Bố của Bạch dương là von người mẹ của y là một huyết tộc sinh ra y một con người mang trong mình dòng máu hỗn huyết
Vì bản thân là hỗn huyết nên không được con người yêu thương, không được vampire coi trọng đối với bọn họ y là thứ bỏ đi. Từ nhỏ đi đến đâu cũng bị coi thường, khinh ghét nên y rất ghét kết bạn
Năm 10 tuổi ba mẹ y bị người sát hại y may mắn được cậu cứu thoát từ đó y sống với cậu và mợ
Cậu y là một công an cấp cao còn mợ là một luật sư có tiếng vì hai người không có con nên họ rất yêu thương y, nâng niu y lớn lên, y coi họ như ba mẹ của mình vậy
Từ sau khi ba mẹ mất y rất ít nói, không đòi hỏi, không ham chơi còn rất ngoan ngoãn trong khi đó trước đây y rất hoạt bát khiến cho cậu mợ y lo lắng không thôi
Có một lần chuyển nhà đến khu nhà mới gặp được một cậu bé tên Xử Nữ cậu ta là một người đáng yêu, lúc nào cũng tươi tắn giống như mặt trời nhỏ vậy. Cậu bé đi học cùng y, nói chuyện cùng y, kể chuyện cho y nghe khiến y mở lòng nói nói cười cười điều này làm cậu mợ y an tâm không ít
——————————
Hắn là một vampire thuần chủng được nuôi dưỡng trong một gia đình hoàng gia giàu có
Là một thiên tài từ nhỏ đã tài giỏi là một mầm non chất lượng nên hắn càng ngạo mạn không coi ai ra gì
Vì là con ông cháu cha nên lúc nào cũng là đối tượng người người nịnh hót người người lấy lòng. Hắn mới không thèm để ý những kẻ đó, đáng khinh
Có lần đánh nhau vì quá khinh địch nên hắn bị thương nặng được một cậu bé tầm 13 tuổi nhặt được đưa đi bệnh viện, vì cậu bé đó vừa đi mua đồ nên không còn tiền đi taxi nên cậu bé đã cõng hắn chạy tới bệnh viện
Quãng đường 3km cứ thế chạy, không hỏi han không làm thân cứ như vậy một đường chạy thẳng. Hắn không hiểu tại sao cậu bé lại không xin giúp đỡ đến sau này mới biết là có xin cũng chẳng ai quan tâm y
Đến lúc vào bệnh viện hắn được đưa đi chữa trị còn cậu bé thì ở bên ngoài chán tay run rẩy nghỉ ngơi một lúc rồi lại đi bộ trở về. Lúc hắn dậy thì đã được người đưa trở về trang viên nhà hắn hỏi thì không ai nhìn thấy cậu bé đã cứu kia đâu, hắn không hiểu nếu như muốn lợi ích thì đây là thời cơ tốt để làm, cậu bé kia không cần lợi ích cũng chẳng cần cảm ơn lặng lẽ cứu hắn cũng lặng lẽ trở về
Hắn nghĩ ngợi lại lúc được y cõng trên lưng, thật ấm, thật thơm cũng thật trắng lúc đó nếu như hắn không bị thương chắc chắn đã cắn y uống máu rồi. Thật tiếc mùi thơm thế mà.
( truyện có trong trang cá nhân của mình)