22 tuổi, bạn tốt nghiệp đại học, vì chuyên ngành của bạn không dễ tìm việc, mấy năm đầu bạn phải chạy xe ôm, giao hàng nhanh để sống cho qua ngày.
24 tuổi, bạn tìm được việc làm, công việc tiền lương cũng không cao, còn thường xuyên phải tăng ca đến tận đêm khuya.
30 tuổi, bạn kết hôn, đối tượng của bạn do người ta mai mối giới thiệu, cha mẹ hỏi bạn có thích cô gái ấy không, bạn nói đại: "Thích ạ"
33 tuổi, sức khỏe bạn càng ngày càng kém đi, tăng ca cũng càng ngày càng ít, tốc độ thăng tiến công việc cũng càng ngày càng chậm.
Một hôm, cô vợ được thiên hạ ban cho kia đột nhiên nói với bạn: "Con gái mình sắp lên mẫu giáo, ngoại ngữ một tháng 6 triệu, anh cố giúp nó được không ?"
Bạn nhíu mày, ánh mắt có chút băng lãnh nhìn cô ấy.
Cô ấy không chịu được nữa, giận dữ nói: "Con anh Lộc, một tháng 12 triệu kìa ! Anh đã như vậy, anh muốn con anh cũng thất bại sao?"
Bạn im lặng do dự một lát rồi trở về phòng đưa vợ 12 triệu, trong khi số tiền ấy vốn dĩ là bạn dự định sinh nhật sẽ tự thưởng cho mình bộ máy tính mới.
36 tuổi, con vào lớp 1. Thầy nói năm lớp một rất quan trọng, bạn cười đáp lại: "Vâng vâng, xin thầy quan tâm cháu dùm em" Nhưng thầy thấy bạn chưa hiểu, chỉ cho bạn đường sáng: "Phụ đạo một tháng khoảng.v..v."
Bạn sững sờ một lúc rồi gượng cười nói: "Vâng vâng, em đang tính lên đóng tiền học thêm cho cháu"
...
Có một ngày về đến nhà, con bé nói với bạn: "Ba, con muốn học piano"
Dù bạn đã không còn phân vân nữa, nhưng tính ra câu "ba hiện tại mua không nổi" những tháng năm này bạn đã nói nhiều... thành ra lần này, nhìn vào đôi mắt hồn nhiên của chính con gái mình, bạn vẫn không thể nói nên lời.
Cũng may con gái tương đối hiểu chuyện, con bé nói: "Không sao đâu ba, không được thì con học guitar cũng tốt"
Bạn nhìn con gái ngoan, từ đáy lòng dâng lên một cỗ ấm áp cũng như xót xa, cuối cùng không nhịn được ôm đứa nhỏ vào lòng.
46 tuổi, con gái học phổ thông ở một trường không tồi lắm.
Một ngày nọ, bạn đang họp, nhận được điện thoại của giáo viên, trong điện thoại nói con bạn đánh nhau ở trường, mời phụ huynh lên trường giải quyết. Bạn rụt rè xin cấp trên kém hơn bạn 5 tuổi cho nghỉ, và tới trường thì bạn lại bị thầy dạy dỗ một trận: "Anh làm phụ huynh mà không biết dạy con"
Bạn lúc đó không biết nên nói gì mà chỉ cười cười, vâng vâng dạ dạ.
49 tuổi, con gái lên đại học.
Chuyên môn mà con học, bạn nhìn vào lại chẳng hiểu gì... chỉ là bạn biết công việc chắc chắn không dễ tìm, mà học phí lại cực cao, nhưng sau cùng bạn vẫn cố bấm bụng cho qua.
Một đêm nọ, bạn say khướt, về nói chuyện với con. Bạn bất cẩn nói những lời mà bạn từng rất ghét: "Phải vì công việc sau này mà nghĩ, chọn nghề nào hot, đừng làm theo ý con nữa"
Lời nói của bạn phảng phất từ lời tự sự của chính mình, một loại cảm xúc từ lâu bị dồn nén chọn ngay lúc này mà bật ra, mặc kệ là bạn đã cố che giấu bao nhiêu lâu đi chăng nữa.
Bạn và con từ nói chuyện thành cãi lộn. Nhưng bạn phát hiện bạn già rồi, không cãi lại con gái nữa. Bạn nói không lại con bé, chỉ có thể hét vào mặt đứa nhỏ: "Tao là ba của mày đó!" trong sự bất lực.
Con bé nhìn bạn, biết có tranh luận thế nào cũng vô ích, dù sao bạn không muốn nghe nữa. Khi con bé về phòng, bạn thoáng nghe vọng lại một câu: "Con không muốn sống giống như ba"
Bạn không biết sao lại ngồi khóc, 50 tuổi đầu mà còn ngồi khóc sướt mướt thiểu não.
