1. Công chúa
Ta mê đắm những câu chuyện cổ tích. Ta thích mơ mộng. Nàng Bạch Tuyết đáng thương, chịu khổ bao nhiêu đợi chờ Hoàng tử của lòng mình. Nàng công chúa ngủ say chờ hoàng tử một nụ hôn đánh thức.... Còn ta, ta là nàng Cinderella khốn khổ, ngày ngày chịu đựng hà hiếp của mụ Phù thủy và những người con của mụ. Ta mỗi ngày đều suy nghĩ, đều cho mong. Hoàng tử đến bao giờ mới đến cứu ta? Chàng sẽ dùng lưỡi gươm sắc bén của mình đâm vào trái tim đen mụ phù thủy, khiến mụ ta rống lên đau đớn rồi ngã xuống chết đi? Chàng sẽ dùng mũi gươm sáng quắc nhuốm sắc đỏ tươi cắt ngang cuống họng lũ con chỉ biết la lên của mụ chứ? Rồi chàng sẽ đưa bàn tay to lớn mà ấm áp về phía ta và mỉm cười, hỏi rằng có muốn đi cùng chàng không. Ta sẽ hạnh phúc nhanh đáp lại là có. Sẽ ném đi con dao gọt trái cây nhọn hoắc luôn giấu bên người. Sẽ nắm lấy tay chàng. Lên ngựa và đi sau khi giẫm lên xác mụ Phù thủy, âm thầm cười lạnh. Đi! Nhưng đi đâu đây? Trở về lâu đài chăng? Không, ta chẳng thích bị gò bó đâu. Đi săn rồng? A , những con rồng đáng sợ lắm đó~ Lúc ta chưa nghĩ ra được bọn ta sẽ cưỡi lên ngựa đi về đâu, thì ta gặp hắn.
Thời điểm ta gặp hắn là lúc ta vô tình đi ngang qua và thấy hắn đang bị gã giám ngục ( thầy đoàn trường ) dẫn vào phòng làm việc dạy dỗ một trận. Ấn tượng đầu tiên chính là quả đầu kia thật nổi bật đó~ Một màu vàng rực rỡ tựa như màu nắng ngày hôm ấy vậy, khuyên tai thì lấp ló lóe sáng, áo trắng chẳng sơ vin mà xộc xệch, quần thì ống cao ống thấp. Chính là trông luộm thuộm hết sức. Từ lúc ở nơi này học tập, hắn là người đầu tiên ta thấy có gan phá vỡ nội quy nghiêm khắc của chốn tù ngục này. Hắn cá biệt giữa tập thể đồng nhất. Vậy mà một người luôn đam mê về quy củ như ta lại cảm thấy thích thú đến lạ. Rồi vô tình, là vô tình hắn quay sang và ánh mắt bọn ta chạm vào nhau. Chắc hắn chẳng biết được rằng... Ta nghe trái tim nhỏ ta nảy lên từng nhịp rộn ràng. '' Đây chính là Yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?'' Ta thì thào, đặt tay lên vị trí tim mình mà ngây ngẩn.
Ta biết tim ta lỡ nhịp mất rồi. Ta đã phản bội hoàng tử. Ta tội lỗi. Ta đáng kinh tởm. Hắn chẳng phải là hoàng tử, từ đầu ta đã biết. Hắn chỉ là một tên trộm láu lỉnh, trốn tránh binh lính mà lạc chân đến sảnh lễ hội, giả dạng làm hoàng tử mà nhảy cùng ta một điệu ... Không chỉ lấy cắp chiếc giày thủy tinh quý giá của ta còn lấy đi trái tim của ta. Hắn thật tàn nhẫn làm sao. Có lẽ hắn đã từng làm thế với rất nhiều, rất nhiều người khác nữa. Ta không biết mà cũng chẳng muốn biết. Nhưng điều ta biết rõ hắn sẽ chẳng yêu ta, tim kẻ trộm ấy sẽ chẳng thuộc về ta như trái tim hắn lấy ở ta. Hắn sẽ phiêu bạc, sẽ lang thang, sẽ thuộc về người con gái có mái tóc dài sống trên tòa tháp cao cao. Cũng có thể sẽ thuộc về người con gái ngủ sâu trong tòa lâu đài hoa hồng gai vây bủa. Ta phải làm sao đây? Định mệnh đã sắp xếp tất cả. Hắn không thuộc về ta, chẳng phải là hoàng tử ta nghĩ, nhưng hắn giữ chiếc giày... A, chiếc giày!
