Vì lời hứa hôn từ 2 gia đình, vì là 1 đứa con gái ngoan biết hiếu thảo với cha mẹ. Cẩn Nghiên buộc phải lấy Sở Trạch, 1 người cô chưa từng quen biết ngay cả gặp mặt cũng không. Cẩn Nghiên lấy anh vì sự sắp đặt của 2 gia đình , cô lấy anh vì mẹ anh đã giúp gia đình cô rất nhiều. Cuộc hôn nhân này được coi như 1 sự trao đổi giữa cô và gia đình.
Cái ngày Cẩn Nghiên được gả về gia đình chồng cũng đến, cái ngày này đối với những người khác là hạnh phúc nhưng đối với cô thật cay đắng. Lễ cưới được diễn ra, cuối cùng thì cô cũng biết chồng cô là 1 người như thế nào. Nhìn Sở Trạch có vẻ rất ga lăng và có tính ăn chơi, khuôn mặt anh rất đẹp trai, nhìn anh có thể nói rằng anh là 1 dân chơi giàu có.
Lần đầu tiên cô nhìn anh, cô không ngờ chồng của nó là 1 người đẹp trai và phong độ như vậy. Nhưng đối với Sở Trạch, lần đầu tiên anh nhìn cô với cặp mắt lạnh lùng và khinh thường , thậm chí là nhìn anh có vẻ rất ghét cô. Anh ghét cô vì mẹ anh bắt anh phải lấy 1 người con gái mà anh không hề quen biết, vì cô mà ngày tháng ăn chơi quậy phá của anh đã chấm dứt, vì col mà anh trở thành 1 người đã có vợ.
Từ ngày Cẩn Nghiên về làm dâu nhà anh, cô chưa hề nở 1 nụ cười, nếu có cười chỉ là 1 nụ cười gượng. Mẹ của Sở Trạch thấy rất thương cô, bà thương nó vì cô là 1 đứa con gái hiền lành, đảm đang. Từ ngày làm vợ anh, cô chưa bao giờ xài tiền của mẹ anh cho. Mỗi ngày Cẩn Nghiên đều đi làm thêm kiếm tiền, cô muốn xài cái đồng tiền chính cô tạo ra. Sở Trạch lấy cô, cô trở thành vợ anh, nhưng cô chưa bao giờ là người đàn bà của anh.
Sở Trạch đối xử với Cẩn Nghiên rất tệ , cô phải chịu đựng sự hành hạ của anh. Anh ghét cô, anh ghét cái sự im lặng của cô, anh ghét cái cách chịu đựng của cô mỗi khi bị anh hành hạp, điều mà Sở Trạch muốn ở cô là chủ động kí vào đơn li dị vì làm như vậy cô và anh đều tự do.
Rồi 1 hôm anh nhậu say bí tỉ về, Cẩn Nghiên ngồi trong phòng đọc sách và đợi anh. Nó thấy anh say quá, cô dìu anh lên giường nằm nghỉ. Đột nhiên anh ngồi dậy, anh đè cô ra rồi hôn tới tấp, Cẩn Nghiên vùng vẫy, mặc cho cô vùng vẫy, Sở Trạch vẫn cởi hết đồ của cô ra. Qua đêm nay, Cẩn Nghiên đã trở thành người đàn bà của anh. Cẩn Nghiên cứ tưởng qua đêm đó Sở Trạch sẽ thương yêu và đối xử tốt với cô hơn, nhưng cô đã lầm, anh vẫn thờ ơ và lạnh nhạt với cô. Anh coi cô như 1 món đồ chơi khi ở nhà, anh thích thì chơi chán thì bỏ đi ra ngoài tìm thú vui khác .
Rồi mẹ anh đột nhiên mất, Sở Trạch cảm thấy ghét Cẩn Nghiên hơn, anh luôn cho rằng từ ngày cưới cô về chẳng có gì tốt đẹp, cô mang lại xui xẻo cho anh. Sở Trạch luôn hành hạ cô và đánh đập cô nhiều hơn kể từ khi mẹ anh mất đi. Nhưng mỗi lần đánh xong, anh thấy cô đau đớn , anh đã thấy tội nghiệp Cẩn Nghiên và trong lòng có chút thương xót cô. Anh nghĩ rằng đó chỉ là lòng thương hại anh dành cho cô khi thấy nó đau.
Chớp mắt, Cẩn Nghiên sống với Sở Trạch đã được 1 năm. Cô sống với anh chỉ có hành hạ và đánh đập chưa hề có sự hạnh phúc. Anh vẫn luôn hành hạ cô, anh đem nó ra làm vật đáp ứng nhu cầu tình dục khi ở nhà. Rồi bổng 1 ngày Cẩn Nghiên cảm thấy trong người khó chịu, nó đoán là mình đã có thai Nó 1 mình đi khám, và kết quả đúng như nó đoán. Cẩn Nghiên đã có thai gần 2 tháng, cái thai của cô rất yếu nhưng tồn tại đến bây giờ là sự may mắn . Cô vui lắm, cô cầm tờ giấy xét nghiệm trong tay mà miệng cứ cười hạnh phúc, Cẩn Nghiên muốn chạy về nhà thật nhanh, đợi Sở Trạch đi làm về và thông báo cho anh biết anh sắp làm cha. Nghĩ đến điều đó cô đã thấy vui và sung sướng.
