Cô là một học sinh cá biệt rất ngang ngược, tính cách bá đạo, vô lý thế nhưng anh lại thích cô, rất thích cô.
Anh tặng hoa, cô không do dự cắm hoa ném xuống đất dẫm lên rồi lạnh lùng bước qua. Cô ốm, anh hỏi thăm cô không rõ vì sao tâm trạng lại không tốt vô cớ lấy anh ra làm bao cát. Anh bị đánh đến mức thâm tím mặt này vẫn chỉ mỉm cười. Bởi vì cô đánh người được chứng tỏ sức khỏe cô không đáng ngại.
Còn rất nhiều chuyện anh vì cô mà làm nhưng cô lại luôn từ chối bằng cách tàn nhẫn nhất. Nhưng chẳng hiểu sao anh vẫn kiên trì theo đuổi cô.
Cho đến một hôm trời mưa rất lớn. Anh lần đầu tiên thầy cô khóc cô trốn ở một góc sân thượng, hai vai run rẩy, khóc một cách thương tâm. Thì ra hôm đó bố mẹ cô ly hôn. Lúc đó anh mới nhận thấy thì ra cô không kiên cường như mọi người vẫn tưởng.Anh lén đi tới gần cô, đặt chiếc khăn tay ở sau lưng cô rồi bỏ đi.
Một thời gian sau cô đi du học. Anh đứng lặng một mình từ xa nhìn cô lên máy bay. Còn cô, cô ngồi trên máy bay tự hỏi tại sao anh vẫn chưa ghét cô.Cô vò nhàu tờ giấy xét nghiệm căn bệnh ung thư giai đoạn cuối trên tay, bệnh nhân là tên của cô.Thật xin lỗi cô yêu anh nhưng cô không thể cho anh hy vọng.
Xin lỗi anh ........