Xin chào các bạn, tôi muốn kể cho các bạn nghe về chàng trai đặc biệt đã cùng tôi viết lên những hoài niệm đầy vấn vương của tuổi 17.
Tôi thích một chàng trai, đó là bạn lớp trưởng vừa đẹp trai vừa tốt bụng. Thế mà nguyên 1 năm lớp 10 dài dằng dặc, tôi từng ghét sự tốt bụng ấy. Tôi ghét cái chàng trai ấy, người giỏi tất cả mọi thứ và lúc nào cũng tỏ ra vui vẻ thân thiện với mọi người xung quanh. Chính cái sự ghen ghét ấy làm một đứa con gái vốn chỉ biết ăn, chơi với nằm như tôi bỗng trở nên chăm học đến lạ thường. Tôi tìm mọi cách để giỏi hơn cái đứa tôi ghét.
Thế nhưng như một sự sắp đặt, đợt random xếp lại chỗ ngồi đầu năm lớp 11 khiến tôi ngồi cùng đứa con trai mà tôi từng ghét cay ghét đắng và tôi đã có cái nhìn khác về đứa con trai ấy. Bạn lớp trưởng hay cười, thích được trò chuyện tâm sự với người khác, anh ấy biết cách lắng nghe, biết cách an ủi và thật sự chăm chỉ, chỉ có mỗi một điều mà tôi nghĩ là chưa hoàn hảo ở anh ấy có lẽ là cái tính hay cãi. Tiết học đầu tiên của năm lớp 10 anh ấy đã cãi nhau với giáo viên hoá hết 2 tiết báo hại cả lớp chúng tôi mất toàn bộ giờ ra chơi để cho hai người đó cãi nhau. Cũng chính bởi lý do đó mà ngay từ những kỉ niệm đầu tiên tôi đã ghét cay ghét đắng anh chàng này. Thế nhưng một điều kì diệu là những người thường cùng anh ấy cãi nhau bán sống bán chết không một ai ghét anh ấy, thậm chí là còn quý anh ấy nhiều hơn. Tôi đã dành cả một năm lớp 10 dằng dẵng để tìm hiểu làm cách nào anh ấy có thể có được khả năng thần kì tới như vậy. Và đến năm lớp 11, tôi đã thật sự hiểu. Tôi càng thân với anh chàng có tính cách lạ lùng ấy, tôi dần hiểu thêm về anh chàng mà tôi từng ghét nhiều đến vậy. Đằng sau những nụ cười, những lời an ủi dành cho những xung quanh anh ấy là cả một bầu trời tâm sự anh ấy giấu trong lòng...
Chúng tôi thân với nhau hơn, anh ấy coi tôi như người bạn để anh ấy trút bầu tâm sự bao lâu anh ấy vẫn giấu kín. Gia đình anh ấy không mấy khá giả, mẹ anh ấy mất khi anh mới chỉ lên 10, bố anh ấy chỉ là một người nông dân, một người buôn bán nhỏ để trang trải cho cuộc sống của một gia đình gồm bố, anh ấy, và hai đứa em mới chỉ học Trung học cơ sở. Hoá ra đằng sau thành tích xuất sắc cả về học tập lẫn hoạt động của anh ấy là một sự nỗ lực đến phi thường. Ngoài giờ học ở trường, anh ấy ở nhà phụ bố xếp hàng, chăm sóc em, công việc của anh ấy thường kết thúc lúc tối muộn, và anh ấy sẽ bắt đầu học bài từ 11 12h cho tới 2 3h sáng. Đó là lý do tại sao tôi thường hay thấy anh ấy lúc nào cũng như buồn ngủ rã rời mỗi khi đến lớp và cứ mỗi buổi học lại phải chạy đi rửa mặt tới vài lần. Can đảm, kiên cường và chịu khó, tôi dần chuyển từ ghét, sang ngưỡng mộ, rồi thích anh chàng ấy. Tôi thích chọc anh ấy, chọc "cái đồ heo lười suốt ngày chỉ biết ngủ" cứ mỗi lần bị tôi chọc là anh ấy lại rượt theo doạ đánh tôi.
