Boss trẻ con nhưng yêu vợ
Tác giả: Bé là Bông 🎐☃️
Tạm biệt Giám đốc!!” hơn mười nhân viên tan họp, cúi đầu chờ vị lãnh đạo đáng kính của họ ra khỏi phòng. Đại Kỷ là người nắm cổ phần công ty lớn thứ 3 sau Chủ tịch và các nguyên lão cổ đông. Anh là người lạnh lùng, rất thích hợp với xu hướng của cô gái có trái tim dễ tan chảy. Ngay cả dáng đi cũng cao cao tại thượng, khiến người khác phải nể phục.Tuy nhiên hiếm ai biết . khi về nhà Đại Kỉ khách như thế nào . Bảo bối!!!! Anh về rồi nè!!!” Vừa mới bước tới cửa nhà, thấy Nhã Ái đứng bếp nấu cơm, chưa kịp tháo giày đã chạy lại ôm chầm lấy, dụi mặt vào làn tóc thơm của cô, cười khì khì.
Anh chưa tháo giày! Mau, bẩn nhà!” Nhã Ái mặc tạp dề, liền lấy tay đẩy chồng ra. Cưới nhau 1 tháng rồi mà tính tình anh vẫn trẻ con như vậy. Không thể tin được đó lại là Giám đốc lạnh lùng người người yêu mến.Người anh hôi quá, đi tắm mau!” Nhã Ái đạp chồng mình vào phòng tắm, ngay đó lấy đồ cho anh, để trên tủ . Khoang 30 phút sau ... "Nhãi Ái đồ lót của anh đâu ! " Đại Kỷ gào kên trong phòng tắm. Nhã Ái đang thử nước dùng cũng gần như phun ra. May mà nhà hôm nay không có khách, không thì chắc khách sẽ cười cho thúi mặt cô mất! Ai bảo cô lại yêu 1 con người trẻ con thế này cơ chứ!? Haizzz... Hôm nay công ty Đại Kỷ có 1 buổi party nho nhỏ tại công ty, anh là người khá trẻ con, lại có thói quen đưa vợ đi chung, nên ngay khi nghe trợ lý Hoàng nói đi vào giờ chiều hôm nay, anh liền hỏi: “Tôi dẫn vợ tôi theo, cậu lo mà chuẩn bị, vợ tôi mà không thích, tháng này, trừ tiền lương.”Nhưng đó là party cho nhân viên chứ đâu phải cho vợ Giám đốc đâu a~. Trợ lý Hoàng ngậm đắng nuốt cay, dự định sẽ chuẩn bị 1 số trò giải khuây, nhưng rồi phải dẹp lại...Ai bảo cậu có sếp thương chiều vợ như vô giá ”nhìn là vỡ chạm là hư” kia.... Còn cái anh chàng Giám đốc kia, giờ đang cầm lấy cái áo sơ-mi màu xanh nhạt, ướm thử lên người, miệng không ngừng tía lia: “Bảo bối, xem anh mặc bộ này có được không? Bảo bối, cái áo này có quá màu mè không? Bảo bối bảo bối, thắt giúp anh cái cà-vạt đi. Nhã Ái biết hôm nay Đại Kỷ có tiệc tại công ty, anh hào hứng là phải. Thắt và-vạt cho anh xong, Nhã Ái phủi phủi vai áo cho Đại Kỷ, cười: “Đi sớm về sớm.” Anh hiểu nhầm cô sẽ rất buồn nếu anh đi, tuy có ý định đưa cô đi chung, nhưng nghĩ lại...ở nhà với vợ không phải vui hơn sao? Thay vì 2 người tới đó rồi mệt mỏi đi về? Anh không muốn thấy Nhã Ái ở nhà làm việc nhà mệt mỏi, đến đó lại càng mỏi mệt. Còn chưa tính nếu anh đưa Nhã Ái đi cùng, thì sẽ có bao nhiêu nhân viên nhìn thấy sắc đẹp của Nhã Ái mất. Không, không đi, ở nhà, ở nhà! Cán cân Nhã Ái nặng hơn cán cân tiệc tùng. Anh không đi nữa.” Đại Kỷ lắc đầu nguầy nguậy, ôm Nhã Ái, ngoan như 1 đứa trẻ. Sao...sao vậy?” Nhã Ái sợ giật cả mình, anh làm gì mà lại không đi? Hay là anh bị gì đó rồi? Trước khi cưới nhau anh thích mấy kiểu tiệc tùng thâu đêm ở công ty mà? Anh ở nhà với bảo bối cơ.” Đại Kỷ thì thầm, ôm vợ, 1 mực không buông ra. “Ở nhà với bảo bối, ăn cơm với bảo bối, ngủ với bảo bối vui hơn.”