________________________________
"Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ yêu em, cho đến khi nhìn thấy em trên chiếc giường kia."
...
Mái tóc nàng rối bời trên chiếc giường trải đầy hoa hồng thấm đẫm mùi rượu, tầng nấc da thịt dần lộ ra, vẫn là gương mặt ngại ngùng năm nào, thế mà tôi lại yêu sâu đậm cái dáng vẻ kia. Hai thân thể đàn bà trần trụi ôm trọn lấy nhau trong căn phòng tối om chỉ còn lêu rêu vài ngọn đèn dầu, những âm thanh yêu kiều vang lên liên hồi khiến tôi phải ngất ngây theo nàng. Phút giây ấy nàng rơi vào trống rỗng, cơ thể mụ mị thi thoảng run lên, đâu đó vài tiếng thở dốc êm tai, tay nàng đan xen ôm lấy cổ tôi mặc chiếc lưỡi ẩm ướt này vẫn đang từ từ gặm nhấm cơ thể kia. Khi mà hai ngón tay ướt sũng chạm đến nơi hoa nguyệt, từng lúc từng lúc thắt chặt, đôi chân thon thả vắt trên vai người đối diện bắt đầu lẩy bẩy, bàn tay vò lấy gra giường một cách khó khăn rồi bật khóc thì tôi lại càng thêm yêu nàng ta. Miệng nhỏ nàng thơ không ngừng phô ra tiếng gọi mời ngọt tựa mật đào, mắt hạnh nâu phủ một tầng sương dày dụ hoặc đến lạ, tôi càng hứng thú chạm vào làn da trắng nõn dưới thân. Không tự chủ được mà chọc ghẹo đóa nhũ hoa cùng gương mặt còn đang ửng hồng trước mặt, vài nụ hôn thoáng chốc lấp đầy cả căn phòng kia và rồi hòa chung với những âm thanh không thể diễn tả của một chú thỏ nhỏ. Đến khi trời hửng sáng, nàng ta mới được buông tha mà chìm vào giấc ngủ, cả đêm bị "ức hiếp" đến trên vai hằn lên vài vết hôn đỏ rực cả mảng, tay chân rã rời tôi mới hài lòng cười lên một tiếng.
Đây lần đầu tiên của nàng thơ của tôi, nàng thơ mà tôi mất đến tận hai năm theo đuổi rồi dụ dỗ để có được đêm hôm nay. Nàng là một thiếu nữ tinh khiết khiến người người đắm say cái khung cảnh nàng ta ngả người trên chiếc ghế dù khoác trên mình chiếc váy kín đáo. Bao kẻ nhớ thương cái gương mặt nàng, cái gương mặt xinh đẹp tới nỗi người ngoài nhìn vào cứ tưởng là tiểu thư của một gia đình giàu có nào xuống phố. Ngũ quan hài hòa, mắt nâu sáng, mái tóc đen tuyền ngang lưng, thân thể mảnh khảnh trên nền da trắng mượt khiến ai cũng muốn đến xin nàng một dãy số liên lạc. Thế mà nàng lại cương quyết không cho, ôi cái nét mặt lịch sự từ chối thế mà lại càng hút nhiều thêm người đắm say nàng ta hơn.
Hai năm về trước khi nàng vừa tròn 18 tuổi, là con gái của một chủ tiệm hoa trên cái đất Sài Thành này, khi mà tôi bước sang cái tuổi 23 thì đó là lần đầu tiên gặp nàng. Lúc ấy nàng như muốn hút tôi vào ánh mắt kia, là sự trong veo của một thiếu nữ tuổi trăng tròn. Vẻ đẹp của một cô gái nức tiếng cả khu vì cái vỏ bọc bên ngoài hoàn hảo trước mặt tôi bấy giờ thậm chí còn tỏa sáng hơn cả bó hoa hồng đỏ tươi mà nàng ta ôm lấy gửi đi cho khách. Lúc đó tôi đã nghĩ mình phải chiếm lấy nàng dù cho có phải khiến nàng khóc thảm thương thế nhưng tôi lại chẳng thể ngờ được nàng chính là một chương khác của cuộc đời tôi.