''Hãy trả chiếc giày lại cho ta.''
''Sao? Nó chỉ là chiếc giày thể dục rách rưới thôi mà?'' - Hắn liếc nhìn ta tựa hồ như tìm được thứ thú vị nào đó ở ta mà ngả ngớn trả lời.
''Không cần biết, hãy trả nó lại cho ta.''- Ta trả lời. Hắn không biết được đâu. Hắn chẳng bao giờ hiểu được đâu. Chiếc giày cũ ấy chính là chìa khóa để ta đóng lại thứ tình cảm sai trái ta dành cho hắn. Là bức tường cuối cùng ta tự xây lên ngăn cách giữa hắn và ta. Là thế đấy.
''Nó thật xấu xí , ta vứt đi rồi .''
... Đúng rồi nhỉ, nó có là gì đối với hắn đâu? Ta thu lại vẻ sững sờ, vén môi cười nhạt nhẽo. Thì thào -''Vậy ngươi hạnh phúc nha ..''
**************
2. Kẻ cắp trái tim
Tôi nhìn theo bóng lưng cô ấy rời đi. Sao lại trông đáng thương đến thế? Chẳng phải chỉ là một chiếc giày cũ thôi sao? Xấu xí như vậy ta sao có thể giữ huống chi chỉ có một chiếc? Ngày ấy chính cô ấy trước mặt mọi người đưa nó cho tôi khiến tôi bị chế nhạo. Giờ lại đòi lại, thật chẳng nói lý gì cả. Lũ người cùng lớp cách tôi mấy mét túm tụm lại mà bàn tán. Tôi nghe được đâu bọn họ nói nào là hợp đôi, nào là kỳ quái.
-''Nhỏ kia bị bệnh đấy!''
-''Hả, thật không đấy? Đẹp thế mà, mày nghe đâu vậy?''
-''Lũ khối H bàn tán thế . Nhỏ bị hoang tưởng nặng, nghe đâu lúc trước bị đưa vào bệnh viện tâm thần một lần rồi. Suốt ngày tưởng tượng mình là công chúa thôi.''
-''Hahaha công chúa á? Trẻ con vậy?''
-''Nói bệnh mà .''
-''Mà ta nói, nghe đâu nhỏ từng cố giết chết mẹ ruột đấy.''
-''Đáng sợ vậy??!!''
-''Thằng đó cũng là tên không ra gì mà, nom hợp phết..''
''Phiền câm miệng cái." -Tôi cười cười, nói. Nhưng quả bóng trong tay đã nện thật mạnh trên mặt đất tạo nên âm thanh lớn. Trông chẳng vui chút nào. Nhìn bọn họ co rúm lại không dám mở miệng nữa. Tôi buồn bực bỏ đi. Tất cả những gì bọn nó nói, tôi đều nghe không lọt tai một chút nào. Lúc trước tôi chẳng như thế. Tôi đã quá quen với lời đồn, lời nói xấu sau lưng mình từ lâu, nếu tâm trạng không tốt liền tẩn một trận. Cũng thường thôi. Lý do bọn họ cười sao? Cha tôi là một thương nhân thành đạt nhưng bị bắt vào tù không thời hạn với tội danh vận chuyển hàng cấm và giết người bỏ trốn, tài sản đều tịch thu gần hết. Giá đình tôi từ có tất cả liền sau một đêm trở thành nghèo đói. Bà mẹ ruột thì sau đó liền sa sút tinh thần, hoá điên bỏ đi. Bả đi đâu tôi không biết, chỉ nhớ rằng năm ấy tôi lên cấp hai. Rồi tôi gia nhập hội giang hồ trong khu đánh thuê kiếm tiền, lấy tiền đó cộng với tiền trợ cấp mà sống. Tính tôi nóng như lửa, huống chi hôm nay trong người thấy buồn bực, vậy mà lại không đánh tới. Tôi cũng chẳng thể lý giải nổi vì sao mình lại khó chịu đến thế khi nghe người khác nói xấu về cô ấy. Thật lạ lùng.