. Nhã Ái thấy hành động nũng nịu của anh, suýt nữa bật cười, cô hiểu anh yêu cô nhiều đến thế nào thì anh sẽ trẻ con đến thế ấy. Cô choàng tay qua cổ anh, mỉm cười: “Không sao, nếu anh không đi thì ở nhà với em.”. Cuối cùng trợ lý Hoàng phải lãnh hết trách nhiệm của Đại Kỷ, anh chàng gào khóc gần chết. Cứ tưởng Phu nhân Giám đốc diện kiến nên anh trong thời gian ngắn đã thuê người trang trí tốn biết bao nhiêu là tiền lương...Ai ngờ sếp lớn của anh gọi lại, bảo: “Hôm nay tôi không đi, tùy cậu, làm sao thì làm.” rồi cúp máy cái phập không quan tâm điều gì nữa.Trợ lý Hoàng gào khóc không ai hay! Giám đốc, anh nhất định phải tăng lương cho tôi đó. Vợ à, anh muốn có 1 đứa.” Đại Kỷ nằm trên giường, õng ẹo lăn lăn, không để Nhã Ái ngả lưng xuống nằm. Anh là đang xem tin tức trên tivi, chợt có quảng cáo tã em bé, nhìn trông rất dễ thương, Đại Kỷ muốn có 1 đứa xem thế nào. Dù sao 2 người cưới nhau đã 1 tháng rồi mà chưa động chạm gì, đêm tân hôn chủ yếu là nằm khò khò mất tiêu.. Nên nhân cơ hội này, anh đòi công bằng. Anh chắc chắn?” Nhã Ái thấy chồng quá trẻ con, kể cả phương diện này, nên ngồi xuống thành giường, mỉm cười hỏi lại cho chắc. Cô lo lắng sợ anh bận bịu khi cô mang thai, nên không dám đề cập tới chuyện có con, chừng nào anh muốn thì cứ việc. Trước đây cả 2 cũng đã bàn, khi công ăn việc làm ồn định, sẽ có con. Bây giờ chắc là ổn rồi. Chắc! Anh muốn có 1 đứa!” Đại Kỷ hào hứng nói. Thấy vợ gật đầu, ngay đó nhào vào không quan tâm gì hết. Một đêm nồng ấm cùng cực. Sáng ra, Đại Kỷ hào hứng đi làm, nhân viên thấy hơi bị giật mình. Anh hào hứng, chắc là sẽ có người rất mệt, bao giờ cũng là ngược chiều như thế. Quả đúng như vậy, Nhã Ái hôm nay không xuống giường nổi, nằm ngủ li bì. Hẳn là 1 trận bão táp, khổ cho Ái Ái rồi. Hôm nay, Đại Kỷ đi làm có phần vui vẻ, nên thoải mái chấp nhận những thiếu sót lặt vặt nhỏ nhặt của nhân viên - điều mà trước đây Đại Kỷ không bao giờ làm. Thấy Đại Kỷ vui vẻ, nhân viên ở công ty bàn tán xôn xao, rồi cuối cùng bắt trợ lý Trần ra, hỏi: “Hoàng tiên sinh, Đại Boss bị sao vậy? Đừng nói tụi này anh ấy bị bệnh nhé!? Hay là hôm qua anh ấy không đi được nên hôm nay thành như vậy luôn rồi? Lạy trời, Boss cười kia! Anh đừng làm chúng tôi sợ Boss ơi!!!” chỉ khi không có Đại Kỷ họ mới dám dùng từ này với vị cao cao tại thượng kia. Trợ lý Hoàng cũng đâu có biết gì đâu...Sáng