Yêu lại lần nữa (VH)
Tác giả: iu anh thế cơ mà
Ở Bắc Kinh tồn tại đủ các loại người, có những người phải cố gắng hết mình để đạt được điều mình mong ước nhưng cũng có những người sinh ra đã ở vạch đích.Người ta nói, con người không chọn được nơi sinh ra, không chọn được giới tính nhưng chính mỗi người có thể chọn cách sống sao cho trọn vẹn một kiếp người.
Trần Kim Vy sinh ra đã chạm đến vạch đích, nàng có mọi thứ, từ việc gia đình yêu thương, tiền tài đầy đủ, tình yêu viên mãn. Nhưng trời lại sinh ra Trần Kim Vy là một con người lạnh lùng và ích kỉ. Chính vì điều đó, mọi thứ tưởng chừng như hiển nhiên kia, nàng lại lần lượt đánh mất nó trong chính bàn tay mình.
Nhìn mọi đồ đạc trong nhà đều có hình bóng của anh, hình ảnh anh bận rộn vì nàng mà nấu bữa tối, hình ảnh anh ôm nàng vào lòng mà dỗ dành. Nàng đã từng, đã từng có một người yêu nàng hết lòng như vậy. Anh biết nàng sinh ra đã sung sướng, anh biết nàng là đại tiểu thư mười ngón tay không dính nước. Vì vậy, sau khi kết hôn, mọi việc nhà đều là do Vương Thiên Khanh gánh vác, mọi lần Trần Kim Vy giận dỗi, dù đúng hay sai anh vẫn luôn là người dỗ dành nàng.
Đã từng, Trần Kim Vy đã từng coi những điều đó là hiển nhiên, nàng cũng chưa từng suy nghĩ đến một ngày Vương Thiên Khanh rời đi cuộc sống của nàng, chưa bao giờ trân trọng một người hoàn hảo như Vương Thiên Khanh. Đến bây giờ, mọi chuyện không thể cứu vãn được nữa Trần Kim Vy mới thực sự hối hận.
__________________________
Trong quán cà phê quen thuộc, Trần Kim Vy đang sốt ruột ngồi đợi chồng mình trước cửa công ty. Công ty J&J của nhà Trần Kim Vy nhưng nàng lại chưa từng làm việc ở đây.
Khi thấy Vương Thiên Khanh bước vào từ cửa chính, Trần Kim Vy rất muốn đứng lên hỏi Vương Thiên Khanh là tại sao lại hẹn nàng ra đây? Có chuyện gì về nhà nói không được sao? Nàng còn đang ở trung tâm thương mại với các món đồ đắt tiền của mình.
Nhưng nhìn nét mặt Vương Thiên Khanh nghiêm trọng, Trần Kim Vy cũng cố gắng nuốt những lời đã hỏi vào trong, lần đầu tiên... nàng nghiêm túc ngồi nghe Vương Thiên Khanh nói một vấn đề.
"Chúng ta! Ly hôn đi."
Ừm! Không phải nàng nghiêm túc ngồi nghe, mà là câu nói của Vương Thiên Khanh khiến nàng không kịp phản ứng.
Ngạc nhiên sao? Có chứ! Tức giận sao? Có chứ! Thất vọng sao? Lúc đó nàng còn chưa nghĩ đến.
Ánh mắt Vương Thiên Khanh kiên quyết nhưng nàng vẫn nhìn được đâu đó trong ánh mắt ấy sự luyến tiếc, sự không đành lòng và cả sự giằng xé nội tâm.
Trần Kim Vy biết chứ, cuộc sống hôn nhân của họ mấy tháng trở lại đây đã không còn ngọt ngào nữa. Vương Thiên Khanh thường xuyên đi sớm về khuya, cô cũng thường xuyên tránh mặt nàng, quan trọng hơn... trong mấy tháng này họ không có gần gũi với nhau khiến Trần Kim Vy cũng đoán ra được vấn đề.
