Mây mùa hạ
Tác giả: Em gái lạc trôi của Cố Mạn
1. Jun
Tôi ấn tượng với Linh từ ngay lần gặp mặt đầu tiên, đơn giản vì bạn ấy thật xinh.
Bạn có mái tóc dài đen nhánh và nụ cười tươi hơn bao giờ hết. Tôi thích nụ cười của Linh, và hơn cả là bạn.
Nhưng chỉ từng ấy thích cũng chưa đủ nhiều cho một mối quan hệ, đặc biệt là cô gái hay suy tư và khá thông minh như Linh.
Linh có nhiều mối quan hệ nhưng ít có một mối quan hệ đúng nghĩa.
Bạn hay kể cho tôi bởi vì tôi đáng tin tưởng hay vì tôi là một cậu bạn đặc biệt theo một khía cạnh nào đó trong Linh?
Tôi nghiêng về câu trả lời đầu tiên hơn.
Thật ra, Linh đã từng có hai mối quan hệ phức tạp cùng một lúc. Phần ít phần nhiều tính bạn ấy rất dễ được con trai yêu quý, thậm chí là theo đuổi.
Chuyện này là chuyện của hai năm trước, Linh nhẹ nhàng nói.
Giọng bạn không cao không thấp, đủ để người khác im lặng và lắng tai nghe, ngửi mùi hoa dịu dàng ở góc nhỏ của quán café hoài cổ, nghe một bản nhạc xưa thật xưa, để lại những mảng nắng buồn tênh phía ngoài hiên.
Bạn ấy thương Jin.
Jin bình thường thôi, bình thường hơn cả tôi nữa, chỉ là bạn ấy cười hiền và học rất giỏi. Phải nói cực giỏi thì đúng hơn, hiện giờ thì bạn ấy đang ở Mỹ bằng một vài học bổng đáng ngưỡng mộ.
Hiện tại thì họ cách xa nhau gần nửa vòng trái đất, không còn bất cứ liên lạc gì, ấy mà Linh vẫn còn nhớ người ấy.
Thì ra thương nhau đơn giản như vậy.
Chỉ cần Linh thương phải ánh mắt người ta, xao xuyến bởi nụ cười người ta thì cả hàng trăm hàng nghìn cây số cũng chả là vấn đề lớn lao gì.
2. Linh
Tự dưng tôi nhớ Jin.
Có lẽ vì dạo này Jun hay cằn nhằn tôi như cách mà cậu ấy thường làm.
Trước kia chúng tôi hay nói chuyện và video call xuyên suốt cũng không chán. Có điều, Jin luôn không muốn người khác biết kiểu quan hệ giữa chúng tôi.
Mà đúng thật là chả ai biết cả, nhìn vào thì chẳng ai biết Jin đặc biệt với tôi ra sao.
Lần đầu tôi gặp Jin là ở một lớp học hè.
Tôi không nhớ vì sao cậu ấy cười, cũng chẳng rõ vì sao tôi lại phát hiện nụ cười ấy, nhưng tôi còn nhớ rõ tiếng tim đập rộn ràng như thể ngày hôm qua.
Jin thuộc đội tuyển của trường, tôi thì là một học sinh bình thường trong lớp. Thi thoảng tôi ghen tị Jin, ước gì tôi được giỏi như Jin, ít nhất thì khoảng cách giữa chúng tôi có thể ngắn đi.
Jin không chịu hát cho tôi nghe.
Dạo này bạn ấy vì việc học mà bỏ bê tôi, dù rằng bạn ấy hay chỉ bài các bạn cùng lớp, có cả các bạn nữ.
Bạn ấy hơi thân với Han. Han là một bạn nữ năng động, thân thiết với nhiều bạn nam và thích làm lớn chuyện kiểu như bạn ấy là trung tâm của mọi thứ. Thú thật, tôi thật sự không thích Han.
Jin bảo Jin mệt mỏi. Rằng tôi cứ suốt ngày phát cáu và giận hờn bạn ấy.
Bạn ấy bảo bạn ấy xem tôi rất đặc biệt nên mới nhắn tin với tôi nhưng tôi luôn làm bạn thấy phiền.
Tôi bảo Jin hãy tìm ai không làm bạn mệt mà nhắn tin, như bạn gái cũ của Jin đấy.
Jin liền bảo tôi thôi trẻ con đi.
Chúng tôi lại cãi nhau.
