[ Fanfic Kỳ Hâm ] HOA CÚC NHỎ BỊ BẠO SỚM
Tác giả: 李子程霖
Cảnh báo có H 🔞🔞🔞
Đinh gia ở thành phố A đã từng làm mưa làm gió trên thương trường mấy năm nay, tuy chưa bằng mấy công ty nổi tiếng, nhưng cũng có chút tiếng tăm.
Đinh phu nhân sinh được một nam một nữ. Nữ nhân tên gọi Đinh Diệu Diệu, xinh đẹp vạn phần, phải nói là tuyệt thế mỹ nhân. Đinh Diệu Diệu thật sự tài giỏi, cứu công ty Đinh thị một lần. Có khi tương lai cô mới là chủ nhân của Đinh thị.
Còn có một cậu con trai, cậu ta kì thực rất bí ẩn. Đinh gia giấu cậu ta như giấu bảo vật, không cho ai nhìn thấy. Chỉ biết cậu ta tên Đinh Trình Hâm, mười lăm tuổi.
--------Đinh Gia--------
Trong một căn phòng ở biệt thự Đinh gia, cánh cửa bị mở ra, một mỹ nhân trẻ tuổi đi vào. Mỹ nhân nhìn đứa trẻ trên giường, khẽ cười hạnh phúc.
"Trình Nhi, dậy thôi nào, trời sáng lắm rồi."
Cô đi đến cạnh giường, kéo một góc chăn ra. Trong chăn lộ ra một nửa khuôn mặt cực tinh xảo, so với mỹ nhân kia đẹp hơn vài phần. Đôi mắt khẽ mở ra mông lung ngập nước vẫn còn ngái ngủ.
"Chị, Trình Nhi còn muốn ngủ."
Cậu bé đẩy chăn ra, đưa hai tay lên ôm cổ chị gái. Bây giờ mới nhìn thấy cả khuôn mặt cậu bé. Khuôn mặt đẹp đến ngạt thở. Từng nét từng nét như được vẽ trên nước, khắc trên mây. Đôi mắt đen huyền, trong suốt như đáy hồ yên lặng. Đôi môi đỏ hồng. Thật khiến người ta yêu thương, cưng chiều.
"Thôi nào, Trình Nhi phải dậy đi học, ngoan. Trình Nhi nghe chị."
Cô bế cậu bé vào phòng tắm, đặt cậu xuống để cậu tự đi chuẩn bị.
"Trình Nhi, em tự đánh răng nhé, chị xuống làm đồ ăn cho em, được không?"
"Vâng"
Cô mỉm cười xoa đầu cậu bé, rồi đóng cửa đi xuống nhà. Cô đi thẳng xuống bếp chuẩn bị đồ ăn. Xong xuôi, cô bưng hết đồ ăn lên bàn.
"Diệu Nhi, em con dậy chưa?"
Đinh phu nhân Hoàng Nhiên Mỹ thấy con gái đi ra mới lặng lẽ hỏi.
"Mẹ, Trình Nhi dậy rồi. Ba vẫn chưa dậy ạ?"
Đinh Diệu Diệu chỉ thấy mẹ mình ngồi trên bàn ăn, vừa đặt đồ ăn xuống vừa kì quái hỏi.
Nghe đến đây Hoàng Nhiên Mỹ bà rũ mắt.
"Ba con...đêm qua không về."
Đinh phu nhân tuổi cũng bốn mươi, tuy không còn trẻ nhưng vẫn giữ được vẻ đẹp đậm đà.
Giờ bà có thêm nét buồn rầu trông càng diễm lệ.
Đúng là hai đứa con mang gen bà mà.
"Mẹ, chẳng lẽ ba vẫn đi với con hồ ly tinh ấy."
Đinh Diệu Diệu trong mắt hiện hận ý.
"Haizz..."
Hoàng Nhiên Mỹ thở dài. Đúng lúc này một cậu bé từ trên tầng chạy xuống.
"Mẹ, chị..."
Cả Hoàng Nhiên Mỹ lẫn Đinh Diệu Diệu ánh mắt đều dịu lại.
"Nào, Trình Nhi lại đây ăn sáng nào."
Hoàng Nhiên Mỹ dịu dàng duỗi tay bế Đinh Trình Hâm lên.
"Mẹ, con đói..."
Đinh Trình Hâm giọng nói nũng nịu cọ vào lòng mẹ.
"Được được, Trình Nhi lại đây ăn thịt bò nào."
Cậu bé phối hợp chạy đến bàn ăn, nhanh nhẹn ngồi lên ghế.
"Ha ha, Trình Nhi thật đáng yêu"
----------------
Buổi tối, tại một quán bar.
Một băng lãnh đàn ông vắt chân ngồi trên ghế.
"Đại gia, ngài uống một chén nha."
Mỹ nữ dưới sàn nâng lên ly rượu, giọng nói lanh lảnh làm nũng.
Người đàn ông cưỡng bức cầm lấy ly rượu mà đưa vào cổ họng. Thật phiền, cái giống cái bên cạnh cứ eo éo bên tai.
"Lão đại, chiếc bình cổ ngài tìm hiện ở Đinh gia."
Người đàn ông hiện lên tia vừa lòng.
"Được, cậu sang đó lấy chiếc bình cổ đó về."
"Vâng"
Tên thuộc hạ nhanh nhẹn đi đến Đinh gia. Biệt thự Đinh gia giờ này sáng long lanh. Những ánh đèn lấp lánh núp sau ngọn cây. Gió thổi qua tán lá xào xạc. Đinh Trình Hâm vui vẻ ngồi trên xích đu. Đôi chân thon thon không mấy dài đung đưa.
