"Ngài ấy đã hứa gì, nhất định sẽ thực hiện. Bởi vì chúng tôi là hồ ly! Có ơn sẽ trả! Có thù tất báo!"
Năm Nguyên Triều thứ ba, Nguyên quốc và Vệ quốc rơi vào chiến tranh loạn lạc, nhân dân đau khổ lầm than, khắp nơi đều là tiếng khóc than ai oán và xác người chất thành đống. Mùi lửa cháy hòa cùng với mùi máu tanh nồng, tiếng vó ngựa, đao kiếm xé toạc bầu không khí, bầu trời xám xịt nhưng không hề có một giọt mưa cứ thế liền kéo dài mười ngày.
Công chúa của Nguyên quốc là Nguyên Thương Lạc thấy cảnh nhân dân chịu lầm than, không kìm lòng được liền xin vua cha tiến thân cầu hòa với Thái tử của Vệ quốc Vệ Lục Ngân, mong lấy lại hòa bình cho đất nước. Tấm lòng của công chúa đã làm cảm động chúng sinh, nghe đồn rằng ngày công chúa đi tiến thân, trời bỗng nhiên đổ một cơn mưa to ba ngày ba đêm liền. Sau khi công chúa ra đi, hoàng đế Nguyên quốc Nguyên Trực vì quá nhung nhớ con gái mà đổ bệnh nặng, không lâu sau thì qua đời, thái tử Nguyên Cẩn lên làm vua, lấy tự là Nguyên Côn Hoàng.
Còn sau khi công chúa Nguyên Thương Lạc sang Vệ quốc, sinh cho thái tử hai cậu con trai, cũng liền qua đời, câu chuyện về nàng công chúa vì nước quên thân vẫn mãi lưu truyền ở sử sách đên tận ngày hôm nay.
Trong quán rượu ở kinh thành có một ông lão chuyên hành nghề kể chuyện, mỗi câu chuyện của ông ta đều rất hấp dẫn, từ trên trời cho đến dưới biển, chuyện về hoàng cung đến vương phủ ông ta cũng đều biết, mọi người trong kinh thành đều gọi ông ta là lão Ngũ. Lão Ngũ là một ông già có mái tóc bạc phơ, nhưng đôi mắt rất tinh anh, không ai biết rõ lão ở đây từ bao giờ, chỉ biết lão đã sống rất lâu, và ai cũng từng nghe lão kể ít nhất một câu chuyện. Đặc biệt, lão có một quy tắc là ai muốn nghe lão kể chuyện thì phải tặng lão một vò rượu ngon đã ủ ít nhất ba năm, lão mới đồng ý hầu chuyện cho họ.
"Này lão Ngũ, tôi nói cho lão biết nhé, đã nhận rượu của tôi thì phải kể chuyện thật hay, nếu không.....lão đừng có mong làm ăn được ở đây!" Tào Khắc là một tên hành nghề" bảo kê" ở kinh thành, dáng người cao to, mặt mũi dữ tợn như gấu, đặc biết rất thích nghe chuyện từ lão Ngũ, nếu không phải vì nghe danh lão Ngũ từ lâu, thì còn lâu hắn ta mới đem vò rượu quý cho lão.
" Hahaha... Được rồi, nếu như ta không hầu chuyện ngươi hay. Tùy ý ngươi muốn xử thế nào cũng được."
Tào Khắc sảng khoái nhìn gương mặt già nua của lão Ngũ, nhấc một bình rượu tu " Được!" Mọi người xung quanh cũng xúm vào nghe lỏm, giọng điệu chậm rãi của lão liền vang lên:
" Câu chuyện lần này là về một con hồ ly, mang cả tội và mang cả ơn với một người, mà chịu hình phạt hết kiếp này đến kiếp khác..."
Nguyên Triều thứ ba.
Tiếng vó ngựa chạy rầm rập xé tan sự yên tĩnh của bóng đêm, trong bóng tối một thân ảnh hắc y lao vùn vụt xuyên qua từng tán lá cây, tiếng lá lạo xạo dưới vó ngựa, nghe chừng người này đang rất vội vã.
Trong phủ Sở thừa tướng.
Vệ quốc Sở thừa tướng- Sở Nghiên đang nóng lòng sốt ruột đi đi lại lại, Nghiêm Phúc là một trong những thị vệ giỏi nhất của ông ta, đã rời đi được hai canh giờ, bây giờ vẫn chưa thấy trở về. Ông ta đứng rồi lại ngồi, uống hết hai chum trà rồi, đúng lúc này một tên thị vệ lập tức chạy vào
"Báo!!!"
Sở Nghiên vội vàng:" Có chuyện gì?! Mau nói!"
"Bẩm Nghiêm Phúc đại nhân đã trở về rồi ạ!"
Sở Nghiên vô cùng vui mừng xua tay:"Nhanh cho hắn vào!"
Tên thị vệ lại lập tức chạy ra, lát sau Nghiêm Phúc đi vào, Sở Nghiên vội vàng hỏi:
" Sao? Ngươi có tra ra được gì không?"
Nghiêm Phúc chắp tay:
" Bẩm đại nhân, tiểu nhân quả thực nghe ngóng được là" nó" có tồn tại, nhưng vẫn chưa được nhìn thấy. Mong đại nhân thứ tội."
Sở Nghiên ngồi xuống trầm ngâm, quả thực đây cũng không hẳn là tin xấu, nếu như chắc chắn
"nó" có tồn tại, thì việc có thể lấy "nó" chỉ là vấn đề sớm muộn.
