Cô vẫn cho rằng, cố gắng một chút, một chút nữa, anh sẽ yêu cô. Vậy nên, cô không ngừng cố gắng.
Cô vẫn cho rằng, trao thân cho anh, anh sẽ yêu cô. Vậy nên, cô dâng bản thân mình cho anh.
Cô vẫn cho rằng, có con rồi, anh sẽ yêu cô. Vậy nên, cô lén cắt BCS của anh, và rồi cô thụ thai.
Nhưng khi chưa kịp báo tin vui cho anh, anh đã tặng cô một hung tin, người phụ nữ anh yêu đã có con. Anh sẽ không ở bên cô nữa. Anh sẽ rời bỏ cô đến với người đó.
Cô cười nghiệt ngã. Năm năm bên nhau không chờ nổi một cái quay đầu của anh. Nhưng cô vẫn không hối hận. Là anh phụ cô, là người phụ nữ phá hoại hạnh phúc của cô. Cô không sai. Cho đến một ngày, người kia cầm đến cho cô xem tờ đăng kí kết hôn với dấu đỏ của bảy năm trước. Hóa ra, niềm tin của cô, hạnh phúc mong manh của cô là dựa trên sự dối gạt.
Người đó mắng cô là hồ ly tinh cướp chồng người ta. Cô không có. Cô không biết anh đã có vợ. Người đó gọi người đến đánh cô. Thân cô chảy đầy máu. Con của cô.....Cô bật khóc.
Nhưng không ai thương cảm cho cô. Họ nói, cô xứng đáng bị như thế. Đúng, cô xứng đáng, vì cô mắt mù. Nhưng con cô vô tội. Cô lết thân cần cứu xung quanh. Không ai động lòng.
Người phụ nữ kia đến bên cô, cười cô ngốc.Người đó nói anh chỉ xem cô là trò chơi, còn người anh yêu là người đó.
Đến lúc này cô thực tuyệt vọng, không cầu người xung quanh nữa. Cô ôm bụng mình,nhìn dòng máu vẫn chảy, bỗng bật cười:
- Tôi biết, anh ấy chưa bao giờ yêu tôi. Nhưng anh ấy yêu cô sao? Không, nếu yêu cô, anh ấy sẽ chẳng ngoài tình, sẽ chẳng bên cô những năm năm. Cô nghĩ cô thắng sao? Không, không có tôi sẽ còn người khác. Tôi nói cô nghe một điều, anh ta chẳng yêu ai cả, bởi anh ta vốn không có trái tim.
Cô nhìn vẻ thất thần của người phụ nữ đó rồi từ từ nhìn về phía người đàn ông đang đứng ở xa xa kia. Anh ta nhìn thấy, anh ta biết con cô mất, nhưng anh ta vẫn đứng đó, thờ ơ và vô cảm.Năm năm của cô, không xứng
Nếu có kiếp sau, cô thề, cô sẽ cướp trái tim anh ta, sau đó sẽ giẫm đạp dưới chân. Nhưng kiếp này, cô không đủ sức nữa. Cô từ từ nhắm mắt. Những kỉ niệm xưa cũ ùa về, tựa như một giấc mơ buồn....