Tấm gương là người bạn chân thật suốt một đời mình , không bao giờ biết xu nịnh ai , dù đó là kẻ vương giả uy quyền hay giàu sang hãnh tiến . Dù gương có tan xương nát thịt thì vẫn cứ nguyên tấm lòng ngay thẳng trong sạch như từ lúc mẹ cha sinh ra nó .
Nếu ai có bộ mặt không được xinh đẹp thì gương không bao giờ nói dối , nịnh xằng là xinh đẹp . Nếu ai mặt nhọ , gương nhắc nhở ngay . Nếu ai buồn phiền cau có thì gương cũng buồn phiền cau có theo như để an ủi , sẻ chia cho người đỡ buồn phiền sầu khổ .
Là người , ai dám tự bảo mình là trong sáng suốt đời như tấm gương kia . Thiếu gì kẻ độc ác , nịnh hót , hớt lẻo , dối trá , có kẻ còn tham lam mà bảo trắng là đen , gọi xấu là tốt đấy sao .
Không một ai mà không soi gương , từ già đến trẻ , từ đàn ông đến đàn bà . Soi gương nhiều nhất có lẽ là các chị chúng ta , những cô gái càng xinh đẹp thì càng thích soi gương .
Không hiểu ông Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi có lúc nào soi gương để buồn phiền cho gương mặt xấu xí của mình , để rồi làm ra bài phú " Hoa sen giếng ngọc " nổi tiếng bao đời . Anh Trương Chi nữa , anh ngồi trên con thuyền lơ lửng mặt sông , có soi vào dòng nước để tủi cho khuôn mặt mình , nên đành gửi lòng vào tiếng hát cho say đắm lòng cô gái cấm cung và bao người khác nữa .... thành câu chuyện đau buồn .
Có một gương mặt đẹp soi vào gương quả là hạnh phúc . Nhưng hạnh phúc càng trọn vẹn hơn nếu có một tâm hồn đẹp đẽ mỗi khi soi vào tấm gương lương tâm sâu thẳm mà lòng không hổ thẹn .
Còn tấm gương bằng thủy tinh tráng bạc , nó vẫn là người bạn trung thực , chân thành , thẳng thắn , không hề nói dối , cũng không bao giờ biết nịnh hót hay độc ác với bất cứ ai .