Người đến ủi an tâm hồn này được không?
Lúc người ấy ra đi
Tôi buồn như chết lặng
Anh đến trong thầm lặng
Cho tôi sự ủi an
Anh lắng nghe từng chút
Quan tâm và yêu thương
Nhưng lòng tôi còn vương
Vứt tình người vào xó
Tôi vượt qua niềm đau
Và bắt đầu nhìn lại
Người vẫn còn khờ dại
Đứng nơi ấy chờ tôi
Lòng tôi đầy vết xướt
Người đến có ích gì
Tôi vội vàng trốn chạy
Tình người tan theo mây
Ôm trong lòng một khối
Ký ức mờ như sương
Người chỉ là ảo ảnh
Cớ sao còn buồn thương?
- Mai Ly -