"Chị, em muốn ăn kẹo."
"Được, chị bóc cho em."
Cô gái cầm lấy cái kẹo khẽ bóc, rồi đưa đến miệng cậu bé.
"Kẹo ngọt không Trình Nhi?"
"Ưm ... ngọt lắm."
"Được rồi, Trình Nhi đi tắm nhé?"
"Dạ vâng."
Đinh Diệu Diệu bế Đinh Trình Hâm lên, hướng tầng hai mà đi. Đi được mấy bước thì bỗng có chuông cửa.
"Bác Lý, bác đi mở cửa đi."
"Vâng cô chủ."
Đinh Diệu Diệu quay đầu nhẹ giọng nói với Đinh Trình Hâm.
"Em lên tầng tắm rồi đi ngủ nhé. Chị đi tiếp khách."
"Vâng"
Đinh Diệu Diệu nhìn Đinh Trình Hâm lên tầng rồi mới ra ngoài tiếp khách.
"Không biết là vị khách quý nào?"
"Hóa ra là Đinh tiểu thư, nghe danh đã lâu."
"Khách khí rồi, ra là Bạch thư kí của Mã tổng. Mời ngồi, mời ngồi."
Đinh Diệu Diệu dặn dò giúp việc bưng trà rồi ngồi xuống đối diện người kia.
"Không biết hôm nay ngài đến là có việc gì?"
"À, thời gian của tôi không có nhiều, chúng ta cũng nên nhanh chóng vào chính sự. Nghe nói Đinh tổng vừa được tặng một bình cổ có hoa văn một đôi phượng hoàng. Mã tổng rất thích chiếc bình đó. Không biết Đinh gia có nguyện bán lại chiếc bình này không?"
Đinh Diệu Diệu nhíu mày, hóa ra Mã gia đến chỉ vì chuyện này. Giờ cô mới nhớ đến chiếc bình phượng hoàng cổ kia. Đinh Trình Hâm thấy nó đẹp nên ba cho cậu rồi.
Haizzz...
"Thật ngại quá, chiếc bình đó Đinh thiếu gia rất thích, không thể bán được rồi."
Bạch thư kí nhíu mày, chẳng lẽ Đinh gia không sợ Mã tổng tức giận sẽ gây khó dễ sao. Vả lại hắn nói thẳng ra chỉ vì nghĩ Đinh gia sẽ nể tình mà bán lại. Ai ngờ Đinh Diệu Diệu lại nói như thế, khác gì tát nước vào mặt người ta.
"Đinh tiểu thư, nếu Đinh gia có thể bán lại chiếc bình có thể Mã tổng sẽ trả giá cao. Ngài rất thích chiếc bình. Mà nếu Đinh gia không bán, chỉ sợ Mã tổng tức giận thôi."
Đinh Diệu Diệu thầm cười lạnh, Mã tổng tức giận, ai mà biết sẽ có chuyện lớn gì. Nhưng họ nghĩ Đinh gia là gì, tưởng dễ đối phó sao.
"Thật sự không thể bán. Dù Mã tổng có trả giá cao bao nhiêu, Đinh gia cũng không thể bán. Dù sao tài sản của Đinh gia cũng không ít, không nhất thiết phải bán bình cổ để sống."
Bạch thư kí bắt đầu mất kiên nhẫn. Hắn còn bao nhiêu việc phải làm, giờ lại ngồi đây giăng co với một con nhóc mà chẳng cho ra kết quả gì. Nhìn nhìn đồng hồ, thấy sắp muộn giờ họp rồi, liền chuẩn bị đi về. Tuy rằng không mang về được thứ yêu thích cho tổng tài nhưng công chuyện của công ty vẫn quan trọng hơn.
"Đinh tiểu thư nếu đã nói như vậy thì tôi cũng không miễn cưỡng nữa. Tuy nhiên tôi nhắc nhở Đinh gia một câu, Mã tổng không có được thứ yêu thích sẽ rất nổi giận, tiếp theo mà có chuyện gì xảy ra với Đinh gia không ai đoán trước được. Bây giờ tôi còn rất nhiều việc. Xin phép."
Nói xong Bạch thư kí cầm cặp đựng văn kiện ra cửa đi về. Đinh Diệu Diệu không lo nghĩ đi lên tầng, dự định xem Đinh Trình Hâm đã ngủ hay chưa. Bước vào căn phòng rộng rãi đáng yêu, Đinh Diệu Diệu nghe thấy tiếng nước chảy róc rách liền biết Đinh Trình Hâm đang tắm.
"Trình Nhi, em gội đầu xong phải sấy khô tóc đó. Không được theo thói quen biết chưa."
"Chị, em không muốn sấy."
"Trình Nhi ngoan, nghe lời."
"Chị..."
Giọng nói nũng nịu từ phòng tắm truyền ra. Đinh Diệu Diệu thở dài.
"Thôi được rồi, chiều em hết. Chị lấy gối sưởi cho em. Chị trải chăn rồi. Lúc ngủ nhớ đắp chăn cẩn thận nha."
"Vâng."
----------------
Bạch thư kí hướng quán bar mà đi.
Một căn phòng xa hoa tại quán bar, Bạch thư kí bẩm báo hết chuyện ngày hôm nay lại với Mã tổng.
Người đàn ông băng lãnh vẫn ngồi đó, vắt chân. Chỉ là cô gái đã không thấy đâu. Hắn khẽ nhíu mày, bộc lộ khó chịu. Bộ dáng bất cần đời tựa lưng vào ghế, một cánh tay vắt lên thành, tay còn lại cầm ly rượu khẽ nhấp.