Khi về nhà, hôm nay khác với mọi ngày, hôm nay Sở Trạch về sớm hơn cô nghĩ. Nhưng cô không thấy anh chỉ thấy đôi dép của anh và của 1 người lạ ở ngoài cửa. Cô đi lên lầu, cửa phòng mở he hé , tay cô có vẻ hơi run, Cẩn Nghiên mở cửa phòng ra. Trời ơi ! Cái cảnh nó không nên thấy đang diễn ra trước mặt cô, Sở Trạch đang làm tình với 1 người phụ nữ. Tim nó đau thắt, cổ họng nó nghẹn ngào và gào thét lên:
– Đồ khốn !!!!
Sở Trạch giật mình nhìn cô, dừng hẳn lại cái việc dơ bẩn đang làm, anh có vẻ bàng hoàng khi nhìn thấy cô, Cẩn Nghiên nhìn anh với cặp mắt đau đớn rồi định bỏ chạy, anh gằn giọng lớn tiếng:
-Cô đứng lại đó ! Chờ tôi chút !
Cẩn Nghiên đứng ngoài phòng đợi anh người phụ nữ bước ra khỏi phòng và nhìn nó với cặp mắt khinh thường rồi bỏ ra về. Có lẽ cô đã quá hiền, có lẽ cô quá giỏi chịu đựng trước hành động của Sở Trạch. Anh bước ra rồi dùng tay nắm tóc cô lôi thẳng vào phòng. Anh đánh cô tới tấp, anh gằn giọng nói :
– Ai cho cô có quyền chửi tôi , chó chết ! Cô có quyền gì mà chửi tôi?
Giọng Cẩn Nghiên kêu lên đau đớn :
– Dừng lại đi ! Đau quá ! Đau ! Đau !
Cô cố gắng vùng dậy rồi bỏ chạy để bảo vệ đứa con trong bụng, đôi tay mạnh mẽ của anh kéo cô lại , anh lỡ tay xô mạnh cô vào bàn , bụng của nó đập vào cạnh bàn, khiến Cẩn Nghiên kêu đau thảm thiết, tiếng la đau của cô không nên thành câu :
– Aaaaa ! Đau, đau ! Anh giết con anh rồi !
Cẩn Nghiên té xuống, nằm bẹp dưới đất, tay cố gắng chống xuống đất để ngồi dậy, cô đau quá, không còn sức dể ngồi dậy nữa. Đứa con trong bụng mất rồi, cô chảy rất nhiều máu. anh ngỡ ngàng câu nói vừa nãy của cô. Anh chạy tới đỡ cẩn Nghiên ngồi dậy, máu ra nhiều quá, anh không biết chuyện gì xảy ra với cô, tiếng cô kêu đau thảm thiến anh cảm thấy xót xa và thương cô. Anh đưa Cẩn Nghiên đi cấp cứu, người ta đưa cô vào phòng cấp cứu. Sở Trạch ngồi ở ngoài vò đầu bứt tóc suy nghĩ về câu nói hồi nãy của nó , anh không hiểu câu nói đó của cô. Điều anh lo lằng nhất bây giờ là cô, anh sợ nó xảy ra chuyên gì lúc đó anh có hối hận cũng không kịp. Đợi 1 hồi lâu , bác sĩ bước ra , anh chạy tới và hỏi bác sĩ:
– Cô ấy sao rồi ? Có bị gì không ?
Bác sĩ lắc đầu và nhẹ giọng trả lời anh :
– Vì va đập quá mạnh nên đứa bé không thể giữ lại được , còn cô ấy thì nguy cơ sống rất ích , bị mất quá nhiều máu. Cô ấy giờ rất yếu, anh có thể vào nhìn lần cuối.
Anh rất bàng hoàng khi nghe xong những câu nói của bác sĩ. Anh không ngờ chính tay anh giết chết con và vợ của mình.Sở Trạch liền chạy vào nhìn mặt Cẩn Nghiên lần cuối khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt của nó nhắm nghiền. Điều anh muốn bây giờ là cô mở mắt ra nhìn anh lần cuối. Đôi bàn tay anh nắm chặt tay anh, nước mắt anh đã thật sự rơi vì cô. Giọng anh thều thào bên tai :
– Cô tỉnh dậy đi , bây giờ tôi rất sợ mất cô , cô mở mắt ra đi , mở mắt ra nhìn tôi đi ! 1 lần thôi , tôi xin cô đó !
Cần Nghiên không trả lời , đôi mắt cứ nhắm . Bỗng có 1 tiếng nghe thật điếng tai : – Títttttttttttttttttttttttttttttttttttttt !!!!!!!!!
Cẩn Nghiên đã đi rồi , ngay cả mở mắt ra nhìn anh lần cuối cũng không thể, cô ra đi với đứa con trong bụng, có lẽ Cẩn Nghiên và con sẽ được bình yên ở nơi nào đó. cô đi chỉ để lại cho Sở Trạch nỗi ân hận và nỗi đau nó dành cho anh không bao giờ anh có thể quên được. Có lẽ kiếp này anh chỉ mãi nhớ tới cô và chỉ có 1 mình cô là vợ .
ANH THẬT SỰ MẤT EM RỒI !