(VI)
Ngày Âu Dương Cảnh và Amanda kết hôn, em không được mời đến, nhưng em vẫn kiên quyết đến xem.
Hai người đang tiến hành hôn lễ trong lễ đường, cô dâu mặc một chiếc soiree màu trắng viền vàng, trên đầu đội một chiếc vòng hoa đăng, xinh đẹp như tiên.
Nếu như lúc này “Tư Đồ Nan” đến xem, nhất định anh ấy sẽ chau mày mà nói rằng: “Đừng nghĩ nhiều, trên đời này chắc chắn sẽ không có ai đẹp trai hơn bạn trai của em đâu, việc của em chỉ cần ăn uống vui chơi là được.”
Vị linh mục đọc 《Kinh Thánh》và quấn một tấm vải trắng, quấn 24 vòng quanh cô dâu và chú rể, tượng trưng cho sự kết hợp của họ.
Em đứng ở nơi mà anh ấy không thể nhìn thấy, âm thầm quan sát anh ấy, còn anh ấy thì đang đeo nhẫn vào ngón tay của cô dâu.
Anh ấy nở một nụ cười ấm áp mà ngại ngùng, nhìn chằm chằm vào cô dâu của mình và hôn cô ấy.
Em đau đến mức không thể kiềm chế được mình, cúi mặt xuống quay đi chỗ khác.
Đứng dưới ánh mặt trời, người đàn ông đang tiến hành hôn lễ kia, người đàn ông sắp làm chồng và làm cha đó, chính là A Nan của em!
Là người đã bên cạnh em hai mươi năm, là người mà em yêu cũng là người yêu em ngần ấy năm đó, chính là A Nan của em.
Em không làm gì cả, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn cặp đôi đang được chúc phúc kia, tim em như bị vỡ ra thành từng mảnh vụn.
Bạn thân em biết chuyện, hỏi em: “Tại sao cậu không nói hết sự thật cho anh ấy biết?”
Em chỉ có thể đáp: “Bởi vì anh ấy không còn muốn nhớ nữa, anh ấy đã không còn yêu tôi nữa rồi.”
Đối với anh ấy mà nói, đó chỉ là sự ra đi của một người không muốn tiếp tục làm những việc đã cũ, một người lạ mang tên Tư Đồ Nan......
.....Anh đã từng dùng bút màu nước viết lên vai áo của em: "Tư Đồ Nan yêu Trần Hứa Nặc."
Em còn chế giễu anh: "Buồn nôn chết đi được."
Anh trách em: "Trần Hứa Nặc, em không thể nói ra được câu nào tốt hơn sao?"
Thời tiết năm đó trong xanh, em gối đầu lên đùi anh, mắt từ từ nhắm lại, chìm vào giấc ngủ sâu.
Tư Đồ Nan yêu Trần Hứa Nặc.
Cảm giác này giờ đây chỉ có thể coi là hồi ức, nhưng nó vốn đã biến mất ngay từ lúc đó rồi.
Thì ra bài thơ "Cầm Sắc" ấy, nếu dùng cho hiện tại thì sẽ thích hợp hơn.
Mấy ngày trước, em đã dọn ra khỏi nhà trọ của Âu Dương Cảnh và Amanda, chuẩn bị rời khỏi Ấn Độ. Ngày em đi, em đã đến ăn sáng một lần cuối cùng ngay tại nhà trọ ấy, và rồi lại gặp mặt "Âu Dương Cảnh". Anh ấy nhìn em cười, chìa tay ra đưa cho em bịch sữa chua: "Cái này là do vợ tôi làm, trên đường đi cô có thể mang ra nếm thử."
Em cười nhẹ và nhận lấy.
"Chuyện lần trước, tôi rất xin lỗi."
Em nhìn anh ấy cười, gương mặt của anh ấy giờ không thể hồi phục lại như trước đây nữa, chỉ có ánh nhìn của Tư Đồ Nan là không thay đổi.
Em vẫn đứng trơ ra và gọi anh ấy: "A Nan."
Anh ấy không để tâm mà chỉ nói: "Cô Trần, thượng lộ bình an, chúc cô hạnh phúc."
"Tại sao anh không quay về nước thử xem?" Em hỏi anh ấy.
Anh ấy cười, đôi mắt nhìn xung quanh, tất cả những biểu cảm này chính là biểu cảm của A Nan của em.
Anh ấy đáp: "Những chuyện xảy ra trong quá khứ cũng giống như giấc mộng đẹp đã từng mơ, tôi bây giờ thích cuộc sống của hiện tại hơn."
Không…, lòng em đau đến mức như muốn hét lên, giá như Tư Đồ Nan của em vẫn còn ở đây, anh ấy mà biết Âu Dương Cảnh ức hiếp em như thế, thì anh ấy sẽ không tha cho Âu Dương Cảnh đâu.