Nếu là một người phụ nữ bình thường, chắc chắn Trần Kim Vy sẽ nổi điên, đứng lên trách móc Vương Thiên Khanh. Nhưng nàng không phải vậy, nàng đủ thông minh để nhận ra, cuộc hôn nhân của họ thực sự xảy ra vấn đề. Dù biết hay không? Câu trả lời của Trần Kim Vy hay bất cứ người phụ nữ nào khác cũng là một câu nghi vấn.
"Tại sao?"
Vương Thiên Khanh trầm mặc. Anh ngồi đối diện với nàng, nhìn thật sâu vào ánh mắt người mà anh yêu hơn mạng sống của mình trước mặt.
Ừm! Vương Thiên Khanh yếu đuối, đúng thật là anh rất yếu đuối để xây dựng cuộc hôn nhân này. Anh đã cố gắng, cố gắng rất nhiều cả trong công việc lẫn việc chăm sóc gia đình.
Vương Thiên Khanh yêu Trần Kim Vy , anh yêu Trần Kim Vy hơn cả mạng sống của mình nhưng Trần Kim Vy có yêu anh hay không? Đó lại là một câu hỏi lớn.
Ngay từ đầu, khi Vương Thiên Khanh cầu hôn Trần Kim Vy , nàng gật đầu đồng ý vì cảm thấy Vương Thiên Khanh thích hợp. Nói ra chắc chẳng ai tin, Trần Kim Vy đã từng nói với Vương Thiên Khanh một câu: "Bây giờ em đồng ý kết hôn với anh bởi vì anh là người thích hợp nhất, nhưng sau này... nếu em có người mình thích rồi..."
"Lúc đó anh sẽ trả tự do cho em để em đến với người kia." Vương Thiên Khanh cũng đã từng mạnh miệng tuyên bố như vậy. Và anh nghĩ, bây giờ là lúc thực hiện lời hứa của mình.
"Được rồi! Em đồng ý."
Nhân lúc Vương Thiên Khanh đang trầm mặc, Trần Kim Vy đã đưa ra quyết định khiến cô hết sức bất ngờ, sau đó... ánh mắt chứa đầy bi thương của anh dừng lại trên mặt nàng. Trần Kim Vy đồng ý... haha... rốt cuộc sau ba năm, cô cũng chỉ là một đối tượng được coi là "thích hợp".
Vương Thiên Khanh đau khổ lấy ra tờ giấy ly hôn, sau khi Trần Kim Vy dứt khoát hạ bút kí tên nàng xuống, anh không dám ở lại một giây nào mà vội vàng cầm tờ giấy ra khỏi quán cà phê.
Người đi trước đau khổ, người ở lại cũng chả khá hơn là bao.
Trần Kim Vy đã định, nàng đã định tối ngày hôm nay sẽ thông báo với Vương Thiên Khanh "nàng đã sẵn sàng làm mẹ".
Vậy mà... Vương Thiên Khanh lại nói chia tay nàng vào lúc này. Ông trời... đúng thật là sẽ không ban cho ai trọn vẹn một thứ gì.
Nàng không biết vì sao mình lại đồng ý, cũng không biết lý do Vương Thiên Khanh muốn ly hôn là gì. Đến khi về đến nhà, nhìn bốn bức tường vắng lặng chỉ có mình nàng. Trần Kim Vy thật sự kìm không nổi nữa mà nước mắt lăn dài.
Vương Thiên Khanh .. đã thực sự không thuộc về nàng nữa rồi.
Từ hôm cuối cùng gặp nhau đến bây giờ cũng mới chỉ hơn một tuần, Vương Thiên Khanh có về lấy đồ đạc và ôm nàng, cái ôm cuối cùng mà cả hai dành cho nhau.
