nữa, rồi có một ngày anh Quân nhìn thấy mặt tốt của con mà động lòng, nhưng con đã sai..."
"Nhưng lúc cô gái đó xuất hiện con đã biết mọi nỗ lực là vô nghĩa, con...xin chịu thua"
Nói đến đây, bỗng dưng khóe mắt Mộc Miên rưng rưng lệ, Mộc Miên cố gắng gượng nhưng vẫn để lộ sự yếu đuối, mẹ chồng cũng bắt đầu không kiềm được xúc động rơi nước mắt.
Phải, 3 năm qua, hôn nhân vợ chồng Mộc Miên và Quân như thế nào bà là người hiểu rõ nhất, thằng Quân thường xuyên đay nghiến, quát mắng Mộc Miên vô cớ.
Nhiều lần bà thấy Mộc Miên co ro ở một góc khóc, nói thật bà buồn lắm chứ, chính vì thế bà càng thương, và bênh vực Mộc Miên nhiều hơn, bà cũng hay tranh cãi, trách móc Quân.
Bà cứ tưởng để vợ chồng tụi nó có một đứa con, Quân sẽ thay đổi tính nết, nên bà đã giấu giếm bỏ thuốc giúp Mộc Miên và Quân xảy ra chuyện đó. Khi tỉnh Quân cứ nghĩ tất cả là do Mộc Miên lên kế hoạch, càng làm Quân thêm ghét Mộc Miên, mặc dù mẹ chồng ra mặt g
"Cố Thành, cháu chờ bao lâu rồi, cũng nên thổ lộ tình cảm đi chứ, bác chắc chắn cô gái ấy sẽ đồng ý"
"Cháu, chờ 10 năm rồi"
"10...10 năm?"
Mẹ chồng Mộc Miên ấp úng, trợn mắt nói không ra câu, bà vừa bất ngờ vừa ngưỡng mộ. Chờ 10 năm, vậy khi ấy Cố Thành 25 tuổi, bé gái kia mới chỉ 15 hở? Có vẻ bằng tuổi với con dâu bà. Cái lúc Mộc Miên vừa tròn 15 tuổi gia đình xảy ra biến cố thảm khốc, bố mẹ con bé mất ngay trong vụ tai nạn xe hơi, tự dưng nghĩ tới khiến tim bà nhoi nhói.
Nói đi cũng phải nói lại, Cố Thành không chỉ giỏi giang, hiền lành, đẹp trai hiểu chuyện, còn là người chung tình nữa
Ây, kể ra Tùng Quân bây giờ nó cũng 35 tuổi bằng Cố Thành đó chứ, nhưng tính nết khác xa, đứa con ngu muội cứ mãi đắm chìm trong cái thứ gọi là tình yêu giả dối của ả nhân tình mà chẳng biết người tốt thật sự mới chính là Mộc Miên.
Nhiều khi bà trở thành một người mẹ chồng ích kỷ chỉ để níu kéo giữ gìn hạnh phúc cho thằng Quân, để mai sau Quân không cảm thấy tiếc nuối, nhưng càng lúc, nó đẩy mọi thứ đi quá xa.
Bà vỗ vai Cố Thành, lời nói động viên, cổ vũ.
"Bác hi vọng cháu sớm có dũng khí thổ lộ tình cảm của mình"
"Bác rất mong cháu kết hôn sống hạnh phúc"
Cố Thành nghe vậy, cong môi cười gật đầu dạ, rồi tiếp tục chú tâm lái xe. Thổ lộ tình cảm ư? Cháu chỉ sợ khi đó sẽ khiến một gia đình phải tan nát ấy chứ?
Mộc Miên ngồi phía sau nghe hết toàn bộ, vẫn im lặng không nói gì? Căn bản Mộc Miên cũng chả rõ người bác sĩ Cố thích là ai?
Chờ hẳn 10 năm, cô gái ấy chắc phải