Nhật kí yêu xa
Tác giả: Lê Na
Xuất sắc vượt qua vòng phỏng vấn gắt gao, Khoa dành được học bổng đi du học ở Úc. "Một ngôi trường khá nhỏ, chẳng mấy danh tiếng nhưng có thể giúp Khoa thỏa mãn niềm đam mê với máy móc, Thy ạ" – Khoa say sưa nói về kế hoạch của mình, với ánh mắt lấp lánh.
Vậy là Khoa sẽ đi. Có thể là hai năm, ba năm, bốn năm hay nhiều hơn. Thy bỗng cảm thấy trống trải. Cảm giác sắp phải rời xa một người, lại là người-quan-trọng-nhất thật đáng sợ. Thời gian có thể làm thay đổi rất nhiều thứ, thậm chí là tất cả. Tình cảm rồi sẽ nhạt đi vì chẳng ai có thể yêu thương bằng email, những tin nhắn vô hồn và những cuộc điện thoại chớp nhoáng. Kỷ niệm cũng sẽ mòn đi vì ở bên kia chắc chắn Khoa còn cả đống việc phải lo. Rồi bạn bè mới. Rồi biết đâu Khoa lại chẳng cảm một cô bạn tóc nâu có cặp mắt xanh biếc nào đó, ai mà biết được. Còn lại một mình, sẽ chẳng ai đặt ly siro dâu mát lạnh vào tay mỗi lúc Thy buồn. Và những buổi xem phim ngoài rạp dậy mùi bắp rang bơ thơm phức sẽ nhanh chóng trở thành chuyện của hai năm về trước, ba năm về trước...
Thy đã muốn ngăn Khoa lại. Nhưng lúc Khoa quay sang hỏi ý kiến Thy, nghiêm túc thực sự: "Thy muốn Khoa ở lại hay đi?" thì Thy lại trả lời: "Khoa nên đi!". Và Khoa im lăng. Ừ, Khoa nên đi lắm chứ. Vì cậu ấy có bao ước mơ để thực hiện, và cơ hội thì đang rất gần. Và với một tình yêu thật sự, đến ích kỷ cũng phải nhún nhường. Nhưng chẳng hiểu sao Thy lại thấy buồn, rất rất buồn, nếu không nói trắng ra là rất hối hận. Trước ngày Khoa bay một tuần, Thy đã chuẩn bị xong món-quà-đặc-biệt: là một cuốn sổ kẻ sọc đen trắng, màu Khoa ưa nhất. Thy rất ghét nhận thư qua email. Thy muốn được nhận lại cuốn sổ này vào ngày Khoa trở về. Nó đủ dày để Khoa viết cho Thy vài dòng mỗi ngày. Chỉ cần vài dòng thôi. Vì Thy biết, chắc chắn Khoa sẽ rất bận.
***
9h30 tối. Sân bay đông nghẹt. Cất cuốn sổ vô vali, Khoa nhéo mũi Thy một cái rồi phì cười: "Sợ Khoa sẽ quên à?". Thy cắn nhẹ môi, gật. Khoa cười phá lên: "Mơ đi nhé!". Thy đưa mắt sang hướng khác, để khỏi bật khóc ngay trước mặt Khoa và rất nhiều người than của cậu ấy. Bên trái Thy, có một cặp đang siết chặt tay rồi hôn nhẹ lên trán nhau. Khoa không làm thế. Cậu kéo vali về phía dải cách ly rồi khuất sau dòng người lố nhố.
Thy lặng lẽ rời sân bay một mình, quyết định không khóc.
Tôi, Thy lấp đầy khoảng trống bằng cách trồng thật nhiều rau củ trên Barn Buddy, tranh thủ sang "chôm chỉa" vườn nhà hàng xóm. Tất nhiên là không quên diệt cỏ, bắt sâu bọ, tưới nước cho đám cà rốt và khoai tây bên vườn nhà Khoa. Nhưng chỉ được một lát thôi, nỗi buồn lại ập đến và xoắn lấy Thy. Từ khung cảnh Khoa đang cười toe kéo tóc Thy, cái chặn giấy hình con ếch xanh cốm, em gấu bông nhàu vàng nhạt đang nằm trên giường, cho tới hộp chocolate nhân đậu phộng... cái gì cũng nhắc Thy nhớ đến Khoa. Thậm chí ngay cả lúc uống nước, Thy cũng nhìn chăm chăm vào cái đáy ly để ngắm cái mũi hếch của Khoa sau mấy cục nước đá trong veo một lúc rồi mới ngửa cổ uống ực một cái. Bình thường, Thy sẽ lấy xe đạp chay vèo vèo tới nhà Khoa, bấm chuông hai cái. Rồi Thy sẽ thấy cái đầu chôm chôm ló ra từ ban công tầng hai. Khoa cười toe toét, nháy mắt: "Khoa xuống liền!". Nhưng giờ thì khác rồi. Thy sẽ chỉ được ngắm quả đầu chôm chôm í qua Y!M và nghe tiếng Khoa cười trong điện thoại hay voice chat. Thế thôi!
