Gần 12h đêm, đường phố vắng tanh, hai chị em Hoa chuẩn bị tắt điện đi ngủ thì có tiếng gõ cửa. Một anh trông rất thư sinh, đeo kính cận, xin phép được vào phòng có chút việc. Thấy người tử tế, ăn nói nhã nhặn lại cũng là sinh viên xóm bên cạnh nên hai chị em vui vẻ đồng ý cho vào.
Mượn cái mâm, xếp ít hoa quả lên đấy, anh lôi trong túi ra tấm ảnh thờ của một người còn rất trẻ, hai chị em hoảng hồn. Giọng buồn buồn, vị khách lạ lên tiếng: “Hai em đừng sợ, đây là anh Dũng, ngày xưa ở cùng phòng này với anh, nhưng vì bị người yêu bỏ nên treo cổ tự tử ở đây. Hôm nay cũng là giỗ đầu của anh ấy, anh muốn thắp nén hương gọi là chút lòng thành”.
Chưa nói dứt lời, vị khách đã châm hương, vừa khóc vừa khấn nghe rất thảm thiết. Sau đó vị khách cáo lui: “Làm phiền hai em một tí vậy thôi, ngày xưa nó mới chết, tối nào cũng về nằm cạnh anh khiến anh sợ quá mà phải chuyển chỗ đấy”. Không để hai chị em kịp phản ứng, vị khách đã mất hút vào bóng tối.
Không ai bảo ai, cả hai cùng hét thất thanh vì sợ. Phòng hàng xóm chạy sang, cũng phát hoảng khi thấy mâm ảnh thờ chềnh ềnh giữa nhà. Hai chị em sang hàng xóm ngủ nhờ và hôm sau vĩnh biệt luôn căn phòng trọ ấy.
Cũng tại một xóm trọ của SV, Lan ra đánh răng để chuẩn bị đi ngủ. Vừa bật điện nhà vệ sinh cô đã hét thất thanh. Mọi người chạy ra: “Có ma trong buồng tắm, có một cái đầu Tìm mãi chẳng thấy gì, mọi người quay vào: “Chắc tại xem phim kinh dị nhiều quá nên giờ nhìn đâu cũng thấy ma”.
Chưa đầy 30 phút sau, một tiếng hét nữa lại vang lên từ buồng tắm. Một chị đi làm ca đêm về muộn, mô tả lại thì đúng là thứ mà Lan đã nhìn thấy. Lúc này hai chị em quá sợ, chỉ có những người trong xóm là không ai tin: “Nếu có thì nó còn ở đấy chứ chạy đi đâu được”.
Thế rồi ma xuất hiện khắp nơi, ai nấy đều hoảng loạn, chỉ có Dương là rõ mọi chuyện hơn ai hết vì chính cậu là chủ nhân của trò đùa này.