"Đinh gia này, không trị sẽ không nghe lời."
"Vâng, Mã tổng. Tôi sẽ đi làm ngay. Ngài muốn Đinh gia phá sản hay hủy hoại danh tiếng Đinh gia?"
"Tôi bảo cậu làm việc đó sao? Cậu về họp đi. Chuyện này để tôi, lâu rồi không vận động. Tôi đang có hứng thú, tiện tay lấy bình cổ về luôn."
Mã Gia Kỳ khẽ liếc Bạch thư kí, rồi rời tầm mắt, ngửa cổ uống hết ly rượu.
"Vâng."
Bạch thư kí bước ra khỏi phòng, thuận tay đóng luôn cửa.
Mã Gia Kỳ nhắm mắt lại, lắc lắc cổ mới buông ly rượu, đứng lên. Hắn cầm điện thoại nhấn một dãy số, rồi gọi.
"A lô. Đến bar XXX."
Rồi tắt máy.
Một lúc sau có người gõ cửa, thanh âm từ ngoài vọng vào.
"Tổng tài, xe đã đến."
Mã Gia Kỳ bước ra khỏi phòng, đi thẳng xuống lầu, ngồi vào trong một chiếc xe cao cấp. Tài xế đi sau hắn một bước, cũng không dám chậm chễ, nhanh nhẹn trèo lên xe, đưa tổng tài tới nơi hắn muốn.
----------------
Một chiếc xe dừng ở dưới tán cây gần Đinh gia.
Bước xuống là một người cao to mặc hắc y. Chiếc xe sau khi thả người cũng vụt đi. Mã Gia Kỳ mặc hắc y nhanh nhẹn trèo tường đột nhập Đinh gia.
Hắn nghênh ngang đi vào trong như thể đang ở nhà của mình. Thản nhiên tránh khỏi rất nhiều camera. Hắn đi tới trước một căn phòng, lặng lẽ mở cửa đi vào. Cảnh tượng trong phòng khiến hắn phải kinh ngạc.
Một cậu bé diễm lệ nằm ngủ trên giường. Chăn đắp một nửa lộ ra bên ngoài bờ vai nhỏ bé trắng nõn. Khuôn mặt tinh xảo, đôi môi hồng hồng.
Đây là thiếu gia Đinh Trình Hâm sao? Mã Gia Kỳ nuốt nước bọt, cảm thấy cả người khô nóng. Mã Gia Kỳ vốn không phải là luyến đồng, nhưng mà nhìn khuôn mặt, làn da này hắn liền biến thành luyến đồng. Ai mà chống cự được sức hút mê người như vậy chứ.
Đẹp như vậy, thảo nào Đinh gia giấu như bảo bối. Hắn khóa cửa, bước đến bên giường.
Vươn cái móng sói sờ soạng khuôn mặt đang ngủ. Hắn đưa tay chạm nhẹ lên hàng lông mi dài như cánh quạt nhỏ, nó khẽ run run rung động, cọ vào lòng bàn tay Mã Gia Kỳ, hắn thấy lòng mình ngưa ngứa.
Tay vẫn tiếp tục sờ, môi lại dấn tới, đè lên đôi môi căng mọng của Đinh Trình Hâm.
Mã Gia Kỳ nhẹ đẩy lưỡi vào, cậy mở hàm răng cậu bé, thăm dò từng ngóc ngách trong miệng cậu. Đinh Trình Hâm vô thức trốn tránh lưỡi hắn, phát ra từng tiếng rên rỉ
"Ưm…".
Tiếng kêu làm Mã Gia Kỳ đang tru du tỉnh lại, lưỡi ra khỏi miệng cậu, tay cũng ngừng lại. Hắn giật mình, tại sao hôm nay lại vô thức bị một cậu bé làm nổi thú tính.
Nhìn xuống đũng quần, nó đã nhô lên một túp lều to. Hắn nghiến răng, chắc chắn ả đàn bà kia cho thuốc kích tình vào rượu rồi, chết tiệt.
Hắn liền rời khỏi cơ thế cậu, nhảy xuống giường. Mã Gia Kỳ nhanh chóng lục lọi khắp căn phòng tìm chiếc bình cổ. Phải nhanh nhanh còn đi tìm nữ nhân giải tỏa.
Hắn tìm thấy chiếc bình đó ở trong góc phòng. Cầm lấy nó định rời đi, hắn chợt liếc mắt nhìn cậu bé nằm trên giường, lúc này chăn bị kéo xuống hơn chút, vừa vặn để lộ hai quả anh đào đỏ tươi đứng thẳng, làn da trên mặt mẫn cảm ửng đỏ.
Ánh mắt của hắn như đã không rời được cậu rồi.
Hắn mắng một câu:
"Chết tiệt!"
Rồi quăng bình cổ sang một bên, nhảy lên giường.
Hắn không chịu được sức quyến rũ của tiểu yêu tinh này nữa rồi. Mặc kệ cậu là tiểu thiếu gia nhà ai, lão tử muốn thì thao thôi, hừ. Mã Gia Kỳ bỏ lớp chăn đi, nằm xuống ôm trọn cậu bé vào lòng.
Hắn tiếp tục công chuyện đang dang dở. Tay hắn nắm một bên ngực chơi đùa nghịch ngợm, hết gảy lại bóp. Môi hôn dọc theo đường nét khuôn mặt rồi dừng tại môi, hắn bỗng kịch kiệt cắn, mút đôi môi cậu như kẻ giữa sa mạc tìm được nước uống.