Khoa viết mail, nói rằng đã thu sếp được chỗ ở trong khu ký túc của trường. Trường mới không hào nhoáng nhưng rất tuyệt. Buổi sáng, Khoa có thể chạy bộ quanh bãi cỏ và chơi bóng bầu dục cùng vài người bạn mới quen. Cậu ấy đã nhanh chóng kết than chới anh chàng người Áo tóc mun, thêm một cô bạn người Hungari có nụ cười rất tươi nữa. "Khoa đã viết được 5 trang. Mỗi ngày Khoa sẽ viết một trang. Nếu hết sổ, Thy phải gửi sang cho Khoa đấy"- tin nhắn của Khoa tới vào lúc sáng sớm, khiến Thy hát khe khẽ suốt ngày.
Thy bắt đầu lao vào học như điên, tham gia không sót một hoạt động nào của lớp lẫn trường, chăm chỉ luyện tập aerobic vào buổi chiều các ngày lẻ. Thy muốn mình ổn, và cố gắng để mỗi ngày phải có ít nhất phải có một điều gì đó mới mẻ. Thy muốn Khoa biết rằng mình luôn mạnh mẽ, kể cả khi không có cậu ấy bên cạnh.
***
Thứ sáu, Thy bị trật khớp trong một bài aerobic nâng cao. Chương trình văn nghệ lớp bị đánh rớt ở vòng loại do Thy sơ suất ở khâu trang phục. Bài kiểm tra Toán trước kỳ thi học kỳ bị điểm dưới trung bình, Thy sai một con tính quá đơn giản. Thy chầm chậm gõ mail: "Hey, hôm nay là một ngày thật tuyệt. Thy tập aerobic đến hụt hơi và tớ đã dám cá là mình đã giảm đi được mấy lạng rồi đấy. Lớp không được trình diễn trong đêm dạ hội, nhưng chẳng sao, sẽ có thời gian để xem lớp khác diễn thay vì lo lắng sau cánh gà... Khoa thế nào rồi?". Tất nhiên, Khoa sẽ nói rằng cậu ấy ổn. Chẳng có gì phải ngạc nhiên, vì cậu ấy rất cừ mà.
Thy quyết định nghe aerobic để đi làm thêm. Công ty của ba bị cắt giảm biên chế. Và Thy muốn mình tự trang trải tiền tiêu vặt mỗi tháng thay vì đặt lên vai ba thêm gánh nặng. Thy nhận làm "cô giữ trẻ" cho một nhóc bốn tuổi.
Công việc của Thy cực kỳ ngắn gọn: trông Gia Huy trong hai ngày cuối tuần cho tới khi ba mẹ nhóc về tiếp quản. Nhưng mọi thứ trở nên rắc rối gấp trăm lần so với những gì Thy đã tưởng tượng. Gia Huy rất siêu quậy và rất khó nuôi. Ngày đầu tiên, Thy mất nửa ngày chỉ để lau dọn mớ thức ăn bắn tung tóe trên đi-văng, kệ sách và sàn nhà. Nửa ngày còn lại, Thy làm đủ trò để ru ngóc ngủ và ngồi đếm vết xước trên hai cánh tay. Thy vẫn nói với Khao rằng công việc rất thú vị. Thy thấy mình kiên nhẫn phết, và còn biết cách dỗ dành trẻ con. Khoa cũng khoa rằng cậu ấy đã tìm được việc làm thêm: rửa chén trong nhà hàng vào các ngày chẵn trong tuần và đi hái dâu tây vào hai ngày cuối tuần. "Lương rất khá. Mà còn biết thêm khối bạn chơi nữa.", Khoa nói thế. Thì đã bảo là cậu ấy vốn rất cừ mà.