Cuộc sống tối tăm cứ thế lặp lại với Trần Kim Vy hơn một tuần nay. Vương Thiên Khanh không cần nàng, sáng nay nàng đã đến gặp Vương Thiên Khanh để nói về vấn đề ly hôn, nàng đã hối hận rồi. Nhưng không ngờ, để Trần Kim Vy bắt gặp lại là hình ảnh Vương Thiên Khanh đang tay trong tay với một người phụ nữ khác. Nàng đã ngơ ngác, ngỡ ngàng nhưng chưa bật ngửa.
Thì ra là vậy. Anh đã hết yêu nàng sao? Nhưng ánh mắt của Vương Thiên Khanh khi ấy rõ ràng là rất đau khổ và nuối tiếc. Nhưng sự thật đã bày ra trước mặt. Cũng do nàng không biết trân trọng anh. Có không giữ thì mất đừng có tìm.
Nhìn những viên thuốc trắng xoá trong tay mình, Trần Kim Vy nở một nụ cười đau khổ. Nàng có lỗi với ba mẹ, có lỗi với Vương Thiên Khanh và có lỗi với chính bản thân nàng. Một kiếp này của nàng, có lẽ chỉ đến đây là đủ rồi.
Vương Thiên Khanh! Mong anh kiếp sau sẽ vẫn yêu em nhiều như kiếp này. Lúc đó, em sẽ trân trọng anh, sẽ không để anh rời xa em như bây giờ nữa.
Em! Trần Kim Vy yêu anh, một tiếng yêu mà bao lâu nay, vì lòng tự trọng và ích kỉ quá cao mà em chưa dám nói ra. Mong anh tha thứ cho em.
__________________________
Mùi thuốc sát trùng nồng nặc, khung cảnh trắng xoá trong bệnh viện luôn khiến cho người ta có một cảm giác sợ hãi, và sự sợ hãi hơn nữa... đó chính là chứng kiến người thân của mình đang nằm trên chiếc giường màu trắng kia, thở từng hơi thở nặng nhọc với sự trợ giúp của máy thở oxi.
Cả nhà ba người đều ngồi đối diện chiếc giường màu trắng trong phòng VIP kia, chờ đợi người con gái xinh đẹp trên giường tỉnh lại. Bác sĩ nói, trong hôm nay cô ấy nhất định sẽ tỉnh lại.
Lông mi người con gái khẽ run, máy thở kêu đều đặn những nhịp tim ổn định. Cả nhà ba người đều vui mừng xen lẫn hồi hộp chờ cô gái kia mở mắt.
Ánh sáng thật chói, Trần Kim Vy vừa cảm nhận được mình có một chút cảm giác đã bị ánh sáng chói chang bên ngoài chiếu vào mà nhíu mày, nàng chưa kịp mở mắt lần nữa thì đã nghe được âm thanh gấp gáp kèm theo một chút vui sướng của mẹ nàng.
"Kim Vy! Con thực sự tỉnh rồi...con..."
Ngay sau đó là giọng của ba nàng, ông vẫn nghiêm nghị như mọi khi nhưng trong giọng nói lại tràn đầy yêu thương.
"Để con nó thích nghi một chút."
Ưm... mở mắt ra lần nữa, Trần Kim Vy cảm thấy may mắn vì mình vẫn còn được nhìn thấy ánh sáng, được nhìn thấy ba mẹ và người em thân thiết của nàng. Trong một phút cuối cùng kia, nàng đã hối hận nhưng nàng cảm thấy không còn kịp nữa rồi. Bây giờ như vậy, có được gọi là may mắn hay không đây?
"Tuyết Phương!"
"Chị Kim Vy!"
Cả hai chị em đều kích động gọi tên nhau. Giọng của Trần Kim Vy còn có một chút suy yếu.
"Ba, mẹ... con không sao."
Cả nhà đều mỉm cười. Còn tốt... còn tốt... Kim Vy không sao là tốt rồi, thực sự tốt rồi.
"Con có cảm thấy chỗ nào không khoẻ không? Mẹ gọi bác sĩ..."