Cậu vô thức "Ưm" một tiếng, vào tai kẻ trên biến thành thuốc kích dục mạnh mẽ. Đinh Trình Hâm bị cắn đau đến tỉnh. Đập vào mắt là cảm giác khó thở và khuôn mặt điển trai đang gặm cắn môi cậu. Cậu bị dọa không nhẹ, sắp khóc lên. Cậu liền giãy dụa, tay chân vung loạn xạ, miệng định kêu lên ai ngờ lại là tiếng rên rỉ "Ưm..a" đỏ mặt.
Người bên trên biết cậu tỉnh, thấy cậu thiếu dưỡng khí liền thả môi cậu ra. Mã Gia Kỳ nhìn Đinh Trình Hâm đến ngây người.
Đôi mắt cậu to tròn long lanh ngập nước như sắp khóc. Hắn cảm thấy phía dưới lại trướng lên một phần.
Mã Gia Kỳ thấy cậu sắp khóc, mới luống cuống dỗ dành:
"Tiểu bảo bối, con giúp chú được không? Chú với con chơi một trò nhé."
Đinh Trình Hâm tuy nhìn non nớt, nhưng đầu óc thông minh bằng đứa bé mười mấy tuổi, làm sao bị lừa.
"Chú lừa người! Cháu không chơi!"
Mã Gia Kỳ ngạc nhiên, cậu bé thông minh quá. Mặc dù phía dưới đã trướng đến phát đau, nhưng vẫn kiên nhẫn dụ dỗ bé con.
Đinh Trình Hâm rất ngây thơ, làm sao thắng được con sói thông minh, bị dụ dỗ mấy câu thì sự tò mò vùi lấp sự phản kháng. Mã Gia Kỳ hôn lên môi Đinh Trình Hâm, cảm thấy cậu bé thật đáng yêu.
Tay hắn từ hai hạt chân trâu đỏ lần mò xuống dưới, chạm nhẹ vào tiểu Đinh Trình Hâm cương lên một nửa. Tiểu Đinh Trình Hâm nhỏ nhỏ, hồng hồng, mang đậm chất trẻ mới lớn. Đinh Trình Hâm rên lên một tiếng, xấu hổ đẩy đẩy tay Mã Gia Kỳ. Mã Gia Kỳ mặc kệ, vẫn lộng lộng, một lúc đã làm tiểu Đinh Trình Hâm khuất phục.
Dòng nước trắng phun ra mang theo tiếng kêu ngọt ngào.
"A..ưm...đừng..."
Mã Gia Kỳ sắp hết chờ nổi rồi. Hắn mang theo **** **** cậu bé đi xuống chạm vào tiểu huyệt bé nhỏ. Xoa xoa ít **** **** bên ngoài, vuốt nhẹ những nếp nhăn, rồi mới đẩy một ngón tay vào.
"Aa... đừng...đau"
Đinh Trình Hâm cảm nhận được cảm giác khó chịu từ hậu huyệt truyền đến, co dãn nhằm đẩy vật kì lạ trong hậu môn ra ngoài. Ngón tay Mã Gia Kỳ vừa vào đã thấy hậu huyệt co dãn nóng hổi, làm dây thần kinh hắn bỗng chốc nổ tung.
Hắn bùng nổ rồi.
Hắn bôi hết **** **** vào hậu huyệt, rồi nhét thêm hai ngón tay nữa. Hậu huyệt bất ngờ phải nhận ba ngón tay, Đinh Trình Hâm cảm thấy khó chịu lắc lắc eo, lại nhanh chóng bị nam nhân nằm trên giữ lấy.
"Ưm... a... chú, chú ...đừng, cháu...khó chịu...a..."
Đinh Trình Hâm nói không thành lời.
"Ngoan, đừng giãy dụa, chịu đựng một chút."
Mã Gia Kỳ cũng khó chịu, thực khó chịu, nhưng vì không muốn làm tổn thương cơ thể nhỏ bé đáng yêu này, hắn nhẫn nhịn.
Một lúc sau, lỗ nhỏ tự tiết ra dịch ruột non, cũng thích hợp để bắt đầu, Mã Gia Kỳ mới cởi hết quần áo, lộ ra cơ bắp rắn chắc, cạnh đó là hình xăm con rồng trên vai. Đinh Trình Hâm không phải bị con rồng dữ tợn dọa sợ, mà là bị *** **** thô to của nam nhân làm cho chết khiếp.
Cậu trừng to mắt, đặc biệt ngây thơ chỉ chỉ vào cây gậy lớn hỏi:
"Chú định dùng cái cây gậy to to này làm gì?"
Mã Gia Kỳ cười nham hiểm, cúi xuống hôn má cậu nói:
"Để đâm cháu, cục cưng ạ."
Đinh Trình Hâm há mồm chưa kịp hiểu thì đã bị Mã Gia Kỳ hôn môi.
Mã Gia Kỳ nâng *** **** thô to đã nổi đầy gân xanh lên, nhắm vào cửa huyệt, mạnh mẽ đâm.
Đinh Trình Hâm trợn mắt, đau quá, không biết *** **** to gấp mấy lần ngón tay, cậu muốn hét lên nhưng bị môi Mã Gia Kỳ mạnh mẽ cản lại.
Hét không hét được, cắn không cắn được. Đinh Trình Hâm đau quá liền khóc, nước mắt rơi tí tách trên khuôn mặt, khiến Mã Gia Kỳ đau xót, nhưng mà súng đã lên nòng rồi còn chưa bắn thì không phải là Mã Gia Kỳ.