"Được rồi, cho ngươi lui."
"Đa tạ đại nhân."
Bên ngoài kinh thành lúc này đang là nửa đêm, mây đen trăng sáng, gió thổi hiu hắt, một thanh niên làm công việc "nhắc nhở" người dân ngáp ngắn ngáp dài
"Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa. Thời tiết hanh khô, cẩn thận củi lửa."
Anh ta cố gắng đi nhanh cho hết con phố này rồi quay về nhà đắp chăn ngủ tiếp, bỗng nhiên anh ta cảm thấy sau lưng như có ai đó, liền quay người lại, bắt gặp một cô nương vô cùng xinh đẹp kiều diễm, da trắng môi đỏ, mắt hạnh má đào thì si mê vội hỏi
" Cô nương này nửa đêm khuya khoắt sao còn ở đây? Nhà cô ở đâu? Tôi đưa cô về."
Cô gái cúi đầu thanh âm nhỏ nhẹ đáp
" Tiểu nữ cũng không rõ tại sao mình lại ở đây, chi bằng công tử hãy cho tiểu nữ ở lại nhà công tử một đêm, sáng mai tiểu nữ sẽ trở về."
Anh ta nghe thấy thế, cảm thấy rất kỳ lạ nhưng bị nhan sắc của cô gái thu hút, vội vàng đồng ý, cũng không bận tâm một cô gái xinh đẹp lại ra đường vào giờ này. Anh ta nhìn quần áo trên người cô gái, chắc mẩm cô là tiểu thư con nhà quyền quý nào, nên cũng không dám làm càn.
Về đến nhà, anh sắp xếp cho cô một chỗ ngủ trên giường, còn mình thì trải chiếu nằm dưới đất, trong đầu không ngừng nghĩ về cô gái nọ. Ngủ được một lúc, bỗng nhiên anh thấy như có một bàn tay đang sờ mó khắp người mình, vội vàng bất dậy, dưới ánh trắng soi rỏ rõ là cô nương xinh đẹp thì vừa mừng vừa sợ
"Cô nương... Cô làm vậy là không hay lắm đâu."
Cô gái ngược lại tiến sát đến, tự cởi áo váy của mình ra, lộ ra thân hình như châu ngọc, đôi mắt rơm rớm nói
" Chẳng giấu gì công tử, tiểu nữ đã bị xiêu lòng bởi lòng tốt của của công tử, nguyện xin dùng thân thể này báo đáp, nếu như công tử từ chối, ta... Ta sẽ chết ngay tại đây."
Anh ta sớm đã bị cô gái này thu hút, nghe vậy liền ôm cô vào lòng, thôi vậy, mặc kệ đi, đây là quà trời ban cho ta. Anh ta liền đặt cô xuống giường, trong bóng tối, hai thân ảnh dây dưa hòa nhập với nhau.
Trời sáng, bà Triệu thấy mọi hôm cậu Ngũ Tuần đều ra mua bánh bao, nhưng hôm nay lại không thấy, cũng không thấy cậu ta đi làm. Vì muốn có tiền lấy vợ nên cậu ta chăm chỉ làm việc cố gắng dành dụm tích cóp, ai nấy trong xóm đều khen ngợi. Bà Triệu bán được một lúc, thấy vãn khách bèn định chạy sang nhà Ngũ Tuần xem thế nào, tiện thì mang luôn cho cậu ta vài cái bánh bao, vậy mà gõ cửa không thấy ai, bà phát hiện cửa lại không khóa, nghĩ thấy kì lạ vừa bước vào bà đã ngửi thấy một mùi máu tanh nồng nặc, trên giường là Ngũ Tuần đã chết cứng trong tư thế lõa thể, máu dường như bị hút cạn, tim và gan đã bị lấy mất. Bà Triệu nhìn thấy vậy sợ quá, vội hô hoán người dân và chạy đi báo quan sai, thấy cái chết kỳ lạ của Ngũ Tuần, ai nấy đều sợ hãi nói rằng việc này chỉ có thể là do yêu quái làm.
Cả ngày hôm đó, khu phố ấy loạn lên vì có tin đồn yêu quái ăn tim, uống máu người. Mọi người đều sợ hãi đóng cửa khi trời vừa xẩm tối, không cho trẻ con ra ngoài chơi. Bên trong tửu lâu Lục Đường, có hai vị công tử dáng người nhỏ nhắn, đặc biệt là người áo trắng, đôi mắt tinh anh thỉnh thoảng liếc ngang ngó dọc, tay cầm một chiếc quạt, bộ dáng thoải mái thảnh thơi.
" Công chúa... À không... Công tử, chúng ta nên về thôi ạ, hôm nay thế này là đủ rồi."
Người mặc áo lam nói với người mặc áo trắng, bị cái liếc mắt của người đó thì vội mím môi, nhưng trong lòng không khỏi lo lắng.
Thương Lạc nhìn bộ dạng nói không dám nói của nàng ta làm cho hơi buồn cười, liền thì thào vào tai nàng ta
" Đừng lo, Tiểu Ly, ngươi không cảm thấy chuyện này rõ ràng có uẩn khúc sao? Ta rất hứng thú với vụ án này. Đi!"
Tiểu Ly không hiểu gì đi theo sau Thương Lạc, tò mò hỏi" Đi đâu ạ? "
Thương Lạc nháy mắt" Tất nhiên là nha môn! "
Tiểu Ly nghe thế, trong lòng thầm kêu không ổn rồi...
Còn tiếp...