Bằng một cách nào đấy, những lời dỗ ngon ngọt, những tiếng thì thầm tựa lông hồng, những cử chỉ thân mật. Trong khoảng thời gian nửa năm đã khiến cho nàng chấp nhận lời ngỏ ý yêu đương của tôi. Những buổi đông về lạnh run cả người, những ngày hạ oi bức ngột ngạt hay những thoáng chốc mùa xuân kịp tới đều ở cạnh nàng. Cùng ăn tối, cùng thưởng trà, cùng du lịch, nàng trao cho tôi nụ hôn đầu quý giá... đến khi tôi chợt ngộ nhận cái câu "lửa gần rơm lâu ngày cũng bén" thì đã sẩy chân rơi vào lưới tình mình giăng sẵn. Tôi yêu nàng tha thiết lắm đấy, yêu đến mức chính tôi cũng chẳng hề biết, bất giác hôn lén nàng không vì mục đích nào cả, cố tình chiếm lấy cơ hội được chạm vào tay nàng một cách đầy nghi hoặc. Buồn cười thật, khi một con người như tôi lại dính vào tình yêu với một cô gái tiệm hoa thanh khiết là nàng, nhưng tôi cũng không hề ghét bỏ nó mà ngược lại ngày càng để tâm tới nàng hơn, tôi đã từng hỏi liệu đây có phải là tình yêu không? Hay chỉ vì bản kế hoạch chiếm lấy cơ thể kia trong khi tôi chẳng thể nào phủ nhận đi tình cảm của mình mỗi đêm.
Trước lúc đấy, tôi đã trải qua nhiều mối tình với các cô gái khác nhau, nồng nhiệt có, lãng mạn có, thô bạo có. Những phút giây chóng vánh hay những đêm gợi tình đều đã trải qua. Biến ai đó trở thành một con điếm xinh đẹp dưới thân mình chính là sở thích của tôi đấy nàng thơ của tôi, nàng cũng chính là một trong những đối tượng ấy nhưng cho đến đêm nay...
Nàng nói tôi phải làm sao khi chết mê chết mệt nàng? Khi mà chăn gối thấm một dòng máu đỏ tươi nàng vẫn giữ nguyên cái dáng vẻ ngọt ngào ấy, ánh mắt mộng mị mang theo hơi men, nàng say đến mức khiến người đối diện nàng cũng phải thần hồn điên đảo theo nàng. Hay những giây phút nàng nhảy múa dưới điệu nhạc một cách đầy mê hoặc, chiếc váy đỏ rực điểm dãy voan nửa kín nửa hở che đi nước da yêu kiều kia, giày cao gót di chuyển theo đôi chân nàng đem theo đôi mắt chứa đầy tình ái đối với kẻ đang ôm lấy eo nàng trước mặt là tôi. Đó là phút giây tôi phải thay đổi kế hoạch của mình, chính là khiến nàng trở thành người con gái danh chính ngôn thuận của riêng tôi, mặc cho danh phận tình yêu của hai ả đàn bà. Vừa nghĩ tới thôi đã khiến cho gương mặt tôi không giấu nỗi vẻ vui sướng rồi, sẽ có một ngày càng đó nàng trở thành người cùng tôi thức dậy mỗi buổi sáng, cùng tôi sống đến những phút giây cuối cùng của cuộc đời. Nụ cười kia, ánh mắt kia, từng phần của cơ thể lẫn trái tim của nàng đều sẽ được gửi đi vào tâm can của tôi, nàng nhé?
"Tôi từng kiêu ngạo biết bao nhiêu vậy mà đứng trước em lại chẳng thể rời mắt nổi, chờ em thức dậy, câu chuyện của chúng ta sẽ thật sự bắt đầu. Nàng thơ của tôi."
______________________________
Thấy hay cho mình 1 tim❤