nay anh thấy cái nụ cười quái đản của Đại Kỷ là thấy rợn da gà lên, lỗ chân lông nghẹt hết lại...Phải nói anh còn sợ gấp 3 lần đống người này. Đại Kỷ mỗi lần vui vẻ là chắc chắn sẽ có việc, mà có việc thì chỉ có mình trợ lý phải lo. Tập trung làm việc đi, Giám đốc còn cười là còn thấy mặt trời, không cười nữa thì tèo cả đám.” Trợ lý Hoàng nghiêm túc nói, quả thật hiếm thấy Đại Kỷ cười thì thôi, hôm nay ngày may mắn, nếu lỡ chọc giận anh, chắc chắn tiền lương bị cắt sạch chứ nói gì là giảm nữa. Mọi người nghe vậy, lúi húi đi làm việc, ai về chỗ nấy. Trợ lý Hoàng thấy sắp xếp đã ổn hết rồi, nên vội quay về chỗ của mình trong phòng Giám đốc, không phải có gian tình mới đặt chỗ anh ngay phòng làm việc của Giám đốc. Là do trợ lý Hoàng phải gánh 1 số trách nhiệm quan trọng, mà Đại Kỷ trong công việc vốn không thích tốn thời gian, nên mới bảo anh đem bàn ghế vào, rồi ngồi 1 góc trong phòng làm việc của Đại Kỷ làm việc. Đang đi tới cửa, chợt nghe tiếng Giám đốc nói chuyện điện thoại, mặc dù không muốn nghe lén nhưng câu chữ nó cứ lọt vào, nói năng rất ngọt ngào...không cần nói cũng biết ai đang nói chuyện với Boss - đó là Phu nhân của Giám đốc - Nhã Ái: Bảo bối, nghỉ ngơi đi, tối qua phiền em quá rồi. Lát nữa về anh mua thạch cho ăn. Vậy nhé! Bye.” Bao nhiêu đó chữ lọt vào tai trợ lý Hoàng khiến anh chàng cảm thấy người nói chuyện không phải là Giám đốc của anh, mà giống như đứa trẻ mới biết yêu. Thậm chí “Bảo bối” ngọt xớt. Cảm giác thật là nổi da gà. Vả lại “tối qua phiền em quá rồi” cũng đủ hiểu tối hôm qua họ làm gì, thì ra đó là nguyên nhân khiến Đại Kỷ vào công ty cười mãi không dứt...Thật không tin được....Thật không thể tin được... Trước khi vào làm việc cho công ty, trợ lý Hoàng học chung với Phu nhân Giám đốc hồi Đại học. Anh ngồi vò đầu bứt tóc xem mình có nói câu gì xúc phạm tới Nhã Ái không, không khéo sơ sảy, cái chức trợ lý bay vèo liền! Tự dưng cô lại nghĩ tới cái hồi mà anh và cô gặp nhau, quen nhau rồi bước tới với nhau. Nhớ lại cô cảm giác rất ngượng nghịu. Anh lúc đó là sinh viên trường B, cô sinh viên trường X. Cả 2 vốn dĩ không quen biết gì nhau. Nhưng chợt 1 ngày Đại Kỷ tới tỏ tình với cô, lúc đó là buổi giao lưu với các học sinh danh dự trường B, anh cũng đi theo. Thân phận là 1 học trưởng, vậy mà đứng trước hậu bối như cô, anh liền đó tỏ tình không chần chừ giây phút nào hết. Cả Nhã Ái lúc đó rất bất ngờ, không ngờ 1 học trưởng có danh tiếng như anh lại tỏ tình với 1 hậu bối bình thường như cô. Lúc đó không hiểu vì điều gì mà cô ậm ừ, đáng lẽ người như cô phải là từ chối ngay, vì cô không có chút tình cảm với anh. Dần dà, tình cảm cũng nảy . Mấy tuần sau, Nhã Ái bắt đầu thấy buồn nôn, cảm giác