Hắn trán đầy mồ hôi gắng gượng đợi Đinh Trình Hâm thích nghi được với vật thô to trong lỗ nhỏ. Một lúc lâu sau Đinh Trình Hâm mới ngừng khóc, giãy dụa nói khó chịu. Mã Gia Kỳ cười haha, không hỏi cũng biết cậu khó chịu gì, ở chỗ nào, hắn liền thúc hông thật mạnh, đâm vào nơi sâu thẳm trong đó.
"Aa...ưm"
Không còn đau rát như lúc đầu, Đinh Trình Hâm cảm thấy khá hơn rồi, còn cảm giác ngưa ngứa nữa chứ, thật xấu hổ.
Mã Gia Kỳ ôm chặt cậu bé, dưới thân thì ra sức vận động. *** **** của hắn bị hậu huyệt nóng ẩm gắt gao bao lấy, làm hắn dục tiên dục tử.
Luồng khoái cảm xông thẳng lên não, hắn muốn, muốn cậu bé dưới thân này rên rỉ kêu gào tên mình.
"Nói, gọi tên chú Mã Gia Kỳ, gọi Kỳ, mau."
Thần trí Đinh Trình Hâm bây giờ đang mông lung, chỉ biết lắc lư theo nhịp và rên rỉ theo bản năng, rất ngoan ngoãn nghe lời.
"A...Kỳ, Mã Gia Kỳ .... a...ưm, mau lên...a....Kỳ"
"A..."
Mã Gia Kỳ nghe thấy như uống phải Rocket 1h, lập tức tăng nhanh tốc độ dưới thân, càng ra sức đâm chọc tiểu yêu tinh là hắn mê say.
Bỗng, như chọc vào điểm nào đó, tiểu yêu tinh hét lên. Mã Gia Kỳ ngạc nhiên, sau đó là vui mừng, haha tìm thấy điểm G của bé con rồi. Mã Gia Kỳ liên tục đâm vào điểm ấy, thật mạnh.
Bé con thật sự không chịu được rên rỉ đứt quãng:
"A...đừng, Kỳ, đừng,...a.... chậm thôi... ưm..ưm...Kỳ."
Đinh Trình Hâm sau đó liền *** ****, chất lỏng trắng đục liền bắn lên cơ bụng rắn chắc của Mã Gia Kỳ. Đinh Trình Hâm nhận được cao trào hậu huyệt liền co rút mạnh mẽ, ép "đại Mã Gia Kỳ" đang trong đó không kiềm chế được cũng *** ****. Mã Gia Kỳ bắn rất nhiều, một hồi mới xong.
Đinh Trình Hâm thở hồng hộc ôm lấy lưng Mã Gia Kỳ, phát hiện thứ trong lỗ nhỏ của mình lại cứng lên, lại bắt đầu một cuộc vận động mới. Hơn nửa đêm, Mã Gia Kỳ ôm Đinh Trình Hâm đang mê man vào phòng tắm, hắn trách mình thật cầm thú, làm cậu bé đến ngất xỉu.
Nhưng mà giờ nghĩ lại vẫn còn cảm thấy dư vị cao trào. Hắn thở dài thỏa mãn, chưa bao giờ hắn được dục tiên dục tử như vậy. Hắn bắt đầu tắm cho bé con. Tay rửa sạch những **** **** trong hậu huyệt. Đinh Trình Hâm vẫn không tỉnh lại, mơ màng gọi một tiếng:
"Kỳ".
Hắn cảm thấy giật mình không ít, hôm nay hắn lại quan tâm một người đến vậy, lại dụ dỗ trẻ nhỏ, hắn chưa bao giờ kiên nhẫn bôi trơn cho một người khi *** ****, càng không bắt người ta gọi tên mình thân thiết như vậy cũng chưa bao giờ gọi người ta là "bảo bối".
Mà lại còn tắm rửa hầu hạ người ta nữa. Hắn cảm thấy mình có tình cảm rất đặc biệt đối với tiểu bảo bối này. Mã Gia Kỳ tắm rửa xong đặt cậu lên giường, cúi xuống hôn Đinh Trình Hâm.
Hắn đắp chăn cẩn thận cho cậu rồi mới cầm bình cổ đi khỏi. Ngoài biệt thự đã có xe đợi sẵn. Thủ hạ Lăng Tiêu của Mã Gia Kỳ đợi đến nóng ruột, tưởng lão đại bị làm sao, định xông vào cứu thì thấy Mã Gia Kỳ đi ra.
Y liền nhảy xuống mở cửa cho Mã Gia Kỳ.
"Lão đại, ngài đi đâu lâu vậy, có chuyện gì vậy?"
Mã Gia Kỳ trở về trạng thái mặt lạnh khi xưa, hắn không nói gì, lặng lẽ lên xe. Lăng Tiêu biết mình lỡ mồm, lão đại làm gì sao phải báo cáo cho mình, y chỉ muốn tát mình vài cái. Y trèo lên xe, lái về biệt thự của Mã Gia Kỳ.
----------------
Sáng hôm sau, Đinh Diệu Diệu lên lầu gọi Đinh Trình Hâm dậy, cô cảm thấy là lạ. Hôm nay tự dưng em cô uể oải, lại còn kêu mỏi, kêu đau.
Cô lo lắng hỏi:
"Trình Nhi, em sao vậy, đau ở đâu, chị đưa em đi bác sĩ."
