"A...anh...chậm...thôi...aaaa...nhẹ thôi... đau..quá...anh...."
"Cô cũng biết đau sao, trên giường chẳng khác gì con đĩ! "
"Em là vợ anh mà! "
Ngọc Ánh nuốt nước mắt vào trong, cô cắn răng nói, nhưng đáp lại chỉ là cái nhếch môi đầy sự khinh bỉ kia .
"Tôi không có vợ là điếm như cô đâu! "
Từng câu nói của hắn khiến trái tim cô như bị xát muối, Vĩnh Kỳ điên cuồng hành hạ cô từ thể xác đến tinh thần , buông lời mắng nhiếc cô .Hắn cô nhìn lạnh nhạt chỉ mặc đồ lại rồi xoay người bước đi.
Trên thân thể cô đầy vết hôn cùng vết roi da. Đau thấu da thịt, nhưng sao đau bằng tâm can? Khi người đàn ông đã từng rất yêu thương cô hôm nay lại đối xử với cô như vậy.
Chỉ vì đêm đấy...đêm đó đã khiến hắn chẳng bao giờ tin cô.
Đêm đó, cô bị bệnh nên rất mệt trong người nên ngủ rất say trong phòng, khi hắn công tác dự định là 1 tuần nữa mới về nhưng hắn về trước dự định và muốn dành tặng cho cô chút bất ngờ nhưng không ngờ, cô lại là người làm cho hắn bất ngờ.
Khi về đến nhà và đi lên phòng...đập vào mắt hắn, là hình ảnh cô đang ngủ , bên cạnh là một gã đàn ông xa lạ mà hai người trong trạng thái thỏa thân .
Cơn tức giận của một người đàn ông bị chính vợ mình tin tưởng nhất mà bị phản bội hắn lao vào đánh hắn ta, rồi chỉ giáng cho cô một cái bạt tay với tội danh ngoại tình .Không để cho cô giải quyết một lời nào.
Chính cô cũng vô cùng bất ngờ trước tình huống này ,không biết hắn ta là ai và tại sao lại xuất hiện trong phòng mình.
Sau đó cho dù cô có giải thích bao nhiêu lần, khóc hết bao nhiêu lần để cầu xin hắn tin cô. Tin cô một lần này. Nhưng hắn không tin, hắn lại còn ngày ngày chơi đùa cô, đánh cô. Rất đau, cô rất đau nhưng chẳng dám lên tiếng, cô sợ hắn lại càng đánh mạnh hơn.
Nhưng cô đâu biết là hắn lại nghĩ, cô im lặng là thừa nhận. Hắn chỉ làm để thõa mãn cơn tức tột cùng của hắn,chỉ vì người vợ hắn yêu thương đã phản bội hắn, hắn chẳng còn quan tâm đến cô nữa.
Cô muốn giải thoát cô muốn li dị,nhưng hắn không chấp nhận. Thật sự cô chỉ muốn một lần mạnh mẽ, nói lên tất cả sự việc hi vọng hắn tin cô thôi.
[...]
Đêm lạnh, hắn uống rượu say rồi đi vào nhà. Tiếng kêu cửa in ỏi vang lên. Ngọc Ánh biết hắn say liền nhanh chóng chạy ra để đỡ hắn. Nhưng lần này, bên cạnh hắn còn có Vy Vy là người yêu cũ của hắn .
Cô gượng cười, hóa ra khi say hắn đã gọi ngay cô ta mà chẳng gọi cô...phải chăng hắn hận nhiều cô đến vậy sao?
Vy Vy vừa nhìn thấy cô liền bĩu môi, hất cô ra mà chua ngoan nói:
"Đêm nay để tôi lo cho anh ấy! Vợ gì mà có cũng như không! Không lo được gì cho anh ấy cả"
Rồi cô ta liền đỡ hắn lên phòng cô, ánh mắt cô vẫn nhìn hắn. Cô vẫn chỉ im lặng.
Mỗi lần ai đó chê trách hay ức hiếp cô đều là hắn bênh vực bao che, chỉ có lần này và từ đây về sau, thì chẳng còn ai nữa.
Ngọc Ánh cô vẫn lo cho hắn mà pha một chút trà gừng cho hắn giải rượu, định bước vào thì cô ta liền nhanh cầm lấy, rồi bảo cô " Cút đi " Sau liền thô bạo đóng cửa.
Cô cũng chỉ biết ngồi dựa vào góc cầu thang, chỉ ngồi mà khóc nức nở. Hôm nay, cô đã khóc rất nhiều rồi. Đến khô môi cạn nước mắt cô mới thôi....Và tự hứa khóc chỉ một lần này nữa thôi.
Cô nhớ hắn, nhớ người đàn ông luôn dịu dàng, quan tâm chăm sóc cho cô.
Mệt mỏi, cô dựa vào đấy mà ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
"Vy Vy sẽ ở đây! "
"Nhưng ..."
Cô cúi đầu tính nói nhưng rồi lại thôi, hắn lại chỉ cười .Lại cười, nụ cười luôn luôn khinh bỉ cô.