Cô ấy ấy à, tôi vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên bắt gặp chính là lúc tôi bị thầy đoàn trường kéo đi dạy dỗ vì tổ nhuộm tóc. Tôi quen thuộc ổng rồi. Cô gái ấy mặc trên người đồng phục mùa hè, cà vạt chỉnh tề, máy dài 30 phân đúng, tất cao đến đầu gối. Tôi chưa từng thấy người nào như vậy cả. Cô ấy ôm một chồng giấy tờ trông thật nặng ở trước ngực, theo hướng đứng có lẽ vừa mới ra khỏi phòng giáo viên bên cạnh. Vẻ mặt nhìn tôi trông ngơ ngác đến buồn cười. Chỉ là tôi không ngờ đến, ngày hôm sau cô ấy liền đến chủ động tiếp cận tôi. Nhớ lại đây tôi thoáng nghĩ, cũng giống nàng công chúa đấy chứ? Mái tóc đen dài ngang lưng, mái ngố trông hơi buồn cười một chút. Đôi mắt to long lanh lộ ra sự trong sáng như chưa từng trải qua điều gì ở đời. Cả người có mùi hương thơm mát dễ chịu... Hm? Nghĩ đi đâu thế này? Tự đánh một cái lên đầu mình, tôi lên sân thượng của trường nằm xuống suy nghĩ. Tính là tính như vậy nhưng tôi lại đi về hướng khu đổ rác. Nhớ không lầm thì lúc trước đã vứt chiếc giày kia tại đây, ở trong góc nên may mắn có thể vẫn còn.
''Kia chẳng phải cô ấy sao?''
Tôi lẫm bẫm nhìn về phía góc khu đổ rác, một bóng dáng quen. Càng lại gần tôi càng chắc chắn chính là người con gái tôi muốn tìm. Lòng tôi dâng lên một cổ vui vẻ, định hô một tiếng nhưng rồi tôi lại nhận ra, người chẳng phải ở một mình. Bên cạnh cô ấy là một người con trai nữa. Người kia tôi biết, đó là tên nam thần lớp trên luôn được yêu thích, hơn nữa còn thầm mến cô ấy. Trông bọn họ thật đẹp đôi. Tôi bị suy nghĩ của mình làm cho bừng tỉnh. Đúng rồi, bọn họ rất xứng đôi. Kia chẳng phải rất phù hợp với vai hoàng tử sao? Trong phút chốc tôi nhận ra rằng tôi đã yêu mất rồi. Và trớ trêu thay tôi cũng nhận ra được, một kẻ mồ côi, lêu lổng như tôi chẳng xứng với tình yêu đó chút nào. Người kia cầm trên tay chiếc giày cũ, cô ấy cười, ta nghe lòng mình chìm xuống.....
Người không còn tìm đến tôi nữa.
***********************
3. Hoàng tử
Tôi đã thầm yêu nàng từ lâu. Nghĩ đều nghĩ về nàng, đêm về mơ đều mơ về nàng. Say mê đến mức muốn điên lên. Yêu đến muốn trói nàng lại để nàng ở bên mình. Mỗi ngày ta đều phải cực khổ kiềm chế mình không được làm ra những hành động ngu ngốc. Cực khổ như vậy, mà tại sao? Vì cái gì?! Khi tôi là người đến trước, tôi có tiền, có tất cả, nàng lại đi thương hắn, tên khốn nghèo túng đó? Mỗi lần nhìn nàng lẽo đẽo theo thằng đó, tôi như muốn điên lên. Tôi muốn xé xác hắn, tôi muốn đem nàng về trói lại giấu ở một nơi không ai biết để chỉ có tôi và nàng. Tôi biết tôi điên rồi. Tổ yêu nàng đến hoá rồ rồi. Ta muốn sở hữu nàng, bằng tất cả mọi giá!
...Đây là cơ hội!
end.