Tôi nhớ rõ vài hôm sau đó, Jin bảo mình có thể sẽ đi du học.
Tôi kiên quyết không tin, chúng tôi tạm thời bỏ qua việc "chiến tranh" nhưng chuyện du học thì không thể nào bỏ qua được.
3. Bạn trẻ con
Tôi gọi Linh là "bạn trẻ con", đơn giản vì bạn ấy hay giận và đáng yêu không chịu được. Ít nhất thì tốt hơn là mỗi lúc bạn ấy trầm ngâm suy nghĩ, tôi luôn ghét ánh mắt Linh mỗi lúc như vậy.
Linh thường dành cho các bạn nam ánh mắt hời hợt, đặc biệt là những bạn không thân thiết.
Có nhiều người bảo Linh thật tồi tệ, bạn ấy dễ dàng mỉm cười với nhiều người nhưng khi người khác buồn, bạn ấy chẳng buồn rung động.
Có điều, tôi tin bởi vì các bạn ấy không phải là Jin.
Hôm qua chúng tôi gặp Len.
Len hơn Linh và tôi một tuổi, anh là cậu bạn nam thứ hai trong mối quan hệ phức tạp có Jin của hai năm trước.
Len đúng là rất tử tế, anh lịch thiệp và tốt bụng đến bất ngờ.
Tôi nhìn Len đứng cạnh Linh, nếu nói hai người họ là một đôi thì không ai có thể phủ nhận được.
Tiếc là từ trước đến nay Linh không hề thích Len hoặc có thì một chút. Thế mà Len không hề trách Linh, trách Linh dối anh nhiều như thế, trách Linh thương Jin nhiều như thế.
Vì sao vậy?
Vì Len quá sâu sắc và tốt tính chăng?
Không, anh ấy bảo tôi, vì Linh là một cô gái tốt.
Tốt ư? Lâu lắm rồi tôi mới nghe một người nói như vậy về Linh.
Lần này, Linh kể tôi về Len.
Len xuất hiện trong cuộc đời cô vào những ngày Linh khó chịu nhất, những ngày Linh và Jin chìm trong im lặng, nếu có nói chuyện thì cũng chỉ là cãi nhau.
Linh và anh hay đi cùng nhau.
Len luôn tốt với Linh và thật sự trân trọng Linh hơn bất kì người nào.
Một ngày, Len tỏ tình Linh.
Linh không từ chối và họ cứ vậy mà tiến tới. Nhưng mối quan hệ của Linh với Jin vẫn chưa dừng, họ lại kể chuyện với nhau, Jin giúp Linh giải bài tập, kể chuyện Linh nghe và hàng nghìn điều nữa.
Linh đã thử rất nhiều lần nhưng vẫn không bỏ Jin được, cũng không biết có nên kết thúc mối quan hệ với Len không.
Linh cảm thấy mình tồi tệ, Linh tự ghét mình nhưng bạn vẫn không biết phải làm gì. Tôi chỉ ngồi nghe Linh kể, tôi thật muốn biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Có lẽ, tôi là một mẫu người thích lắng nghe.
Mối quan hệ của Linh và Len kết thúc nửa năm sau đó nhưng rất lâu sau Linh mới đủ cam đảm để thú nhận và xin lỗi anh.
Linh biết mình thật tệ.
Còn Jin, Linh biết rằng bạn ấy sẽ chọn ước mơ của mình. Jin có hoài bão, bạn ấy là mẫu con trai cố chấp và làm mọi thứ đến cùng.
Nhưng Linh vẫn kéo dài mối quan hệ của họ đến tận ngày cậu ấy rời đi.
Vì sao vậy?
Linh cũng không rõ nữa, chắc vì cô luyến tiếc. Tiếc vì một người mình đã dành quá nhiều tình cảm.
Nhưng Linh biết mình quá nông nổi, Linh đã làm nhiều thứ không tốt với Jin và Len.
Nên việc kết thúc cả hai mối quan hệ là một chuyện cần thiết và cô không đủ tư cách để bảo Jin ở lại hay níu kéo Len.
Sau đó, Linh đã nói với Len: "Cảm ơn anh."
Giọng Linh thật dịu dàng và ấm áp, như cốc sữa nóng giữa mùa mưa kéo dài ê ẩm ở Sài Gòn vào lúc này.