"Không nhưng nhị gì cả "
"Em ...."
"Cút đi, tôi phải đi làm...."
Vĩnh Kỳ lướt qua không nghe cô giải thích, cô chỉ biết nhìn hắn đi mất mà chẳng nghe được hết câu của cô.
Vy Vy cũng từ lầu bước xuống, chỉ cười lớn . Thõa mãn được mong ước, cô ta chỉ có sự vui vẻ và hưởng thụ thôi .
Từ ngày được hắn cưng chiều ,cô ta ngày càng lấn tới, ngày nào cũng bắt cô làm thật nhiều. Những việc đấy, cô ta chỉ làm khi không có hắn ở nhà.
Ngọc Ánh cô chỉ chịu đựng. Chỉ biết chịu đựng . Cô nói, hắn sẽ tin cô sao ? Hay lại hành hạ cô nữa chứ? Nên....Ngọc Ánh cô chỉ biết cam chịu mà thôi.
Một lần, cô ta sợ ý làm vỡ chiếc vòng hắn cất trong tủ, liền nhanh miệng đổ tội cho cô .
Chỉ biết, hắn đã đánh cô rất dã man. Chiếc vòng ấy là do mẹ quá cố của hắn tặng, vô cùng quý giá đối với hắn . Trong lúc sơ ý, hắn vô tình đẩy cô ngã xuống lầu.
Chỉ biết sau khi ấy, cô vội ôm bụng đau, kêu lên thảm thiết...
"Cứu....cứu con..."
Hắn lúc này mới chợt bừng tỉnh ,nhanh chóng chạy đến thì phía dưới cô rơi rất nhiều máu, hắn vội vàng bế cô đến bệnh viện. Vẻ mặt hắn chưa khi nào lo lắng như lúc này.
"Cô ấy bị va đập vào cầu thang khiến não tổn thương, tinh thần có chút không ổn định. Đứa bé thì không giữ được. Tôi xin lỗi! "
Vĩnh Kỳ trầm lặng,lòng anh như có cái gì đó va phải,đau đớn lan tràn ,lúc này mới thẫn thờ nhìn cô, nhìn trong phòng bệnh, hắn chỉ muốn ôm lấy cô mà dịu dàng an ủi....nhưng hắn không thể, sĩ diện hắn không cho phép...hắn thừa nhận là hèn nhát,hắn không muốn vào vì sợ bất gặp gương mặt nhợt nhạt của cô,rồi lại sợ cô sẽ khóc,cô tuyệt vọng đau đớn.
Quay trở về nhà định lấy chút đồ, hắn đã điếng người khi nghe cuộc trò chuyện từ cô ta và mẹ kế hắn.
"Bác, chiếc vòng con lỡ làm rớt đã đổ tội cho cô ta khiến Kỳ rất giận mà đánh cô ta đến mức sảy thai! "
"Haha, đáng đời. May là bác đã sai người đàn ông đêm đó đến vờ ngủ chung với cô ta đúng lúc nó về vậy mà con trai bác đã tin là thật .''
"Thế ạ! "
"Phải, để Kỳ nhanh chóng li dị cô ta. Danh phận Nguyễn phu nhân chỉ có con mới xứng !"
Nghe cuộc hội thoại rõ mồm một từ cả hai người phụ nữ, Vĩnh Kỳ chỉ có thể lững thững bước vào, nhưng muốn suy sụp. Cô ta chợt quay lại hoảng sợ tột độ khi nhìn thấy hắn, quên cả tắt máy mà lắp bắp.
" Anh..về rồi ạ?"
Hắn chỉ cười, rồi lấy từ túi ra gọi điện.
Mọi chuyện đều êm xui khi hắn đã gọi anh em cảnh sát đến, bắt và ép buộc cô ta với tội danh phá hoại tài sản người khác. Và thêm một chút tội về việc công ty bố cô ta ăn hối lộ .
Mẹ kế hắn, hắn đem mọi chứng cứ tố cáo bà ta từng là gái gọi. Còn đã từng buôn thuốc phiện và ăn hối lộ của công ty khiến bà ta đi tù mọt gông.
Sự việc, chỉ là đến đây....hắn vì cô, vì người con gái hắn yêu.
Những việc hắn đã làm với cô suốt quãng thời gian qua, hắn cảm thấy mình thật ghê tởm và đáng trách. Chính hắn là người từ bỏ không nghe cô nói một lời. Cũng chính hắn là người biến cô trở nên như vậy....Hắn sợ rồi, sợ sẽ mất cô rồi...
Gió cuối mùa thu vẫn còn hanh hanh lạnh. Hắn quàng cho cô một chiếc khăn len hắn vừa học được từ hai cô giúp việc để tặng cô. Rồi bế cô lên chiếc xe lăn. Hắn muốn đẩy cô đi dạo một chút, nhìn cô có vẻ rất chán.
Vẫn như mọi lần, hắn dừng lại, đi lại trước mặt cô quỳ xuống, ánh mắt hắn mong chờ cô đáp lại.