Trần Kim Vy không nói gì nữa, nàng còn choáng váng, cơ thể nàng thì thực sự rất mệt mỏi. Quan trọng là... Trần Kim Vy cảm thấy một sự mất mát nhỏ trong lòng. Người nàng muốn nhìn thấy nhất, cư nhiên không ở đây.
Nở một nụ cười đau khổ. Trải qua một vòng quỷ môn quan , nàng cảm thấy mọi thứ trong mình đều không khoẻ nhưng đặc biệt, nàng vẫn minh mẫn lạ thường. Nàng vẫn biết được, nàng và người kia đã ly hôn, anh không xuất hiện ở đây cũng là chuyện bình thường. Vậy mà... trái tim vẫn không nhịn được mà cảm thấy đau lòng.
"Kim Vy! Chị đau lắm sao?"
Tuyết Phương không nhịn được gấp gáp khi thấy giọt nước mắt lăn xuống từ khoé mắt của Trần Kim Vy.
"Chị không sao! Em đừng lo."
Miệng thì nói như vậy, nhưng trái tim, có đau hay không chỉ có mình nàng biết.
"A! Đúng rồi! Anh Vương Thiên Khanh ở nước ngoài công tác nên chưa thể về ngay được, mọi người không dám báo cho anh ấy biết chị bị tai nạn. Bây giờ chị tỉnh rồi, có cần em báo một tiếng không?"
"Anh Thiên Khanh ? Đang ở nước ngoài công tác? Chị? Tai nạn?"
"Không cần! Dù sao chị và anh ấy đã kết thúc." Trần Kim Vy thở dài chán nản.
"Cái gì kết thúc. Trần Kim Vy, có phải chị ngã đến hỏng đầu rồi không? Hai người đang yêu nhau mặn nồng tự nhiên nhắc đến vấn đề kết thúc?"
Tuyết Phương không tin được nhìn người chị của mình, có phải em nên nói với bác sĩ nên đưa Trần Kim Vy đi kiểm tra não lại lần nữa hay không? Rõ ràng bác sĩ nói não của chị ấy không bị tổn thương mà.
"Yêu nhau? Chị và anh ấy không phải đã ly hôn sao? Đúng rồi! Chị chưa kịp nói với em."
"Chị điên rồi! Chị điên thật rồi Trần Kim Vy ! Em phải gọi điện cho anh Vương Thiên Khanh, hai người chưa kết hôn mà chị đã đòi ly hôn, đúng là ngã đến hỏng đầu óc rồi."
Trần Kim Vy đầu óc mù mịt nhìn Tuyết Phương bước ra khỏi phòng. Em ấy nói nàng và Vương Thiên Khanh chưa kết hôn, nhưng không phải mấy tuần trước Thiên Khanh mới nói chia tay với nàng hay sao?
Trần Kim Vy mù mịt nhìn đồng hồ điện tử trên bàn. 9 giờ 32, ngày 26 tháng 7 năm 2018.
Khoan đã! 2018??? Năm nay không phải là 2021 sao? Là lịch sai? Hay nàng đã sai.
Một lúc sau, Tuyết Phương gấp gáp chạy vào phòng. Em bĩu môi đưa điện thoại cho Trần Kim Vy
"Anh Thiên Khanh muốn gặp chị, anh ấy muốn xác định chị đã không sao."
Trần Kim Vy mờ mịt cầm lấy điện thoại, vừa đưa lên lỗ tai, âm thanh ôn nhu quen thuộc ở đầu giây bên kia vang lên khiến nước mắt nàng trong vô thức lại chảy ra.
"Kim Vy! Em có sao không? Có còn đau ở đâu không? Anh lập tức mua vé máy bay trở về." Vương Thiên Khanh gấp gáp, anh hận là mình không có cánh, nếu không anh có thể ngay lập tức bay về bên nàng rồi.
"Thiên Khanh....."
"Sao? Đau ở đâu sao? Bác sĩ kiểm tra cho em chưa. Cố chịu một chút, đưa anh gặp Tuyết Phương, sao con bé lại chưa kêu bác sĩ kiểm tra cho em chứ?"