4. Jun?
Không biết Jun nghĩ về tôi như thế nào, thật lo lắng. Nhưng tôi không nghĩ Jun sẽ ghét tôi, vì bạn ấy thật là tốt.
Tôi thích một Jun tốt bụng như thế.
Ngày kia, có một bé gái khóa dưới hỏi tôi có phải là bạn gái của Jun không, tôi liền lắc đầu.
Cô bé cười ngọt như kẹo bông gòn, tôi bỗng nhớ lại mình những ngày đầu gặp Jin. Hình như khoảng hồi ức và con người ngô nghê đó cũng bị trưởng thành và thời gian vùi lấp.
Tôi thật muốn Jun và cô bé trở thành một đôi. Thật tốt nếu nụ cười này là của Jun, không biết bạn có vui không nhỉ?
Lại có một người bạn cũ bảo tôi về chuyện họp lớp.
Tôi liền hỏi có Jin không?
Bạn ấy gật đầu rất nhanh.
Kì nghỉ Tết năm đó tôi đón xe về nhà, Jun tiễn tôi ra bến xe.
Trước khi về, Jun sửa lại khăn quàng cho tôi , tôi thừa cơ hội đeo cho Jun đôi găng tay xấu xí mình vừa đan xong mấy ngày trước.
Jun bất ngờ tròn xoe mắt.
Tôi vẫy vẫy tay tạm biệt, "Tự giữ ấm đấy, cậu bạn ngốc."
Jin không xuất hiện tại buổi họp lớp, bạn ấy gặp vài rắc rối nhỏ ở thành phố xa lạ kia.
Vậy là tôi không có cơ hội gặp lại cậu ấy.
Không lâu sau tôi trở lại Sài Gòn.
Vẫn là Jun ở đó, mãi vẫn là Jun.
Tôi hỏi Jun về cô bé lon ton, cậu ấy ngập ngừng gật đầu rồi lắc đầu.
Tôi hạnh phúc mỉm cười.
Jun dạo này hay bấm điện thoại.
Hình như là nhắn tin với cô bé nhỏ nhắn kia. Tôi bảo Jun đừng quên cô bạn này đó.
Cậu bạn cười hiền hậu, bảo tôi nói gì vậy, không có vụ đó đâu.
Tôi có một chút ghen tị với cô gái kia, chỉ một chút mà thôi.
Người ta nói với tôi Jin bị sốt nặng nhưng cũng đã về rồi.
Tôi thật muốn trở về quê thêm lần nữa, được chạy đến nhà Jin nhưng đến cuối cùng tôi vẫn không làm như vậy.
Cả việc biết tin tôi cũng là người cuối cùng.
Hôm đó, tôi dụi đầu vào cánh tay Jun, khóc hết buổi học. Đến cuối cùng, tôi vẫn chọn ở lại.
5. Hội An và Jin.
Tôi thay đổi quyết định của Linh.
Bên cạnh đó, tôi có một chút tính toán riêng, tôi muốn bạn ấy đi xa hơn nơi có Jin và tôi chọn Hội An.
Lúc buồn thì nên đi du lịch sẽ tốt hơn, và tôi còn nhớ Len bảo Linh thích Hội An nữa.
Thực ra tôi đã từ chối cô bé mà Linh khen. Cô bé quả thật giống hệt mẫu người của tôi, đáng yêu một cách kinh khủng.
Nhưng thật là buồn cười.
Lúc này tôi bỗng hiểu về Linh, năm đó Linh không hề thích Len, Len hệt như chàng trai mà Linh tưởng tượng vậy.
Thế mà bạn thích Jin, một người luôn cho rằng bạn thật xấu tính.
Muốn ôm Linh một cái, tôi đã nghĩ thầm rất nhiều lần, đặc biệt là cái hôm Linh ôm lấy tay tôi khóc nức nở đó.
Vậy là tôi liền ôm trộm Linh lúc bạn ngủ say trên xe.
Linh à, có vẻ Jun lại thích Linh thêm một chút rồi.
Cũng tại chuyến đi này, lần đầu tôi gặp Jin và cho Linh cơ hội gặp lại Jin.
Hình như là một sự sắp xếp, hóa ra Jin và Linh có cái duyên lớn hơn tôi tưởng.
Bạn ấy mặc sơ-mi trắng, trông chín chắc, trưởng thành và lịch lãm lắm.