Đinh Trình Hâm rất muốn khóc, thắt lưng cậu mỏi lừ, phía dưới lại còn trướng lên đau rát. Nhưng mà nghĩ đến chuyện xấu hổ ngày hôm qua, cậu đỏ bừng mặt, theo bản năng che dấu.
"Không có gì đâu chị, em chỉ hơi mỏi vai thôi. Bóp một chút thì không sao."
Đinh Diệu Diệu thật sự lo lắng, nói:
"Có chuyện gì em phải bảo chị đó."
"Vâng."
Nhìn Đinh Trình Hâm khập khễnh đi vào phòng tắm đánh răng, Đinh Diệu Diệu nhăn chặt mày. Khi ăn sáng, Đinh phu nhân cũng thấy lạ. Con bà bước đi tập tễnh, ngồi thì không yên, hơi tí lại nhích mông, bà cũng thấy lo lắng, nhưng gặng hỏi cũng không ra.
Đinh Trình Hâm cảm thấy thật khổ. Dưới mông cậu nóng bừng, ngồi xuống như bị kim châm, đã thế lại còn phải chống lại câu hỏi của mẹ với chị.
Sau một hồi hỏi không được, Hoàng Nhiên Mỹ với Đinh Diệu Diệu đành đưa Đinh Trình Hâm đến trường trong sự lo lắng.
----------------
Mã Gia Kỳ cảm thấy dạo này mình thật lạ. Dù là đang họp, đang làm việc, đang tắm, hay đang ăn,... Trong đầu lúc nào cũng chỉ có hình ảnh của cậu bé tên Đinh Trình Hâm kia. Khuôn mặt trắng nõn ửng đỏ vì động tình, tiếng rên rỉ ngọt ngào, đôi mắt tròn to đẫm nước, hắn cảm thấy mình lại sắp cương lên rồi.
Từ ngày hôm đấy cũng trôi qua một tuần rồi. Mã Gia Kỳ nghĩ đêm đó cũng chỉ nhất thời mê muội, hắn cũng không định tìm hiểu rõ cậu bé rõ hơn. Thế nhưng hắn lại mãi không quên được cậu bé dễ thương ấy. Hắn cảm thấy thật đau đầu, day day trán, hắn quyết định tối nay đến quán bar tìm vài cậu bé shota xem sao.
Nhưng cuối cùng, vì tần suất xuất hiện của Đinh Trình Hâm trong tâm trí Mã Gia Kỳ ngày càng tăng nên chưa hết giờ tan làm, hắn đã bực bội đến quán bar.
Quán bar cao cấp này không được nhiều người biết, nhưng hễ là khách hàng ở đây thì đều là người trong giới thượng lưu.
Ở đây có đầy đủ dạng trai gái ong bướm, đủ để thỏa mãn mọi nhu cầu phong phú của khách hàng.
Mã Gia Kỳ vào phòng, gọi đến một cậu thiếu niên. Cậu ta tầm mười mấy tuổi, vẫn còn mang nét ngây thơ. Ánh mắt to tròn, mặt trái xoan. Khuôn mặt không thể chê vào đâu được. Thế nhưng so với Đinh Trình Hâm còn kém xa. Cậu ta vừa bước vào phòng liền khép nép đứng bên cửa. Mã Gia Kỳ thấy thế bèn gọi cậu ta phục vụ. Cậu con trai rụt rè cởi quần áo, ngồi xuống dưới đùi Mã Gia Kỳ. Cậu cởi quần hắn ra, bắt đầu phục vụ thật chu đáo.
Nhưng Mã Gia Kỳ không hài lòng lắm, hắn cảm thấy cậu ta không dễ thương như Đinh Trình Hâm, không tự nhiên như Đinh Trình Hâm, cũng không quyến rũ như Đinh Trình Hâm. Hắn mất hết hứng thú, trong đầu vẫn chỉ toàn là Đinh Trình Hâm. Hừ lạnh một tiếng, Mã Gia Kỳ đuổi cậu con trai ra ngoài. Đáng thương cho cậu ấy, chưa biết chuyện gì xảy ra đã bị đuổi, cậu uất ức đến phát khóc. Mã Gia Kỳ mặc quần áo hẳn hoi, rồi bực bội bước ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi cửa, Mã Gia Kỳ bất ngờ thấy một chiếc xe chạy ngang qua. Mà trong chiếc xe ấy, có cậu nhóc mà hắn thường mong nhớ. Hắn vội vã lái xe chạy theo.
Đinh Trình Hâm đang ngồi trên xe nghịch điện thoại.
Cậu vừa đi học về, cả người uể oải vì không được mua kem. Chú tài xế rất là nghiêm khắc, chú bảo sắp sang thu rồi, ăn kem sẽ bị cảm. Đinh Trình Hâm đang bĩu môi giận dỗi, bỗng cảm thấy một tầm mắt nóng bỏng đang nhìn mình. Cậu lạnh sống lưng quay lại nhìn, chỉ thấy một chiếc xe Lamborghini phiên bản giới hạn. Tuy chẳng thấy gì khả nghi nhưng cậu vẫn thấy rùng mình.
Đinh Trình Hâm không để ý nhưng Đông tài xế kiêm vệ sĩ phát hiện đằng sau có một chiếc xe bám theo mình mấy con phố rồi. Là một gia đình mới nổi trong thành phố A, chuyện bị theo dõi cũng dễ hiểu thôi, nhưng Đinh gia dấu Đinh Trình Hâm rất kỹ, chưa bao giờ xảy ra tình huống như này. Chú có hơi căng thẳng, đã mấy lần cắt đuôi nhưng chiếc xe ấy vẫn đi theo. Đông tài xế triệt để hoảng sợ, đến đoạn vắng xe liền lập tức đạp ga vút đi. Tốc độ thì không thế bằng xe Lamborghini nhưng anh vẫn mang một tia hy vọng ăn may. Nhưng thật lạ là dù đến nhà nhưng chiếc xe đằng sau cũng chỉ giữ một khoảng cách nhất định. Đông tài xế vội vã phi xe vào nhà rồi ra lệnh đóng kín cửa.
