Năm đầu tiên. . .
Y ngồi trong thanh đàm hội cùng bách gia tiên môn, người người đều kính y một tiếng “Giang tông chủ”, thế nhưng bên cạnh lại thiếu đi một kẻ tinh quái hay gây chuyện. Y có chút không quen.
_____
Năm thứ hai. . .
Y một mình đi hái ngó sen, trông thấy ông lão giữ hồ sen năm nào, có điều ông đã già không còn trông coi hồ nữa. Lão hỏi: “Cậu thiếu niên hay đi hái ngó sen cùng ngươi đâu rồi?” Tay y thoáng run rẩy: “Hắn… có lẽ đã không còn thích ăn ngó sen nữa rồi!”
_____
Năm thứ ba. . .
Các đệ tử của Vân Mộng Giang thị chơi thả diều, con diều bay lạc đến trước cửa thư phòng Giang Trừng, mấy đệ tử muốn đến nhặt nhưng không dám. Lúc này, y từ bên trong bước ra nhìn con diều dưới chân thật lâu, sầm mặt rảo bước. Đám đệ tử nghi hoặc vì sao Giang tông chủ không tức giận, cuối cùng có một đệ tử nhỏ tuổi khe khẽ nói: “Khóe mắt Giang tông chủ dường như có ánh lệ”.
_____
Năm thứ tư. . .
Y nhìn thấy Kim Lăng đang cùng Tiên Tử chơi đùa rất vui, bèn hỏi: “Kim Lăng, con sợ chó không?”, Kim Lăng mặt đầy tự hào đáp: “Con là nam tử hán, làm sao có thể sợ chó!”. Giang Trừng nỉ non đáp: “Đúng thế, sao lại sợ chó chứ, nhưng ta lại quen đuổi chó rồi!”
_____
Năm thứ năm. . .
Y đến trước cái cây mà hắn đã từng nhảy xuống nhìn thật lâu, từ trên cây ngã thẳng xuống đất. Y đã không còn tên huynh đệ thay mình giữ bí mật, c4ng không còn tỷ tỷ cõng về nhà nữa rồi. Đêm đó Giang Trừng khóc như một đứa trẻ, tê tâm liệt phế.
_____
Năm thứ sáu. . .
Y nhìn thấy Kim Lăng bị bọn tr3 trong trường đánh nằm sạp dưới đất, một mặt chỉ tiếc rèn sắt không thành thép chuẩn bị mắng hắn, thì bỗng nghe Kim Lăng ủy khuất hỏi: “Cửu cử, tại sao con không có phụ mẫu?”. Đó là lần đầu tiên Giang Trừng khóc trước mặt Kim Lăng.
_____
Năm thứ bảy. . .
Giang Trừng thẩm vấn một tên rất giống hắn. Trong mật thất “Nói! Ngươi có phải hắn không?” tên đó đáp: “Giang tông chủ, ta thật sự không phải Ngụy Vô Tiện, xin ngài tha cho ta đi!”. Nghe lời đó, Tử Điện trên tay y càng thêm lực cho đến khi người đó không còn thở nữa, được các đệ tử lôi ra ngoài. Y không còn sức lực mà quỳ gục trên đất: “Cầu xin ngươi, quay về đi!”
_____
Năm thứ tám. . .
Y tự mình xuống bếp nấu hai bát sườn hầm ngó sen. Kim Lăng trông thấy liền chạy nhanh tới nhưng chỉ thấy ngó sen, không thấy sườn “Cửu cửu, sườn đâu?” “Ta ăn hết rồi, còn lại ngó sen thôi!”. Chỉ có điều, chân vẫn chưa ra đến bậc cửa, vành mắt đã phiếm hồng.
_____
Năm thứ chín. . .
Y lấy Trần Tình ra, kỹ càng lau từng lần từng lần. Kim Lăng trôn thấy liền hỏi: “Cửu cửu, sao người còn giữ phế vật này làm gì?”. Tay y run khẽ, than nhẹ: “Vì ta muốn tên phế vật đó tự mình đến lấy”.
_____
Năm thứ mười. . .
Y một mình lên Loạn Táng Cương, tự nói cho mình nghe: “Mười năm rồi, ước định năm đó, có lẽ không tính nữa rồi chứ!”. Trong cơn gió thổi, y cảm thấy lạnh, cái lạnh thấu xương.
_____
Năm thứ mười một. . .
Giang Trừng mang Kim Lăng đến trước mộ phần của Kim Tử Hiên và Giang Yếm Ly, y đến trước chỗ đất trống bên cạnh mộ tỷ tỷ tưới rượu, thắp hương. Kim Lăng hiếu kỳ, hỏi: “Cửu cửu, người đang kính ai vậy?”, Giang Trừng đáp: “Một kẻ không quay về”.
_____
Năm thứ mười hai. . .
Y đứng trên mái nhà khẽ nỉ non: “Hôm nay ta đến Cô Tô, bọn họ có một thuật vấn linh, rất lợi hại. Chỉ là không muốn dạy người ngoài, nếu không thì… ta có thể thăm dò được tung tích của ngươi rồi”.
_____
Năm thứ mười ba. . .
Đêm đó, y uống say nói: “Như Lan à, ta chỉ muốn hắn quay về, cùng hắn đi bắt gà lôi, hái ngó sen, không cướp sườn trong canh của hắn nữa, cùng hắn luyện kiếm. Ta còn có thể đuổi chó cho hắn, đúng rồi, con nói xem, nếu như không có ta, hắn gặp chó ai sẽ đuổi cho hắn đây… !”
__________
Thế nhân đều nhớ đến thâm tình của Lam Trạm. Mấy ai biết vẫn có một Giang Trừng luôn trông ngóng một Ngụy Vô Tiện 13 năm.
Chỉ một ánh mắt thoáng qua liền nhận ra đó là hắn.
Sợ hắn gặp chó, sợ hắn bị thương,
Sợ hắn quay về, lại sợ hắn không quay về…