Đáng tiếc, A Nan mãi mãi sẽ không biết được chuyện này, chính bởi vì sự xuất hiện của người tên Âu Dương Cảnh kia đã khiến cho Tư Đồ Nan của em biến mất mãi mãi.
Đời này, nếu như Tư Đồ Nan không còn tồn tại nữa, thì Trần Hứa Nặc này cũng sẽ không còn là Trần Hứa Nặc của trước kia nữa.
Em xách vali lên: "Có thể đi cùng tôi một đoạn không?"
Trong sân vườn của nhà trọ, hoa lá cỏ cây tươi xanh, em ngắm nhìn chúng và em quyết định sẽ tha thứ cho tất cả.
Nghĩ lại, nếu như không có Amanda thì có lẽ giờ đây cả Tư Đồ Nan của trước kia và Âu Dương Cảnh của hiện tại sẽ không còn sống để đứng trước mặt em như thế này.
Em nói với Âu Dương Cảnh: "Anh thật may mắn!"
Anh ấy lập tức phản ứng lại, quay qua nói với em: "Đúng vậy, có thể gặp được Amanda chính là may mắn của tôi."
Em và anh ấy cùng nói về Amanda, nói về tương lai của họ, sau này họ sinh con rồi, đợi con họ lớn lên, thì sẽ đưa nó ra nước ngoài du học, còn họ sẽ cùng nhau đi du lịch khắp thế giới, nghèo một chút cũng không sao, miễn là được ở cùng với người mình yêu, đó chính là hạnh phúc.
Ngón tay đeo nhẫn cưới của anh ấy lấp lánh dưới ánh nắng vàng.
Trên đường quay về, em đã chuyển chuyến bay ở Bangkok, lúc em đến đây, bầu trời có nhiều mây đen và mưa to, khi em rời khỏi bầu trời vẫn chưa được trong xanh.
Máy bay đã gặp phải dòng hải lưu khi bay ngang qua Ấn Độ Dương và thân máy bay đã bị va đập nghiêm trọng, các hành khách trong cabin lúc này không ngừng la hét vì sợ hãi.
Em không quan tâm đến mọi thứ đang diễn ra xung quanh mình, em nhìn qua cửa sổ, em thấy các tia nắng vàng đang le lói qua các áng mây đen, trong các tia nắng ấy em thấy hình ảnh A Nan của em.
Hình ảnh của anh là một chàng thiếu niên hơn 20 tuổi, lần đầu đi phỏng vấn, mặc bộ vest được ủi thẳng và vẫy tay kêu em: "Hứa Nặc, thức dậy giúp anh thắt cà vạt nào."
Em giảy nảy đáp: "Anh tự thắt đi."
Anh nói: "Không được, sau này mỗi ngày phải là em thắt cho anh."
Anh đứng trước gương chỉnh quần áo, quay đầu lại nhìn em cười.
Em thật sự rất muốn biết, trong đợt sóng thần của ba năm về trước, lúc anh gặp nạn và khi anh nhắm chặt mắt lại, cảnh tượng cuối cùng mà anh nghĩ đến là gì, câu nói cuối cùng mà anh thốt ra là gì.
Nhưng em đoán ra được, chắc chắn trong những điều mà anh nghĩ có em.
Em và Tư Đồ Nan anh, từ 6 tuổi đã quen biết nhau, đến năm 23 tuổi thì lạc mất nhau, khoảng thời gian vàng 17 năm kia, chúng ta đã yêu thương nhau, đó chính là tất cả mọi thứ mà em có.
Em không thể nói ra được, bởi vì anh hiện tại không còn là Tư Đồ Nan nữa, không còn là Tư Đồ Nan của em nữa rồi.
Máy bay bắt đầu mất kiểm soát và rơi xuống, thiết bị cung cấp điện trục trặc làm cho điện trong cabin chập chờn, em nghe thấy tiếng khóc của nhiều phụ nữ và trẻ con, riêng em cười nhẹ chấp nhận buông tay.
Tư Đồ Nan, cuối cùng em cũng đã đợi được anh, chỉ là anh sẽ không bao giờ đợi em được nữa.
Em nhắm chặt mắt lại, ngước đầu lên, không để nước mắt tiếp tục rơi xuống.
Nếu như để Tư Đồ Nan anh biết được, em chịu uất ức như thế, thì anh nhất định sẽ rất đau rất đau lòng.
Em không muốn để anh đau lòng vì em.
Điều khiến em hối tiếc nhất trong cuộc đời này, chính là khi còn trẻ em đã nghĩ mình còn rất nhiều thời gian để vui chơi, tương lai mình còn rất xa để lo lắng, nhưng cuối cùng em vẫn không thể chính miệng mình nói cho anh biết: "Em Yêu Anh!"
Em nguyện ý đón nhận tất cả, cũng nguyện ý dùng giây phút cuối cùng của đời mình để đổi lấy một câu:
"A Nan là của em."
------THE END------