(V)
Ngày hôm sau, lúc em ngồi nghỉ ngay bàn công cộng dành cho khách trong nhà trọ thì em thấy trên bàn có một chiếc ví da của ai đó để quên, em mở chiếc ví ra xem thì phát hiện bên trong là bằng lái xe của Âu Dương Cảnh.
Lúc em đang xem bằng lái xe, thì có tiếng bước chân từ phía sau đang tiến đến chỗ em, nhìn thấy em đang cầm chiếc ví, Âu Dương Cảnh thở phào nhẹ nhõm: “Thì ra là để quên ở đây.”
Em cười, trả chiếc ví da lại cho anh ta: “Nhìn bên ngoài anh không giống với trong tấm hình dán trên bằng lái xe cho lắm.”
“Thật sao?”, anh ta cười, “Lúc đó tôi vừa làm phẫu thuật xong, gương mặt vẫn chưa được hồi phục.”
Em giật mình: “Phẫu thuật gì vậy?”
“Sửa lại toàn bộ gương mặt”, anh ta chỉ chỉ vào mặt mình, “Thực ra tôi cũng là một trong những người gặp nạn trong cơn sóng thần đó, chỉ là tôi may mắn vì tôi vẫn còn sống sót vượt qua, lúc đó toàn bộ gương mặt của tôi bị hủy hoại, nên đã phải làm phẫu thuật.”
Em cảm thấy như sét đánh ngang tai mình, rất nhiều hình ảnh bỗng chốc lóe lên trong đầu em, nhưng em không xâu chuỗi lại được, em cảm thấy hình như bản thân mình đã bỏ qua chi tiết quan trọng nào đó rồi.
“Ngoài việc bị hủy hoại gương mặt ra……”, “thì anh còn bị thương ở chỗ nào khác không?……Phần đầu của anh thì sao?”
Anh ta khá ngạc nhiên: “Sao cô lại biết? Đúng vậy, lúc đó đầu tôi cũng bị thương khiến tôi mất đi trí nhớ.”
Nghe đến đây, em không còn đứng vững trên đôi chân của mình nữa, cả người em quỳ hụp xuống đất.
“Vậy tại sao anh lại biết……..anh tên là Âu Dương Cảnh?”
“Là Amanda đã nói với tôi như thế, cô ấy nói cho tôi biết, chúng tôi đã yêu nhau trong một lần tôi đến đây du lịch, tôi vì cô ấy mà đã chấp nhận ở lại Ấn Độ.”
Đôi mắt của em đỏ hoe, nhìn anh ấy, em muốn nói điều gì đó, nhưng em phát hiện mình không còn khống chế được bản thân của mình nữa, thậm chí em còn không biết mình nên mở miệng nói gì.
Em chỉ có thể che miệng mình lại, nước mắt cứ thế mà không ngừng tuôn rơi. Rồi em đưa tay ra tính nắm lấy tay anh ấy. Em thấy hai bên tai của mình không còn nghe được gì nữa, em ngất đi.
Vào đêm trước khi em rời khỏi nhà trọ, trong sân vườn em đã thấy Amanda. Cô ấy đang ngồi trên xích đu và đang lật từng tấm hình ra xem, nhìn thấy em cô ấy đã cười và gọi em đến: “Cô Trần, cô đến đây xem này.”
Bên trong đều là hình của cô ấy và “Âu Dương Cảnh”, hai người hầu như đã cùng nhau đi qua rất nhiều nơi, ôm nhau tươi cười trước ống kính.
Em nhìn mãi người đàn ông trong các tấm hình đó, em nhìn mãi nụ cười của anh ta, đó là thứ đã khiến em phát điên lên và chờ đợi trong vô vọng.
Em ngẩng đầu lên, nói với Amanda: “Tôi cũng đã từng có một vị hôn phu. Chúng tôi đã ở bên nhau hai mươi năm rồi, cùng nhau lớn lên, cùng nhau trải qua rất nhiều rất nhiều chuyện. Anh ấy đến đây làm việc, lúc trước khi đi anh ấy còn nói với tôi, đợi anh ấy quay về, chúng tôi sẽ kết hôn.”
Amanda nhìn em với vẻ mặt bối rối.
Em không quan tâm mà nói tiếp: “Cuộc sống sau khi kết hôn chúng tôi cũng đã bàn xong hết, anh ấy nấu cơm, tôi rửa chén. Chúng tôi sẽ cùng nhau nuôi một con chó thật to và đặt tên cho nó là Nặc Nặc. Phòng ngủ sẽ sơn màu xanh da trời mà tôi thích, chiếc ga trải giường sẽ có họa tiết bầu trời đầy sao…….”
Em cứ thế nói mãi nói mãi không ngừng.
Cô ấy đột nhiên hét lên.
Em nhìn thẳng vào mắt cô ấy, nhẹ nhàng mà nói: “Trên thế giới này, ngoài dung mạo, còn có rất nhiều cách khác để chứng minh thân phận của một người. Tôi chỉ là không muốn làm rõ với cô về việc trên thế giới này người tên Âu Dương Cảnh kia có thật sự tồn tại hay không, tôi chỉ muốn cô cho tôi một lời giải thích rõ ràng.”
Cô ấy sợ hãi nhìn em, toàn thân run rẩy đổ hết mồ hôi, nói tiếng anh một cách lắp bắp: “Tôi yêu anh ấy, lần đầu vừa gặp nhau thì tôi đã yêu anh ấy rồi……Trận sóng thần đó quá đáng sợ, nó lấy đi mọi thứ của tôi một cách không thương tiếc, tôi…..tôi chỉ là muốn tìm cho mình một lý do để sống tiếp.”
Một lý do để sống tiếp, em nhìn vào gương mặt xinh đẹp của cô ấy.
“Vậy cô có từng nghĩ qua, ở một nơi xa, có một người bởi vì mất đi anh ấy, mà mất luôn cả lý do để sống tiếp hay không?”, em thốt ra từng chữ từng chữ một, tim em dường như đang bị rỉ máu.
Cô ấy cắn chặt răng, không thốt nên lời.
Em kích động, sải bước chân tới và nắm chặt vai cô ấy, điên cuồng: “Cô dựa vào cái gì chứ?”
Một giây sau đó, đột nhiên có người đến nắm lấy tay em và xô em ra, người đàn ông cao to Âu Dương Cảnh chen vào giữa em và cô ấy, anh ấy bảo vệ Amanda, nổi giận nhìn em: “Cô Trần, cô đang làm gì vậy?”
Em lùi về sau hai bước.
Em nhìn anh ấy, trên thế giới này anh ấy đã từng là người yêu em nhất. Anh ấy đã từng cõng em trên lưng, băng qua những con đường ngập nước, còn em thì vừa vui vừa hạnh phúc ngồi yên cho anh ấy cõng.
Anh ấy vẫn còn sống, anh ấy vẫn đang hiện hữu trước mắt em. Chỉ là, cùng một người, cùng một người đã từng yêu em giờ đây lại nhìn em bằng ánh mắt căm phẫn dưới thân phận là một người xa lạ, và người phía sau mà anh ấy bảo vệ chính là vị hôn thê của anh ấy. Rốt cuộc như thế nào thì mới được gọi là yêu một người? Chỉ cần nhìn thấy anh ấy bình an vô sự, có cuộc sống viên mãn là đủ rồi sao?
Em im lặng, cố gắng không để bản thân khóc, em lắc đầu, từng bước từng bước lùi về phía sau, rồi tông cửa chạy ra ngoài........
(còn tiếp)