Thử hỏi trên thế gian này ai yêu thương ta vô điều kiện?
Ai nuôi nấng, chăm sóc, dỗ dành ta mà không đòi hỏi trả ơn hay trả công?
Nếu có ai đó làm ta tổn thương, mình đau một thì ai đau mười? Chỉ có thể là bố mẹ yêu quý của chúng ta mà thôi.
Bởi vì con cái là kết tinh tình yêu của bố mẹ, là món quà của thượng đế giúp ba mẹ có đầy niềm vui và hạnh phúc vô biên.
Là bởi vì hai người lớn sẽ có thêm những người bạn nhỏ để chia sẻ tình yêu thương, vật chất khiến cuộc sống ngập tràn những sắc màu tươi đẹp.
Dẫu biết là có con sẽ vất vả hơn, hi sinh nhiều hơn nhưng hễ sinh ra một đứa trẻ lập tức tình yêu bố mẹ dành cho con bắt đầu hình thành và đậm đà theo năm tháng.
Mỗi ông bố bà mẹ sẽ yêu con mình theo những cách khác nhau và một vài cách trong số đó là những câu chuyện cảm động nhất. Bạn hãy đọc tiếp những tình huống làm lay động lòng người dưới đây nhé
Một câu chuyện về tình mẫu tử ngắn sau khi đăng tải vài giờ đã nhận được hàng ngàn lượt thích, hàng trăm chia sẻ và rất nhiều bình luận trên mạng xã hội. Câu chuyện xúc động bắt đầu khi một cô gái trẻ lang thang kiếm sống ở thành phố xa hoa, tráng lệ. Trong một lần lỡ lầm, cô đã mang thai nhưng bị cha đứa trẻ chối bỏ. Vào một đêm Giáng Sinh lạnh giá, biết mình sắp chuyển dạ nên cô tìm người giúp đỡ. Cô nghĩ đến nhà người bạn và mò mẫm bước đi khó nhọc. Đến một con mương sâu có cây cầu bắc ngang, thật không may cô trượt chân té, cơn đau đẻ quặn lên. Cô biết mình khó lòng đi xa hơn và đơn thân sinh được một bé trai. Không có gì ấm áp hơn ngoài chiếc áo bông dày cô đang mặc, người mẹ chậm rãi gỡ bỏ tất cả áo quần đang mặc trên người để quấn đứa con đỏ hỏn, yếu ớt thành một cái kén. Một miếng bao tải xuất hiện gần đó, cô trùm nốt vào con và sức lực cũng cạn dần.
Sáng hôm sau, một người phụ nữ đi ngang cây cầu xe bỗng chết máy, cô chợt nghe tiếng khóc yếu ớt từ dưới vọng lại. Men theo tiếng khóc, bà tìm thấy một đứa trẻ sơ sinh nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết vì lạnh cóng. Bà đem cậu bé về nuôi. Khi lớn lên, cậu bé thường hỏi mẹ nuôi về chuyện đã tìm thấy mình.
Một ngày nọ vào dịp sinh nhật lần thứ 12 của cậu, cũng là dịp Giáng Sinh, cậu nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Cậu bé cầu nguyện và bắt đầu cởi tất cả quần áo trên người ra, đặt lên mộ mẹ mình, người cậu run lên bần bật và người mẹ nuôi chạy lại, nghe cậu bé thổn thức về người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết mặt: “mẹ lạnh hơn con lúc này đúng không mẹ?”. Và cậu bé òa khóc: “mẹ lạnh lắm phải không?”