***
Sau một tháng vật lộn với vai trò "cô trông trẻ", Thy nhận được một xấp tiền đủ tiêu xài rủng rẻng trong hai tháng kèm theo bản hợp đồng cho ba tháng tiếp theo. Thy đặt bút ký không lưỡng lự. Mọi thứu có vẻ dần được lấp đầy. Cho tới khi Tuấn xuất hiện.
Chẳng ai báo trước Thy về sự xuất hiện đột ngột đó. Khi Gia Huy nằm thiêm thiếp ngủ và Thy đang mải miết dọn dẹp đóng chén đĩa vứt tứ tung trên sàn nhà thì Tuấn đứng ngay ngoài cửa. Cô Mai, mẹ Gia Huy nói nhanh qua điện thoại: "Cậu của Huy sẻ ở chờ trong vài tháng tới. Gấp quá nên cô không kịp báo!".
Tuấn đang học Đại học Mỹ thuật năm 2, khoa Đồ hoa. Khác với sự phiền phức đã chuẩn bị tâm lí cho mình từ trước, hóa ra Tuấn chẳng hề gây chút rắc rối nào. Tuấn ở suốt trên phòng. Thậm chí, lúc xuống bếp nấu đồ ăn, Tuấn cũng tự xoay xở lấy. Thy đã tròn mắt ngạc nhiên khi tận mắt thấy một thằng con tai làm cà-ri gà nhoay nhoáy, băm hành điệu nghệ và pha chế cocktail ngon số dzách. Tuấn vẫn lịch sự để chừa lại một ly trong ngăn lạnh và nhẹ nhàng bảo là để lại một phần cho cô giáo. Ô, cô giáo á? Nghe là lạ làm sao.
Tuấn có biệt tài chăm sóc trẻ con. Cậu ấy đã giúp cho Gia Huy ăn sạch bách chén cơm chỉ trong 20 phút mà không hề gặp một chút rắc rối nào. Những câu chuyện xoay quanh có nhóc siêu quậy nhanh chóng được chuyển sang đề tài về dồ họa của Tuấn, bài vở của Thy trên trường và hàng tá những chuyện không tên nhưng rõ rằng rang là rất-rất-thú-vị. Tuấn hơn Thy những ba tuổi cơ mà.
Thy vẫn đều đặn gửi mail cho Khoa, nhưng tuyệt nhiên không nhắc gì tới Tuấn. Cuối tuần, Tuấn thay mẹ Gia Huy đưa tiền cho Thy. Nhưng khi Thy vừa chạm tay tới chiếc phong bì thì Tuấn đột nhiên giữ chặt nó lại, giọng lém lỉnh: "This is it, suất 8g tối mai. Okay?". Thy bật cười, gật đầu. Và Thy có một buổi tối thực sự vui sau chuỗi ngày học và làm việc như điên để lấp đầy khoảng trồng.
Lúc chia tay Thy ở trước cửa nhà, Tuấn đột nhiên hỏi về Khoa. Có lần, Thy từng nói về Tuấn về tình yêu xa. Và Tuấn có vẻ tò mò vè "anh chàng siêu may mắn" đó. Nhưng Thy im lặng.
***
Thy nhận được bưu phẩm, từ Úc. Chai nước hoa hương táo xanh thơm dịu, thỏi chocolate nhân đậu phộng và xấu hình chụp Khoa cùng hội bạn trong chuyến du lịch ở biển. Khoa mập lên, gương mặt đã chững chạc hơn hẳn.
Tấm hình nào Khoa cũng cười rất tươi. Và kế bên Khoa lúc nào cũng là cô bạn người Hungari xinh đẹp. Tấm Khoa chụp bên bờ biển, Sophie- cô bạn người Hungari còn ôm hờ eo Khoa, vẻ than mật không giấu diếm. Thy hoang mang. Cậu ấy có vẻ ổn thực sự, chứ không phải cố-gắng-ổn như Thy. Thy cảm thấy tủi thân vì những lời nói dối. Những buổi xem phim cuối tuần với Tuấn cứ ngày một nhiều thêm, còn mail gửi cho Khoa thì ngày một ít lại. "Thy bận làm bài sát hạch cuối kỳ", Thy đã trả lời ngắn gọn với Khoa như thế.