Chắc là do rượu cay quá... có phải không?
Chắc là do rượu cay quá rồi.
55 tuổi, con gái đi làm, dường như đã cảm thông với bạn một chút.
56 tuổi, con gái kết hôn.
Bạn thuận miệng hỏi con gái có thích cậu trai kia không. Con bé quả quyết đáp lại: "Thích ạ !"
Bạn nhìn vào đôi mắt đầy tự tin kia liền rất vui mừng, có lẽ nó đã chọn đúng người rồi chăng ?
60 tuổi, vất vả cả một đời nên bạn muốn đi du lịch một chút cho khuây khoả.
Nửa kia bên bạn đã 30 năm qua, nhưng bạn vẫn thế, thích cô ấy hay không chính mình cũng không rõ.
Bạn và cô ấy bắt đầu tính đường đi du lịch. Đã nhiều năm như vậy, cả hai vẫn bất đồng, vẫn cãi nhau, nhưng rồi thì đâu cũng vào đấy. Bất quá khi tất cả đã chuẩn bị xong thì con gái nói: "Ba má, chúng con bận rộn quá, giúp chúng con trông con nha?"
Bạn ngậm ngùi rút vé máy bay, lại về như 30 năm trước.
70 tuổi, cháu gái cũng đã khá lớn, không cần mỗi ngày trông nom nữa. Bạn quyết định nói: "Nhất định phải đi chơi một chuyến"
Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi xuống vườn hoa dưới lầu mà thôi.
Hoàn toàn không đủ sức lực để đi đó đây nữa...
73 tuổi, lúc này bạn đang nằm trên giường bệnh viện.
Tỉnh lại sau cơn hôn mê, xung quanh bạn đầy người đứng cạnh, bạn mơ mơ màng màng trông thấy các bác sĩ lắc đầu thở dài, người chung quanh thần sắc lại trang nghiêm nhìn bạn, cả con gái lẫn đứa cháu đang tất tưởi oà khóc, vợ bạn thì ngồi bên cạnh ngậm ngùi.
"Đến bây giờ thì ông còn cãi được hay không ?" Bạn mơ hồ nghe được người vợ chung thủy kia đang dùng chút sức già mà mắng bạn.
Nhưng kì lạ là... bạn lại chẳng thể giận dỗi gì hết.
Bạn nhận ra, bạn sắp chết rồi.
Bạn không có chút sợ hãi.
Bạn đột nhiên tự hỏi,
Mình thực ra đã chết từ lúc nào?
Bạn không khỏi nhớ đến hôn lễ năm 30 tuổi.
Hóa ra, từ lúc đó, bạn đã xem như chết rồi.
Trước lúc lâm chung 3 giây, 73 năm cuộc đời bạn như cuộn phim tua ngược lại về trước, 1 giây, 2 giây trôi qua, mặt bạn vẫn không chút cảm xúc.
Nhưng đến giây thứ 3, bạn đột nhiên mỉm cười.
Đó là năm 15 tuổi, bạn trông thấy một cậu bé đang ngậm một ổ bánh mì, đeo cặp sách lon ton đi theo một đám học sinh khác. Cậu bé ấy đi qua ban công cô bé nhà bên, hướng mắt nhìn về phía cửa sổ.
Đó là cô bé mà bạn thầm thương năm 15 tuổi, là tình đầu của bạn.
Bạn nhớ không ra nàng trông như thế nào, nhưng bạn cố gắng nhớ lại.
Bất quá... thời gian vẫn không đợi người.
3 giây trôi qua, người bên cạnh bỗng gào khóc dữ dội, sau đó bạn rơi vào màn đêm vô tận, không còn hay biết gì nữa.
Đột nhiên, bạn nghe được âm thanh huyên náo,
Bạn mở mắt, thấy có nhiều người đang ngồi xung quanh.
"Không phải mình đã chết rồi sao?" Bạn tự hỏi.
Ngay lúc này, một âm thanh ko giống nam cũng ko giống nữ vang lên trong đầu bạn.
"Ting! Chào mừng ký chủ đã đến với hệ thống tu tiên....... Tôi là Linh, sẽ đồng hành với ký chủ từ bây giờ."
.....
*Đôi lời từ tác giả:
-Thanh xuân luôn là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời của mỗi con người. Vì thế xin đừng để nó trôi đi một cách vô nghĩa mà hãy tìm cách làm cho nó trở nên vui tươi, đẹp đẽ, sống hết mình vì bản thân, vì lí tưởng cũng như ước mơ của chính bản thân mình. Bạn hãy sống sao cho thật ý nghĩa cho chính bạn, cũng như có ý nghĩa cho những người xung quanh bạn, tôn trọng và hết lòng giúp đỡ họ... Để mai này khi bạn về già, bạn sẽ không phải hối tiếc cho một quãng thanh xuân ngắn ngủi đã qua.