Mã Gia Kỳ định chặn đầu xe cướp người nhưng cảm thấy mình đường đột quá, sẽ làm Đinh Trình Hâm hoảng sợ. Nên hắn quyết định chỉ lặng lẽ theo sau thôi. Đến cửa Đinh gia, hắn đứng lại một lúc, rồi quyết định tối nay sẽ lại đột nhập vào Đinh gia, hắn mới yên chí ra về.
Đinh Trình Hâm về đến nhà liền quên hết mọi chuyện bực bội, chạy tót vào vòng tay mẹ.
Hoàng Nhiên Mỹ ôm cậu con trai bảo bối vào lòng, rồi dắt tay cậu vào nhà. Đinh Trình Hâm nuôi một con chó Golden Retriever và một chú mèo lông ngắn Anh.
Sáu Cân là chú chó, Thập Vạn là chú mèo.
Thấy chủ về, Sáu Cân bổ nhào vào lòng cậu, còn Thập Vạn chiễm chệ trên ghế sô pha chỉ liếc mắt nhìn thôi.
"Thập Vạn, lại đây nào."
Đinh Trình Hâm rất không vui, tại sao mình cảm thấy Thập Vạn đang nhìn mình một cách đầy khinh bỉ?
Thập Vạn thật vô tội, nó chỉ ghét bỏ con chó thôi mà, sao cậu chủ có thể nhìn mình đầy nghi ngờ thế? Nhưng chú vẫn nhảy vào lòng cậu chủ làm nũng.
Đinh Trình Hâm thật thỏa mãn ôm hai con vật, cậu trời sinh thích động vật lông xù mềm mại đáng yêu giống cậu vậy.
Trong khi cậu đang chơi đùa với động vật nhỏ, Đông tài xế báo cáo chuyện xảy ra hôm nay với Đinh Diệu Diệu. Đinh Diệu Diệu nghe xong liền suy ngẫm, dạo này mình đắc tội cũng chỉ có Mã tổng, nhưng cũng chỉ có cái bình, không lẽ hắn lại điên cuồng như thế .
Không thể nào, Mã tổng luôn làm việc ổn trọng nhưng dứt khoát, vậy nếu đã muốn chỉnh mình, thì sao Đinh Trình Hâm có thể về đến nhà bình yên? Mặc dù không biết là ai nhưng Đinh Diệu Diệu vẫn cho người điều tra và tăng cường vệ sĩ bên cạnh em mình.
Đến tối, Mã Gia Kỳ không mặc bộ hắc y như lần trước mà chọn một bộ thể thao tối màu. Bộ quần áo này tôn lên dáng vẻ khỏe khoắn của hắn, cũng thích hợp mặc vào đầu thu.
Trước khi đi, hắn còn cố ý vuốt keo, chải chuốt. Khác hẳn so với hình tượng nghiêm chỉnh lạnh lùng khi làm việc.
Lúc Mã Gia Kỳ đến nơi đã là 12 giờ đêm, căn biệt thự tối om. Nhưng dù sao thì Mã Gia Kỳ cũng quá quen với bóng tối, nên hắn lẻn vào trong biệt thự một cách dễ dàng. Mọi người hỏi Sáu Cân đâu hả. Nó ăn no ngủ kỹ đang lăn đùng ra ngủ không biết gì kìa.
Mã Gia Kỳ quen thuộc bước vào phòng Đinh Trình Hâm như bước vào nhà mình. Đinh Trình Hâm vẫn đang ngủ. Cả căn phòng tối om vì không có ánh trăng, nhưng Mã Gia Kỳ có thể cảm nhận được khuôn mặt Đinh Trình Hâm đang tỏa sáng.
Khuôn mặt ấy vẫn mê người như cũ. Hình như cậu nghe thấy tiếng động, bất an nhíu mày. Lông mi cậu khẽ rung như đang cọ vào tim Mã Gia Kỳ. Mã Gia Kỳ nhìn thế nào cũng không thấy đủ. Hắn chui vào chăn ôm trọn cả người vào lòng, khẽ hôn lên đôi môi mọng nước của cậu.
"Ưm..."
Đinh Trình Hâm cảm thấy có vật lạ xâm nhập vào miệng mình, cậu theo phản xạ đẩy ra. Dạo này cậu học quá nhiều nên hay mất ngủ, có động tĩnh nhỏ là cậu tỉnh ngay.
Cảm giác được người bên cạnh tỉnh, Mã Gia Kỳ không dừng lại mà tiếp tục làm sâu thêm nụ hôn này. Hắn dùng lưỡi khuấy đảo bên trong miệng Đinh Trình Hâm.
Đinh Trình Hâm hoảng loạn, chẳng lẽ nhà có trộm? Cậu không nhìn thấy gì cả!!! Mã Gia Kỳ vừa buông ra, Đinh Trình Hâm đã định hét lên, nhưng tiếng nói trầm thấp quen thuộc, cậu không hét mà bĩu môi giận dỗi.
"Sao lại là chú?"