"Không đau. Em... nhớ anh...."
Đầu dây bên kia ngay lập tức trầm mặc. Đây là lần đầu tiên, lần đầu tiên Trần Kim Vy nói nhớ anh, lần đầu tiên Trần Kim Vy bộc lộ cảm xúc thật của mình với anh.
"Anh lập tức trở về, lập tức trở về..."
Sau đó là âm thanh thu dọn hành lý loạt xoạt. Trần Kim Vy bật cười, Vương Thiên Khanh thật là sẽ vui vẻ như vậy sao? Vậy mà... hai năm yêu nhau, ba năm kết hôn nàng lại chẳng hề nói một lời yêu anh, một lời quan tâm đến anh.
Trả điện thoại lại cho Tuyết Phương, sau đó bác sĩ tiến hành kiểm tra lại cho nàng một lần, xác định nàng không sao, chỉ là tổn thương một chút, cần nghỉ ngơi vài ngày.
Mặc dù kết luận của bác sĩ nói nàng không sao nhưng Trần Kim Vy lại thật sự mù mịt. Nàng là sống lại... ba năm về trước sao? Thật hoang đường. Hay là những thứ mà nàng tưởng như chân thật đó, chỉ là giấc mộng sau khi nàng hôn mê thôi sao. Nhưng mà... nó chân thật, sống động và làm nàng đau đến như vậy cơ mà.
Đêm nay chỉ có ba ở lại với Kim Vy, mẹ và Tuyết Phương bị ông đuổi về nhà nghỉ ngơi trước, dù sao Trần Kim Vy cũng được xác định là không có việc gì rồi.
Ông Trần ngồi ở ghế sô pha cuối phòng mà đọc báo điện tử. Hai cha con trước đây ít khi nào nói chuyện với nhau, mặc dù Trần Kim Vy luôn cảm nhận được yêu thương ông dành cho mình nhưng sự nghiêm khắc ở ông vẫn khiến Trần Kim Vy phần nào không dám nói chuyện với ông.
Vậy mà tối nay, lần đầu tiên nàng chủ động nói chuyện với ba mình.
"Ba!"
"Sao? Con đau ở đâu sao?"
Ông Trần buông ipad xuống, tiến về phía đứa con gái mà ông hết mực yêu thương trước mặt.
"Ba! Con xin lỗi."
"Con bé ngốc này, đúng theo lời Tuyết Phương nói, con thật ngốc sau một vụ tai nạn rồi."
Lần đầu tiên, lần đầu tiên nàng thấy ba mình cười sảng khoái mà trêu chọc mình như vậy. Trước đây, nàng có phải quá lạnh lùng mà xa lánh mọi người hay không. Trong hồi ức, hay có thể gọi là trong giấc mơ dài kia của nàng đúng là như vậy, mà phản ứng của ba nàng cũng nói lên, giấc mơ kia rất chân thật.
Một đêm này của Trần Kim Vy thực sự không an ổn, nàng lại mơ thấy rất nhiều chuyện. Thậm chí... nàng còn không phân biệt được đâu là thật, đâu là mơ.
Nàng giãy dụa, nàng muốn thoát ra khỏi tình cảnh không biết làm sao này. Đang lúc mọi bóng tối muốn bao trùm nàng, mọi tuyệt vọng muốn bức nàng đến đường cùng thì giọng nói ôn nhu, mùi hương quen thuộc đã kéo Trần Kim Vy về với hiện tại.
"Dora...Dora....."
Giật mình mở mắt, khuôn mặt quen thuộc kia, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt anh khiến Trần Kim Vy dần bình tâm lại một chút. Tất cả... nàng đều sẽ coi nó như là một giấc mộng. Chỉ cần khi nàng tỉnh lại, có thể thấy được người mình yêu thương nhất. Vậy là được rồi không phải sao?
