"Chú à, chúng ta kết hôn đi..!'
"Tại sao tôi phải kết hôn cùng em?"
"Tôi muốn làm mẹ của con trai chú, chỉ vậy thôi..!"
Đúng vậy, cô muốn làm mẹ kế của hắn ta, bạn trai cũ của cô. Trâm Anh và Đình Kiêu yêu nhau hơn ba năm, ấy vậy mà hôm nay cô lại bắt gặp hắn lên giường với cô bạn thân của mình, Mỹ Mỹ.
Trong một giây thiếu suy nghĩ, Trâm Anh đã tìm tới ba nuôi của hắn, chú Đình Tống Nam. Nói là ba nuôi nghe hơi già một chút, thực ra Đình Tống Nam năm nay mới ba mươi mốt, còn tại sao lại nhận Đình Kiêu là con nuôi, nó lại là một câu chuyện dài.
"Em có biết mình đang nói cái gì không?"
Đình Tống Nam ngẩng đầu khỏi bàn làm việc, anh tháo chiếc kính của mình xuống đặt trên bàn, để lộ khuôn mặt góc cạnh cùng đôi mắt sâu không thấy đáy nhìn cô. Bỏ tài liệu trên tay xuống, anh tiến dần về phía cô, khiến cho cô cảm thấy áp lực không nhỏ.
Cô chợt hối hận vì mình đã quá bốc đồng, xưa nay Đình Tống Nam nổi tiếng là người lòng dạ khó lường, cô sợ anh tức giận sau đó có thể bóp chết cô ngay lập tức.
"Biết...biết chứ...vậy chú có đồng ý hay không?"
Nhưng Trâm Anh đây là ai, cô cũng là cô gái được cưng chiều từ bé nên sinh ra không biết kiêng nể, Đình Tống Nam có đáng sợ thật, nhưng cô đã dám làm rồi, đã dám nói rồi, thì không được phép lùi bước.
Đình Tống Nam nghe cô lắp bắp lại thấy buồn cười, anh đã hù dọa cô câu nào đâu mà cô đã sợ rồi. Cô gái nhỏ ương bướng, khó chiều.
Anh đưa tay kéo cô vào ngực mình, cúi đầu thổi nhẹ vào bên tai cô. Ngay lập tức anh đã thấy mặt cô đỏ ửng lên, chỉ như vậy mà cũng muốn tới giở trò với anh.
"Vậy chúng ta lập tức đi đăng kí, anh nhất định sẽ khiến con trai của anh gọi em một tiếng "mẹ" đầy kính trọng.."