Cảnh cửa ván gỗ ọp ẹp đóng kín bấy lâu bỗng nghe tiếng lạch cạch từ phía bên kia, ánh sáng mờ nhạt le lói qua khe cửa mối mọt. Cánh cửa dần được đẩy vào trong nhẹ nhàng, nắng vàng đưa tông sắc sáng dịu nhẹ chiếu lên bức tranh căn phòng cũ kĩ đơn sơ. Hạt nắng chói vừa đan xen sắc thanh tông ấm phủ lấy góc phòng trát vôi vàng đã ố màu. Ánh sáng chỗ đậm điểm nhạt chiếu lên rồi như bọc lấy những hạt bụi mịn lơ phơ đang lưu đọng nhảy múa trong không khí.
Anh tóc cắt húi cua, một thân mặc trên người là bộ quân phục xanh rêu lá đậm nhạt giao thoa xen kẽ, đẩy lấy cảnh cửa cũ, vén lên tấm màn da nâu sờn nát sang một bên rồi bước vào. Tay anh vẫn nâng tấm màn lên cao, theo sau chân anh là một chàng trai mang áo khoác xanh dương cũng diện mạo ưa nhìn đang cúi đầu dưới tấm da nâu cũ bước vào trong căn phòng nhỏ. Bên cạnh của, chiếc đèn học cùng chiếc bàn gỗ xanh cô ban phủ trên mặt là một tầng bụi bặm kín theo thời gian vẫn yên vị không thay đổi.
Vừa bước vào phòng, mùi hương hoài niệm quen thuộc bám lấy kí ức của cả anh và cậu bỗng chợt hiện ra, nó cầm lấy rồi đem cả hai người trở về lại với một mảnh kỉ niệm năm ấy. Những năm tháng khi vẫn còn đeo trên vai là mảng trời tuổi trẻ thanh xuân, những ngày tháng vẫn còn chỉ là hai thiếu niên vô tư với những nụ cười thuần khiết sống một thời học trò vô sầu. Kí ức khi cả hai đều vẫn đang chìm đắm trong bể tình mà mặc kệ nhân gian, băng qua khoảng thời gian hạnh phúc bình yên ít ỏi nhất trong quãng đời ngắn ngủi.
Cánh cửa tủ chứa đồ đóng mở, bỗng dưng nơi chứa đựng những kỉ vật của học trò lại thành nơi mà hai thân người mang sơ mi trắng đang vui đùa lưu giữ lấy những hồi ức ngọt ngào nhất. Nụ cười vô tư rạng rỡ trên môi, gương mặt tươi sáng của cậu nhìn anh cười hạnh phúc. Ánh mắt sâu đậm của anh lúc này cũng in đậm mà đặt lên trên con người trước mắt, khắc lấy những mảnh ghép kí ức mà lưu giữ thật chặt trong tim.
Tấm rèm da đóng lại khiến căn phòng chỉ còn một sắc nắng chiều dịu dàng phủ sáng, hồi tưởng hồi tình đầu mới yêu cũng dừng dần rồi trở lại vào vị trí cũ, đặt lại về trong miền một thời kỉ niệm.
Ánh mắt cậu lướt qua từng góc cạnh ngóc ngách trong gian phòng nhỏ, ánh rõ lên tia ấm áp. Lục lọi lấy chút hoài niệm cố chấp từ bao năm, mùi bụi mịn cùng mùi sách mực chứa đựng tình yêu nồng cháy vẫn in sâu thẳm trong hộp hồi ức không phai nhoà.
Anh đặt hơi thở lên cậu ấm nóng trìu mến, lưu luyến gợi lại những tư vị nhỏ nhất từ thời niên thiếu. Ái tình...