biết mình lần đầu làm đã có con, cô định gọi điện thoại báo cho Đại Kỷ 1 tiếng, nhưng gọi rồi mà anh không nghe máy, chợt nhớ hôm nay anh có 1 cuộc họp quan trọng, tốt nhất cô không nên làm phiền. Cô gọi cho bạn thân là Tống Hoa đi cùng vào bệnh viện phụ sản khám xem sao. Tiểu Ái, cậu thấy sao? Có ổn không?” Tống Hoa là 1 trong những người bạn thân của Nhã Ái, rất thân với nhau nên khi gặp vui cũng chia sẻ, gặp buồn cũng sẻ chia, nói chung là thân trên cả mức bè bạn, nói đúng hơn họ xem nhau như chị em luôn rồi. Tớ cảm thấy hơi buồn nôn thôi.” Nhã Ái cười, bất giác đưa tay xoa lên bụng. Tống Hoa nhìn hành động của bạn, khóe môi giật giật, tự dưng muốn có chồng dễ sợ. Đại Boss nhà cậu đâu? Sao không đi cùng?” Tống Hoa nhìn cô bạn của mình, trông có vẻ rất hạnh phúc làm khao khát có chồng của Tống Hoa dâng lên đầu sóng ngọn gió, muốn tàn phá hết cái Trung Quốc này tìm chồng. Hôm nay anh ấy bận họp, nên tớ không muốn làm phiền.” Nhã Ái cười trừ. Không có chồng đi theo nên cũng thấy buồn buồn, nhưng khám cho chắc rồi tính gì thì tính. Nghĩ tới lúc anh nghe được tin cô có thai, nhẩm chắc anh sẽ rất vui. Kết quả giấy xét nghiệm đúng như mong đợi, sinh linh hạt đậu tám tuần đang cư trú trong bụng Nhã Ái, phát triển khá tốt. Tống Hoa vui mừng ôm chầm lấy bạn, chúc mừng cho Nhã Ái. Riêng phần Nhã Ái, nghe được điều này, cảm giác ngập tràn lại càng sâu, khóe môi bất giác nở nụ cười thật tươi. Tay xoa đều bụng. Hừ, có thai mà anh không phải người biết đầu tiên.” giọng ai đó không cao không thấp giận lẫy nhìn Nhã Ái, vô cùng bất mãn nhìn Tống Hoa đang ôm vợ mình. Tên trẻ con Đại Kỷ thấy số điện thoại cô gọi tới máy, nhìn vào định vị thì thấy cô đang ở bệnh viện phụ sản. Anh vừa mừng vừa lo tức tốc bỏ họp chạy tới ngay. Đại Kỷ!” Nhã Ái giật mình nhìn bóng dáng anh, quả thật cô không ngờ anh sẽ tới. Nè, cái cô Tống Hoa kia, bỏ vợ tôi ra, ai cho phép cô đụng vào?” Đại Kỷ chạy lại ôm chầm lấy vợ, tuyệt đối ghen tuông, giữ vợ chằm chằm nhìn xung quanh. Tống Hoa biết cãi không lại cái tính trẻ con của Đại Kỷ, nên đầu hàng chịu thua. Đại Kỷ cũng không quan tâm, cư nhiên bế vợ trước bao nhiêu người. Nhã Ái hoảng sợ, đập vào cánh tay anh: “Đại Kỷ, thả em xuống!” Cho đến khi mẹ tròn con vuông xong đi” Đại Kỷ tỉnh bơ nói tiếp tục đi mặc kệ ánh mắt người nhìn. Giám đốc, còn cuộc họp...?” trợ lý Hoàng chạy theo sau nãy giờ, cuối cùng phải đứng ngoài cổng chờ. Thấy Đại Kỷ bế Nhã Ái ra ngoài, anh mới kịp hỏi. Đại Kỷ liếc nhìn trợ lý Hoàng với ánh mắt “Cậu tự lo” rồi vào xe cùng vợ, đóng sầm cửa lại, lái đi... Tại sao lại là tôi....tại sao luôn là tôi...
Tác giả nhắc :còn 1 cái nữa lang Đại Kỷ chăm vợ nha . nếu được thì đăng
yêu mấy bẹn ❤❤