Có những lần, bạn đọc rất chậm và thường xuyên bỏ dang dở những quyển sách mà mình tự tay chọn. Bạn tưởng rằng nguyên nhân nằm ở thời gian: mình đã quá bận hoặc đã không biết cách sắp xếp sao cho hợp lý. Và bạn tha sách theo khắp nơi, lúc ở lớp vào những giờ ra chơi, trong những chuyến đi chơi với gia đình, bạn bè dù vẫn đọc rất chậm hay đứt quãng.
Sau gần 3 tháng mang một quyển tiểu thuyết trinh thám về nhà (mặc dù bạn là một người chơi hệ ngôn tình; đam mỹ), bạn đã đọc đến trang cuối cùng bằng tất cả sự cố gắng và cố chấp. Cố chấp chỉ để chứng minh rằng mình vẫn còn khả năng hoàn thành một quyển sách, và cái gì bắt đầu được thì kết thúc được. Nhưng, có đáng không? Có nhất thiết phải đọc đến cuối một quyển sách mà mình không cảm thấy thú vị?
Rồi có những khóa học đã đăng ký, đi 1/3 chặng đường thì nhận ra những gì họ đang truyền đạt không phải là thứ mình đang tìm kiếm. Bạn thấy nó lí thuyết, thấy nó xa vời, nó không giống những gì bạn từng tưởng tượng. Lại vì sợ mang tiếng "học hành dang dở", "thiếu kiên nhẫn" bạn lại tiếp tục chịu đựng để đi đến cuối cùng, dù đã không còn tin rằng những kiến thức ấy sẽ giúp ích được gì trên con đường mình đi.
Dường như chúng ta đã bắt đầu bằng một sai lầm, nhận ra mình đã sai, nhưng lại cố gắng để... hoàn thành sai lầm đó. Nỗi ám ảnh về sự "hoàn thành", "lòng kiên nhẫn" lúc đó vượt lên trên cả sự cảm nhận và sự đạn giá của bản thân.
Bạn luôn có một ý nghĩ trong tiềm thức rằng làm gì cũng phải hoàn thành, cũng phải đi đến tận cùng. Thứ tiềm thức đã được nuôi dưỡng mạnh mẽ trong gia đình, trường học, xã hội, cho đến những câu chuyện mình nghe, những thước phim mình xem.
Tất cả tạo thành một câu thần chú trú ngụ vững chãi trong đầu óc con người, nó luôn như nói với chúng ta rằng:
"Không bao giờ được bỏ cuộc. Bỏ cuộc là hèn nhát. Hết lòng theo đuổi mới là vinh quang, mới đáng tự hào!"
Giọng nói từ sâu thẳm bên trong ấy khiến bạn luôn phải gắng sức lao về phía trước, dù con đường ấy không mang lại cho bạn niềm vui và sự an yên. Nhưng, cuộc sống quá ngắn ngủi để tự trói buộc mình trong những điều dù to tát hay bé mọn nhất.
Bỏ dở, khi nhận ra nó không mang lại cảm giác hay ho thú vị, nên được xem là một lựa chọn. Chứ không phải đó là phương án cuối, sau khi đã cố gắng thử mọi cách để tiếp tục.
Dừng lại, nên là một lựa chọn, bình đẳng như tất cả lựa chọn khác trên hành trình.