Sau buổi họp lớp, tất cả mọi người rủ nhau đi KTV, dù gì cũng đã sáu năm không gặp.
Cậu xung phong lên mở màn, gân cổ hét theo giai điệu. "Nụ cười đã tắt, đằng sau nước mắt~..."
Cả lớp: "..."Mọi người sầm mặt nhìn nhau, từ bao giờ lớp phó văn nghệ lại xuống cấp như này? Trời ơi chúng tôi không muốn bị tra tấn ngôn ngữ đâu!!!
Bỗng lúc này ngoài cửa vang lên tiếng mở, một chàng trai cao lớn ngũ quan sắc bén, đang nở nụ cười chuyên nghiệp chào hỏi mọi người.
"Xin chào, làm phiền mọi người quá, tôi tới đón em ấy."
Anh chỉ vào chàng trai vẫn đang hát say sưa, đi tới gần khẽ ghé vào tai cậu nói.
"Em lại uống rượu đúng không? Đi về thôi nào."
Cậu mơ hồ quay sang, nhìn anh cười khanh khách: "Oh no... Chmúa hmề. ?"
.." Anh cố giữ cho biểu cảm mặt mình thật tự nhiên, trên tay lại dùng sức: "Về thôi."
Trong KTV, ngoài tiếng nhạc banh trời thì mọi người không ai nói câu nào, tất cả đều đang chú ý nhất cử nhất động phía bên này. Chỉ thấy chàng trai cao lớn kia ra sức khuyên nhủ, nhưng lớp phó văn nghệ của bọn họ vẫn không nghe, anh chàng kia dường như hơi tức giận, dùng chính miệng mình chặn miệng người ta lại.
Anh nghiến răng nghiến lợi thổi khí vào tai người đối diện: "Đi về trừng phạt em sau! Lần này tôi phải phạt thật nặng mới được!"
Cả lớp: "..." Con mẹ nó như này cũng quá kích thích rồi!!!