"Sesshoumaru-sama, em yêu ngài. Dù cho cuộc sống của em ngắn ngủi, em vẫn muốn ở bên cạnh ngài"
Cô không cầu toàn hắn nhớ cô mãi mãi, cô chỉ mong trong mắt hắn bây giờ có cô, yêu thương cô là đủ.
"Inuyasha từng nói với Kagome, rằng anh sẽ tìm kiếm Kagome mãi mãi. Dù là kiếp sau hay là kiếp sau nữa. Tình yêu như vậy, ngài có thấy ngọt ngào không?"
Sesshoumaru im lặng, hắn luôn né tránh mỗi khi cô nhắc tới cái chết. Bởi vì hắn chưa sẵn lòng đón nhận sự thật này...
Một kẻ cao ngạo không sợ trời không sợ đất như hắn, cuối cùng lại sợ cái chết của một nhân loại ư?
Tuy thật khó chấp nhận, nhưng thực lòng là vậy.
"Sesshoumaru-sama?"
Rin phá vỡ vẻ tĩnh lặng của hắn, cô đặt tay lên má đại khuyển yêu, đôi mắt long lanh cố ngắm nhìn chàng cho kĩ...
Rin nhận thấy da hắn trắng vô cùng, trắng hơn cô không biết bao nhiêu nữa...
"Sao ngài im lặng quá vậy?"
Sesshoumaru nghe thấy Rin hỏi, cũng biết cô đang làm gì, nhưng hắn vẫn giữ nguyên một vẻ tĩnh lặng. Đến tận lúc cô mơ màng chìm vào giấc ngủ, hắn mới cầm tay cô lên, nhẹ nhàng đan tay cô vào tay hắn.
"Rin, ta muốn em nghe cho rõ". Hắn nắm tay Rin càng lúc càng chặt, giống như sợ vuột mất con người mà hắn yêu thương nhất.
"Ta sẽ không tìm kiếp sau của em. Bởi vì đó không phải là em mà ta biết"
Rin cứ ngỡ mình nghe nhầm. Thiếu gia từ khi yêu cô vẫn chưa lần nào bày tỏ bằng lời ngon mật ngọt cả. Hắn cùng lắm là trao cho cô những ánh nhìn trìu mến, những món quà ý nghĩa, hay đơn thuần là ở bên cô cả ngày, chở che bảo vệ cho cô khỏi nguy hiểm.
"Em nghe nhầm sao thiếu gia?". Khóe mắt Rin ươn ướt. Cô biết con người và yêu quái vốn chẳng thể vẹn cả đôi đường. Khi cô chết đi, cái mà ngài nhớ chỉ là một mảnh kí ức nho nhỏ, không là gì so với tuổi thọ hàng ngàn hàng vạn của một đại khuyển yêu.
Với Sesshoumaru, Rin dù có đầu thai bao nhiêu kiếp thì đó vẫn không phải là Rin. Rin mà hắn yêu đang ở trước mặt hắn, chỉ có duy nhất một người.
Rin dạy hắn thế nào là tình yêu, thế nào là cảm thông cho cuộc sống ngắn ngủi của loài người. Cho nên nàng là vô giá, và cũng là duy nhất.
"Yêu nàng, ở bên nàng là hạnh phúc
Thương nàng, li biệt nàng là bi ai"
Sesshoumaru không dám quên Rin, bởi vì hắn biết tuổi thọ của mình không dài như khuyển đại tướng, hắn nên dùng hết những năm tháng cuối cùng để nhớ về nàng.
Thế giới của Kagome cách đây năm trăm năm không có hắn, không có gã em trai bán yêu, cũng không có đám yêu quái nguy hiểm...
Có lẽ, nàng chết đi cũng là khi đôi ta đoàn tụ...