Nhờ anh ấy mà từ một đứa lười học, tôi dần học khá hơn tất cả các môn và giờ thì tôi giữ lực học gần như ngang bằng anh ấy. Chúng tôi giúp nhau học, anh ấy giúp tôi học hoá, bởi nhờ ơn phước của anh ấy năm lớp 10 tôi dần mất gốc luôn hoá vì giáo viên hoá với anh ấy toàn nói ngôn ngữ ngoài hành tinh. Còn tôi giúp anh ấy học tiếng Anh, trí nhớ của anh ấy cực kém, lúc nào cũng than với tôi học mãi vẫn chẳng thể thuộc được từ vựng. Chúng tôi thường đạp xe cùng nhau đến trường, thật ra tôi có xe đạp điện, nhưng tôi thường hay kiếm cớ xe hư để đạp xe cùng anh ấy và chúng tôi cùng nhau nhẩm từ vựng vào mỗi sớm đi học. Tôi thích anh ấy, giản dị như vậy, nhưng tôi chưa một lần ngỏ lời với anh ấy, tôi muốn giữ tình bạn của hai đứa bền đẹp như vậy những năm cuối cùng của tuổi học trò.
Đến gần cuối năm lớp 11, tôi thấy anh ấy hay than mệt, đau đầu, tình hình học tập của anh ấy cũng giảm sút đáng kể. Có những buổi đến lớp anh ấy nằm gục lên bàn, tôi hỏi anh ấy làm sao, anh ấy chỉ bảo chắc chỉ trúng gió bình thường thôi nên tôi không phải lo cho anh ấy. Tôi vẫn còn hay đùa: "Đồ heo lười lúc nào cũng chỉ biết ngủ" anh ấy nheo mặt, rồi lại rượt tôi một trận. Những lần tôi trọc anh ấy như vậy, tôi thấy anh ấy khá hơn rất nhiều.
Cuối năm lớp 11, nhận được kết quả cuối kì tôi thấy anh ấy buồn, điểm của anh ấy không còn cao như trước nữa. Hè năm ấy, anh ấy bảo, anh ấy sẽ quyết tâm học lại từ đầu, anh ấy phải đạt kết quả thật tốt, để đậu vào trường mà anh ấy mơ ước, để kiếm ra tiền lo cho bố, lo cho hai đứa em. Anh ấy mơ ước trở thành một luật sư, anh ấy bảo anh ấy phải đòi lại công bằng cho mẹ anh ấy, người phụ nữ tội nghiệp bị áp bức sức lao động đến kiệt quệ mà chết nhưng chỉ được bồi thường có vài chục triệu đồng trong khi kẻ xấu xa kia vẫn còn lởn vởn ngoài vòng pháp luật và áp bức sức lao động của biết bao con người tội nghiệp khác. Chàng trai ấy có ước mơ thật đẹp, còn tôi thì vẫn còn đang mơ hồ về tương lai của mình. Anh ấy vu vơ với tôi: "Nếu chưa có dự định gì thì bà thử học bác sĩ đi, học rồi chữa free cho tui cái bệnh đau đầu dai dẳng này với, đi khám ở bệnh viện tỉnh bác sĩ chỉ nói....tui thiếu ngủ trong khi tui ngủ như heo vậy à!” Thế là tôi đã có mục tiêu cho cuộc đời mình, tôi phải học thật giỏi, đậu trường y và sẽ là bác sĩ riêng cho người tôi thích.
Mùa hè năm ấy, mỗi sáng sớm cứ 5 giờ, tôi lại qua nhà gọi anh ấy dậy và cả hai cùng đi thể dục, tôi dặn anh ấy ngủ sớm hơn để ngày hôm sau tôi sẽ không phải dắt con heo đang trong trạng thái buồn ngủ đạp xe dọc khắp nẻo đường quê. Vừa đi, tôi vừa dùng kiến thức đầy ắp với bộ nhớ siêu phàm trong đầu mình để truyền cho anh ấy nghe về văn sử địa, thứ anh ấy cần để đậu vào trường đại học mà anh ấy muốn. Anh ấy không thể nhớ nổi, chúng tôi chật vật bởi trí nhớ của anh ấy cực kém. Tôi phải cùng anh ấy học, có một bờ hồ mát mẻ mà chúng tôi kiếm được sau khoảng thời gian khai phá khắp dọc đường gần khu tôi ở, chúng tôi thường đến sớm, ngắm bình minh và ngồi ở gốc cây ở đó cùng nhau học bài. Anh ấy đùa: "Trí nhớ tui kém thế, lỡ sau này tui quên mất bà là ai, bà có buồn không?" Tôi gạt đi: "Cái đồ con heo này, ông quên tui sẽ học làm bác sĩ hả, ông dù có quên tui thì tui cũng phải bằng mọi cách chữa được cho ông!" Anh ấy cười, đôi mắt nhắm híp lại...