Mã Gia Kỳ thấy bé con hôm nay hơi lạ, giọng nói lại mang theo chút nũng nịu. Mã Gia Kỳ ôm cậu vào lòng, hôn nhẹ lên đôi môi đang dẩu của cậu.
"Cục cưng sao vậy? Không muốn chú đến sao?"
"Hứ! Ai mà muốn chứ! Mà ai là cục cưng của chú???"
Mã Gia Kỳ cảm thấy dáng vẻ xù lông của Đinh Trình Hâm rất đáng yêu, không chịu được liền hôn thêm phát nữa.
"Cục cưng sao vậy? Sao hôm nay lại không ngoan?"
"Chú mới không ngoan. Cô cháu dạy chú... chú..."
Đinh Trình Hâm đang nói bỗng dưng đỏ mặt.
Mã Gia Kỳ thấy lạ, gặng hỏi:
"Cô cháu dạy cái gì cơ?"
Đinh Trình Hâm ngượng ngùng nhưng cậu vẫn quyết định nói:
"Cô dạy là chúng cháu không được yêu sớm. Không được có quan hệ tình dục với bạn khác giới nữa."
Mã Gia Kỳ ngạc nhiên, cậu bé 8, 9 tuổi đã được dạy giáo dục giới tính rồi sao?
"Bé cưng học mấy cái thứ đấy rồi sao?"
Cậu bé đáng yêu vừa ngại ngùng vừa kiêu hãnh, hơi vênh cái mặt đỏ ửng lên.
"Chú đừng khinh cháu. Các bạn bảo cháu ngốc nhưng cháu học rất giỏi đấy!"
"Ai bảo cháu ngốc? Sao lại nói thế? Cháu thông minh nhất thế giới đó !"
Nhắc đến Đinh Trình Hâm lại thấy buồn.
"Các bạn bảo cháu không lớn được, trẻ con, ngu ngốc."
Đinh Trình Hâm nhìn mặt Mã Gia Kỳ không hiểu gì, tự động giải thích:
"Nhìn cháu tầm 8, 9 tuổi chứ thật ra cháu 15 tuổi rồi. Từ lúc 8 tuổi cháu bị sốt nặng, đến bây giờ vẫn không lớn được. Mẹ cháu bảo bộ não cháu cũng bị ảnh hưởng một phần, có lúc rất chậm hiểu."
Đinh Trình Hâm nói xong, cậu lo lắng nhìn Mã Gia Kỳ, cậu chỉ sợ hắn cũng ghét cậu thôi. Mã Gia Kỳ trầm mặc, không ngờ sự tình lại cẩu huyết thế này. Nhưng dù sao thì Đinh Trình Hâm vẫn cứ là Đinh Trình Hâm, hắn cũng không quan tâm mấy.
"Không sao. Chú sẽ bảo vệ cục cưng nhé. Ai bắt nạt Đinh Trình Hâm phải mách chú nha."
Mã Gia Kỳ véo nhẹ cái má đang phịu xuống của cậu. Đinh Trình Hâm nghe vậy cảm thấy cả người ấm áp, đại ân xá cho Mã Gia Kỳ một nụ hôn trên má. Mã Gia Kỳ ngạc nhiên không ngờ cậu bé cũng có ngày chủ động.
"Chú gọi con là Trình Trình được không?"
Mã Gia Kỳ nhẹ nhàng hỏi.
"Vậy con gọi chú là Kỳ Kỳ nhé?"
Mã Gia Kỳ suýt sặc nước miếng. Cả đời này hắn chưa bao giờ bị gọi bằng cái tên củ chuối này đâu. Mã Gia Kỳ hôn vào cái miệng nhỏ như trừng phạt, đến khi Đinh Trình Hâm khó thở mới buông ra.
"Gọi Kỳ ca."
Đinh Trình Hâm biết mình đã trêu quá đà, liền ngoan ngoãn gọi.
"Kỳ ca."
Tiếng gọi ngọt ngào phát ra từ đôi môi căng mọng, Mã Gia Kỳ cảm thấy tim mình sắp tan chảy rồi. Mã Gia Kỳ lại hôn lên đôi môi đỏ thẫm. Dần dần nụ hôn không còn trong sáng như trước mà mang đậm vị tình dục. Khi buông ra, Đinh Trình Hâm thở hồng hộc, mặt đỏ bừng, môi sưng lên, mắt đẫm nước. Mã Gia Kỳ cương rồi.
Nhưng lần này Mã Gia Kỳ đến không phải để làm chuyện đó. Hôm nay hắn chỉ đơn thuần là muốn cùng Đinh Trình Hâm tâm sự, ôm cậu bé vào lòng mà âu yếm. Mã Gia Kỳ chưa bao giờ có cảm giác này. Cái cảm giác muốn thân thiết với người ấy, cùng nhau lặng lẽ trải qua những khoảng khắc mà không liên quan đến tình dục. Vậy nên hắn áp chế dục vọng, ôm chặt người trong lòng.
"Trình Trình ngủ đi, ngày mai còn đi học"
Đinh Trình Hâm ngước đôi mắt tròn vo lên.
"Chú sẽ ở đây chứ?"
Mã Gia Kỳ quẫn bách vì mình không thể ở lại lâu được. Nhưng nhìn dáng vẻ mong chờ của cậu, hắn vẫn trả lời:
"Ừ, ngủ đi cục cưng."
Lúc này Đinh Trình Hâm mới yên tâm chìm vào trong giấc ngủ. Mã Gia Kỳ thấy người trong lòng đã ngủ, khẽ hôn lên mi mắt cậu rồi mới nhắm mắt.
ΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩΩ
Không gán ghép lên người thật.