Thứ Bảy, sinh nhật Tuấn. Cậu ấy đa tự làm một chiếc bánh chocolate trái cây trước con mắt thán phục của Thy. Party nho nhỏ có nến, bánh kem, món cà-ri gà thơm phức và một chút rượu nho loại nhẹ. Gia Huy đã ngủ say sau khi ăn hết hai khoanh bánh kem. Thy cảm thấy lung túng vì Tuấn vẻ như muốn biết nhiều hơn về mình. Thy bất chợt nghĩ đến Khoa, đến tấm hình và cô bạn Sophie xinh đẹp. Thy bắt đầu kể. Bắt đầu từ tình yêu của cả hai, khoảng trống, và bây giờ là sự cô độc. Thy đã không kịp nhận ra mình đang khóc, cho tới khi bàn tay Tuấn đặt nhẹ lên vai. Cậu ấy cúi thấp người xuống và chợt đưa tay ôm Thy từ phía sau. Bị bất ngờ, Thy vung tay thật mạnh. Nửa chiếc bánh kem còn lại văng tứ tung trên sàn. Lúc bình tĩnh lại, Thy xin lỗi làm Tuấn mất vui trong ngày sinh nhật, nhưng nói với Tuấn, nhẹ nhàng và kiên quyết: "Khóc, không có nghĩa là yếu đuối và không làm chủ được bản thân đâu Tuấn à". Tối đó, xin quyết định nghỉ việc, nghỉ hẳn.
***
Thy quyết định ngừng liên lạc với Khoa trong một tháng. Hòm thư của Thy ngập đầy mail, và điện thoại thì bị quá tải vì tin nhắn và những cuộc gọi nhỡ. Cho tới một hôm, Thy nhận được thư của Khoa. Là thư viết bằng tay. Cậu ấy viết rất dài. Rằng cậu ấy đã nói dối Thy, cậu ấy thực sự không ổn như những gì cậu ấy vẫn nói với Thy. Sự khác biệt về ngôn ngữ bản thân nó đã là một khoảng cách rất lớn. Bài vở chất đống, những ngày chạy bàn thực sự mệt mỏi vì những ngày cuối tuần đi hái dâu tây. Rồi những ngày lạnh cóng, và cô độc. Nhưng cậu ấy nói cậu ấy sẽ cố gắng để vượt qua.
"Khoa vẫn viết nhật ký cho Thy, đều đặn một trang giấy mỗi ngày. Khoa đang cố gắng dành dụm tiền để được nhìn thấy nụ cuồi của Thy vào mùa Xuân năm sau. Thy biết không Sophie đã rất ganh tị với tình yêu của tụi mình đấy. Thy ngừng liên lạc với Khoa cũng được, không sao đâu, nhưng đừng lâu quá. Nếu không, Khoa sẽ lo lắng mà bay về nhà ngay với Thy đấy. Hiểu không?".
***
Thy quyết định nói với Khoa tất cả: về khoảng cách, về tình yêu xa, nỗi sợ hãi, sự mệt mỏi vì thiếu hẳn ly siro dâu mát lạnh mỗi ngày. Và đến Tuấn. Thy cảm thấy nhẹ nhõm thực sự. Sáng Chủ Nhật, Thy nhận được bưu phẩm từ Úc. Khoa gửi lại cuốn nhật ký, kèm theo lời nhắn: "Thy đọc đi, nhưng đừng đọc hết. Cứ mỗi trang một ngày. Và Thy không muốn thấy cảnh Khoa viết nhật ký ra nháp thì hãy mau mau gửi một cuốn khác cho Khoa đi. Khoa nhớ Thy nhiều lắm!".
Thy bật dậy, mặc một chiếc áo thun mới, thoa nhẹ son dưỡng môi và mỉm cười trong gương. Hôm nay, Thy sẽ mua cho Khoa một cuốn sổ, và cho Thy một cuốn sổ cùng màu. Chúng mình viết nhật ký nha, Khoa? Nhật ký từng ngày lớn lên và trưởng thành của mỗi đứa, nhật ký tình yêu gà bông của chúng mình. Đợi đến một ngày thành "love actually".
Nắng sớm đang nhảy nhót ngoài ban công, và nắng ươm như một trái cam đang chín.