"Em gặp ác mộng sao? Hay em đau ở đâu?" Vương Thiên Khanh sốt sắng kiểm tra vết thương cho Trần Kim Vy, tình cảnh anh luống cuống sợ chạm vào nàng sẽ đau kia khiến Trần Kim Vy bật cười. Người trước mặt, lúc nào cũng lo lắng cho nàng như vậy. Trước đây, là nàng không biết trân trọng anh. Ông trời cho nàng một lần được sống lại, nàng phải trân trọng từng người hơn, nhất là người trước mắt này.
"Sao vậy? Sao em không nói tiếng nào, đừng..."
"Thiên Khanh....."
"Anh đây!"
"Anh mới đáp máy bay sao?"
"Đúng vậy! Anh xuống sân bay lúc năm giờ sáng."
"Anh không mệt sao? Đi chuyến bay dài như vậy?"
Trần Kim Vy để ý thấy khuôn mặt Vương Thiên Khanh chứa đầy sự mệt mỏi và lo lắng, nàng chỉ muốn quan tâm anh một chút nhưng khi nàng vừa nói xong câu đó, Vương Thiên Khanh lập tức thay ánh mắt lo lắng bằng ánh mắt ngạc nhiên mà nhìn nàng.
"Sao...?"
"Em... đang lo lắng cho anh sao?"
"Anh là người yêu của em, em không thể lo lắng cho anh sao?"
"Trần....Kim....Vy..."
Vương Thiên Khanh nghẹn ngào. Trần Kim Vy đang lo lắng cho anh, nàng còn thừa nhận nàng là người yêu của anh. Trần Kim Vy thực sự... thực sự đã coi anh là người yêu của nàng, đã không coi anh là đối tượng "thích hợp" thôi nữa.
Nhìn Vương Thiên Khanh đưa tay quẹt vội dòng nước mắt, Trần Kim đúng thật không biết nên khóc hay nên cười. Nàng trước đây... đúng thật quá vô tâm rồi. Rõ ràng yêu người ta nhiều đến như vậy mà chỉ vì một cái tôi quá lớn, một sự coi nhẹ mọi thứ xung quanh mà đánh mất quá nhiều thứ rồi.
"Thiên Khanh! Em đói rồi."
Trần Kim Vy đổi chủ đề, nàng muốn lôi Vương Thiên Khanh ra khỏi sự vui mừng đến chảy nước mắt của anh. Lần đầu tiên, Vương Thiên Khanh thấy Trần Kim Vy vui vẻ đến như vậy.
"Được! Tuyết Phương với bác gái sẽ lập tức mang đồ ăn sáng vào thôi. Anh giúp em rửa mặt, cận thận một chút."
Vương Thiên Khanh vẫn như vậy, dù là khi yêu hay khi kết hôn anh vẫn luôn chu đáo, vẫn luôn vì nàng mà làm hết mọi thứ như vậy. Vương Thiên Khanh yêu nàng, yêu nàng hơn những gì nàng biết. Điều Trần Kim Vy thật sự muốn biết lúc này đó là lý do thực sự Vương Thiên Khanh muốn chia tay với nàng. Do nàng, hay là do anh? Hoặc là... người thứ ba kia?
"Dora....."
"Hửm?" Vương Thiên Khanh lên tiếng cắt ngang mạch suy nghĩ của Trần Kim Vy.
"Không có gì, chỉ là tự nhiên muốn gọi tên em."
Vương Thiên Khanh cười vui vẻ khiến Trần Kim Vy cũng mỉm cười theo. Chàng trai của nàng, dù lớn hơn nàng, dù trong công việc có nghiêm khắc và thành thục như thế nào nhưng trước mặt nàng luôn tồn tại một ít khoảnh khắc trẻ con đến như vậy.
Trần Kim Vy thở dài... quá trình kia, không phải điều tra nữa rồi. Vì nàng sẽ làm cho cuộc hôn nhân của nàng và Vương Thiên Khanh, mãi mãi sẽ không có ai trong hai người nói lời chia tay..
____________________________________________________