Năm lên 12, chúng tôi học khác lớp, Anh ấy học xã hội nên chuyển lớp khác, tôi vẫn học ở lớp tự nhiên. Tôi không còn là người đập anh ấy dậy mỗi khi anh ấy nằm gục lên bàn nữa. Nhưng chúng tôi vẫn cùng nhau đến trường, tôi thường hay đạp xe qua rủ anh ấy, có những ngày anh ấy mệt quá, tôi thường chủ động chở anh ấy đến trường thật ra cũng khá là mệt bởi sự chênh lệch thân hình giữa chúng tôi hơi lớn nhưng không sao tôi vẫn gắng được. Khoảng giữa năm lớp 12, anh ấy thường xuyên nghỉ học, tôi vẫn hay qua nhà để giúp anh ấy gửi giấy xin phép. Anh ấy nói với tôi là có khi nào nghỉ nhiều thế này năm tới anh ấy lại phải học lại không, tôi nghến lên xoa đầu anh ấy: "Cái đồ Heo này, nếu không đi học thì tui qua nhà dạy cho ông!"
Sau đợt nghỉ tết vừa rồi, chúng tôi lại phải nghỉ tránh dịch, anh ấy bảo sẽ phải tranh thủ ra thành phố khám lại xem thế nào, vậy là anh ấy lên thành phố khám bệnh. Hồi anh ấy lên thành phố, tôi với anh ấy không liên lạc với nhau nhiều, tôi sợ ann ấy mệt nên không lỡ làm phiền. Hôm đó anh ấy nhắn với tôi, anh ấy bảo: "Lỡ tui mà chết bà có buồn không?" Tôi dập ngay: "Chết gì mà chết, nói gở không à, ông còn phải sống để được tui tận tình khám cho chứ!" "Ừ đúng rồi nhể, phải sống để được ai kia làm bác sĩ riêng nữa..."
Thứ 6 ngày 13 tháng 3 năm 2020. Trời đổ cơn mưa tầm tả sau hơn 5 tháng trời không một giọt mưa rớt xuống. Tôi nhận được một tin nhắn từ cậu ấy ngắn gọn chỉ 3 chữ: "Tui thích bà!" Tui rep lại với giọng đầy trêu đùa: "Uống thuốc bệnh viện nhiều quá nay bị ấm đầu à, lo nghỉ cho khỏi, thích gì mà thích!" Tin nhắn được gửi đi, đến ngày hôm sau tôi vẫn chưa thấy anh ấy xem tin nhắn. Tôi đâu có hề hay biết là... ngay sau tin nhắn đó, chàng trai tôi thích phải trải qua ca phẫu thuật để loại bỏ khối u ở não, và đó cũng là tin nhắn cuối cùng cô ấy dành cho ai đó trong cuộc đời này. Tôi chưa kịp nói... Tôi chưa kịp cho cậu biết là tôi thích cậu nhiều đến nhường nào, vậy mà không kịp nữa rồi, chàng trai tôi thương thật sự đã bỏ thế giới này mà chẳng đợi tôi tài giỏi để chữa cho cậu ấy... Xin lỗi cậu, có những lời nói trong tim mà tôi còn chưa kịp nói... Tôi vẫn đang học, học thật tốt để trở thành bác sĩ giống như cậu mong muốn... Liệu có phải là sau này tôi sẽ cứu sống rất nhiều người, nhưng lại không thể cứu được người tôi thương không? Tuổi 17... tôi mất cậu thật rồi...