"Ngọc Ánh ơi , anh dẫn em đi dạo tới công viên thường ngày rồi."
"Ngọc Ánh em thích nhất là hoa hồng đúng không? Anh mua tặng em nhé? "
Hắn thấy một hàng bông, vẫn nhớ cô rất thích hoa hồng liền chỉ tay đến đấy hỏi ý cô. Nhưng cô vẫn im lặng nhìn về phía gia đình 3 người hạnh phúc kia. Hắn nắm lấy tay cô an ủi.
"Ngọc Ánh , em thích em bé không? Sau này đợi em khỏi chúng ta nhất định sẽ tạo ra một em bé được không? "
"Ngọc Ánh , em muốn con chúng ta tên là gì? Gái là Nguyễn Ngọc Hân ,nam là Nguyễn Vĩnh Hưng được không?"
"Ngọc Ánh , sau này chúng ta sẽ hạnh phúc y như vậy đấy, mà em đã chọn được cửa hàng quần áo ưng ý cho con chưa? Cả em nữa!?
"Ngọc Ánh , anh sẽ chăm con cho em đấy, em sẽ không cực khổ đâu!"
Càng nói giọng hắn nhỏ dần rồi hắn cúi đầu xuống đùi cô. Hắn bậc khóc nức nở.
" Ngọc Ánh ..trả lời anh...xin em....anh xin em đó"
Mỗi ngày hắn đều tự mình độc thoại như thế, vẫn đưa cô đi dạo, ở cạnh cô và quan tâm cô, hắn đều gọi tên cô muốn cô nói chuyện. Còn cô thì cứ ngơ ngơ ngác ngác, chẳng nói chuyện cùng ai chỉ nhìn hắn nói, đến đêm liền khóc đến khi nào mệt đến ngủ thiếp đi mới thôi.
Hắn biết, cũng tại hắn, cô mới ra nông nỗi này, hắn nguyện dành cả đời này bù đắp cho cô.
Một ngày, tâm tình cô có chút ổn, cô liền muốn ra ngoài dạo cùng hắn. Hắn mỉm cười gật đầu rồi dẫn cô đi dạo.
Ngọc Ánh cô nở nụ cười, chẳng rõ hạnh phúc hay đau thương, chỉ kịp nói với hắn.
"Em yêu anh..nhưng chẳng thể sống cùng anh được nữa rồi....Em rất mệt mỏi rồi.... "
Cứ thế, thân thể nhỏ nhắn kia lao ra giữa dòng xe, nụ cười hắn cứng ngắc trên môi, chỉ kịp xoay lại mà nhìn cô lần cuối cùng, chứ không kiệp ôm lấy cô.
Rầm.
Hắn nòi rùi liền chạy ra đường đập vào mắt hắn chính là người con gái hắn thương đang nằm ngoài đường xung quanh cô được nhuộm đỏ từ máu , anh từ từ năn người cô lên rồi ôm cô vào lòng .
"Ngọc Ánh em đừng ngủ.......đừng ngủ nữa mau mở mắt ra đi , anh xin em mau mở mắt ra nhìn anh đi "
Cô mơ màng nhìn khuôn mặt anh, miệng cô nở nụ cười dùng bàn tay đang chảy máu của mình sờ lên mặt anh lau đi những giọt nước mắt đang ra sức chạy trên má anh , lâu lắm rùi anh mời thấy cô cười nhưng nó không phải nụ cười hạnh phúc mà là nụ vô cùng đau khổ ..sau đó rồi buông lỏng tay xuống rồi từ từ nhắm mắt lại.
Anh ôm cơ thể nhỏ bé cô vào lòng gào lên :
"Ngọc Ánh em ác lắm.................. rất ác , em biết bản thân mình nhẫn tâm thế nào không...............anh nói sẽ bù đắp tất cả cho em cơ mà sao đến cơ hội làm điều đó em cũng cho anh, anho sẽ không hạnh phúc cũng không sống tốt ..........em chính là người phụ nữ độc ác nhất ............em mau về bên tôi đi .........tôi không thể sống thiếu em được đâu Ngọc Ánh ........anh...chỉ...cần em ........cần em thôi "
Người anh yêu đã bỏ anh lại một mình rồi. Cô ấy đã bỏ anh rồi !
Mấy hôm sau, anh đã làm tang lễ cho cô, anh đã ngồi dưới mưa và khóc trước bia mộ của cô, giờ đây anh cảm thấy rất hối hận, nhưng những cái “Hối hận” của anh đã không thể giúp cô sống lại. Anh đã ngồi dưới mưa thề trước bia mộ của cô rằng :
"Nếu có kiếp sau ,anh vẫn là chồng của em, sẽ là người yêu em nhất, sẽ bù đắp cho em và không làm em tổn thương! Anh nguyện dành cả thanh xuân của mình để đối xử tốt với em!Cho dù có ra sao thì anh vẫn muốn nói là...ANH... YÊU... EM...NGỌC ÁNH...
______END______
❤Eira❤