" Cả chặng đường lúc đi lúc dừng
Khắp nơi đều là dấu chân phiêu bạt của chàng trai
Nhớ khoảnh khắc trước lúc rời trạm xe bỗng có chút do dự
Chợt mỉm cười nhận ra nỗi nhớ vẫn cồn cào dẫu đã đến quê nhà
Bầu trời Nagano vẫn luôn ấm áp như thế
Làn gió thổi qua gợi lại thuở xa xưa
Ngày tôi vừa đến thế gian này , mọi thứ đều lạ lẵm
Ngóng trông về phía nơi chân trời tựa như gần ngay trước mắt
Chấp nguyện phiêu bạt khắp nhân gian dù chỉ là một lần
Dẫu đã dạo khắp thế gian ấy mà lòng vẫn còn lưu luyến vấn vương bao điều
Tường tận được những năm tháng cuộc đời
Thế mà lại đổ gục trước nụ cười của em
Ngày đó tôi mãi đắm chìm trước thế giới rộng lớn này
Cũng chìm đắm trong những câu chuyện mơ mộng hoang đường
Chẳng màng đến thực hư, không tranh đấu, cũng chẳng sợ ai cười chê
Tôi từng gửi gắm cả thanh xuân của mình cho cô ấy
Những ngón tay khảy lên câu chuyện tình thịnh hạ
Những rung động nơi tim đành phải xuôi theo duyên phận
Bước chân ngược sáng, mặc gió táp kệ mưa sa
Tôi tạm dừng chân rồi lại tiếp tục bước đi trên con đường ngắn ngủi ấy
Thật sự đã đi quãng đường khá xa rồi
Chẳng biết có phải là do kỉ niệm xưa hay tâm tình vỗ về cõi lòng cô quạnh
Bao mong đợi chẳng khác nào chạy đuổi theo dòng thời gian
Tôi gặp lại em vào một hôm sương sớm se lạnh
Nụ cười em sao lại quá đỗi ngọt ngào
Ngày tôi vừa biết đến thế gian này, lòng hiếu kỳ với mọi thứ
Trông về chân trời tựa như gần ngay trước mắt
Cam nguyện xông pha khắp nhân thế dẫu chỉ một lần trong đời
Nay tôi đã dạo khắp thế gian, lòng vẫn lưu luyến biết bao điều
Thấy được những góc cạnh của năm tháng cuộc đời
Thế mà lại bất ngờ gục ngã trước nụ cười của em
Ngày trước tôi mê muội trước thế giới rộng lớn này
Cũng đắm chìm trong những câu chuyện hoang đường
Không màng thực hư, không tranh đấu, cũng chẳng sợ chê cười
Tôi đã từng trao cả thanh xuân của mình cho cô ấy
Những ngón tay khảy lên chuyện tình mùa hạ
Bao rung động con tim đành tuỳ vào duyên phận
Cơn gió đêm lướt nhẹ qua làn tóc mai em đã điểm vài sợi bạc
Xoa dịu vết thương hằn ghi trong dòng hồi ức
Đôi mắt ngời sáng cũng lại mịt mờ, em nở một nụ cười tươi như hoa
Hoàng hôn phủ lấp từng bước chân loạng choạng của em
Đến gần bức tranh cất giấu đầu giường
Trong tranh là hình ảnh em đang cuối đầu chuyện trò
Tôi vẫn cảm thán trước thế giới bao la này
Say đắm trong bao lời ngọt bùi thuở thiếu thời
Chẳng còn màng thực hư , chẳng thiết tha vẫy vùng, cũng chẳng bận tâm lời cười chê
Cứ thế tôi đã gửi lại cô ấy thanh xuân
Những ngón tay khẩy lên câu chuyện tình thịnh hạ
Bao rung động nơi tim đã xuôi theo làn gió khẽ
Em vẫn chấp nhận tình yêu tôi chứ? "
--- Châu Thâm ---