Jin nhìn không phải kiểu thư sinh, cũng không hiền lành như Len. Có điều, nụ cười bạn ấy làm tôi thực sự ấn tượng, ấm áp và dịu dàng đến lạ.
Mà ánh mắt của Jin vẫn luôn dành cho Linh, không biết tôi có nhìn nhầm chăng?
"Linh phải không?" Jin lên tiếng khi Linh đang nắm vạt áo sau của tôi.
Linh chớp mắt một cái như không thể tin được.
"Ai thế Linh?" Tôi nhìn bạn.
"Cậu ấy là Jin." Linh nhìn đi hướng khác, không nhìn Jin cũng chẳng nhìn tôi.
Jin không hề hỏi tôi có phải là bạn trai của bạn không, chắc vì chúng tôi nhìn chẳng thể nào giống được.
Tôi không hề nhắc về Jin sau ngày hôm ấy.
Chỉ biết Linh hay mất hồn nhìn vu vơ, có một ngày bạn hỏi tôi:
"Có còn nhắn tin với cô bé ấy không?"
Tôi vốn định lắc đầu nhưng rồi lại gật đầu.
Linh đã kết thúc hầu hết các kiểu quan hệ quái gở với các bạn nam khác, tôi liền lo lắng có phải vì Jin không.
6. Jun, Linh.
Tôi trở về Việt Nam muộn hơn dự định, bỏ mất cơ hội gặp Linh. Lúc về, tôi còn bệnh khá nặng, chắc vì chưa kịp thích nghi với thời tiết, dù rằng đây là quê hương mà tôi sống mười mấy năm trời.
Lần đầu tôi qua nước khác cũng như vậy, bệnh thật khó chịu, muốn lại được Linh nhăn nhó, cằn nhằn.
Dường như Linh chỉ nhăn nhó và cộc cằn với tôi thôi.
Nhưng tôi biết mình mới là người bỏ rơi Linh, vì vậy tôi cũng không liên lạc với Linh nữa.
Chỉ thỉnh thoảng tôi nhớ về bạn ấy dù tôi cũng chẳng hiểu vì sao tôi không bao giờ quên nổi con người ấy.
Tôi nhớ cái phiền của Linh.
Nhớ rằng Linh rất thích Hội An.
Trước đó, tôi hứa rằng năm hai mươi tuổi, chúng tôi sẽ đi cùng nhau.
Thế là hết bệnh, tôi liền bắt máy bay bay đến Hội An.
Lần đó tôi đi một mình nhưng lại gặp Linh với một chàng trai khác.
Tôi không hề ghen, cũng không bực bội, chỉ cảm thấy vui nhiều hơn.
Thật may, tôi đã gặp lại Linh.
Có điều, tôi thật sự hi vọng đó không là bạn trai Linh.
Tôi và Linh nối lại liên lạc, Linh không có vẻ gì như ghét bỏ nhưng tôi nhận ra bạn đã thay đổi rất nhiều.
Nhiều hơn so với những gì tôi nghĩ.
Linh hẹn tôi vào một ngày nọ.
Bạn ấy cười xinh khủng khiếp, nhưng lúc cười, đôi mắt của bạn đã không còn lấp lánh bóng hình tôi.
"Chúng ta đã thay đổi rồi."
Linh chậm rãi nói.
Mắt bạn bình yên như hồ nước mùa thu, không có bao nhiêu là cảm xúc.
Không, thứ thay đổi nhiều nhất không phải Linh, mà là tình cảm của bạn dành cho tôi.
"Jin về chậm rồi." Tôi cười ngốc.
Linh cúi người đến, tôi hiểu tại sao Linh hôn tôi.
Hôn và tạm biệt một Jin đẹp đẽ trong giấc mơ của bạn, một Jin thời cấp ba mà cô ấy theo đuổi, tương tư và cảm nắng.
Sau đó, chúng tôi trở lại là bạn - chỉ là bạn.
7. Vì sao?
Tôi biết rõ vì sao tôi hôn Jin, hóa ra tôi không còn thích Jin nhiều như tôi tưởng.
Tôi chỉ là luyến tiếc Jin của những ngày tôi còn trẻ, có nụ cười ngô nghê của tôi và bạn.
Những năm ấy không thể quay lại, tôi không thể nhỏ lại và bạn ấy cũng không còn là chàng trai năm xưa.
Có lẽ không phải vì bạn về trễ, mà vì tôi lỡ thích người khác lúc nào không hay, cứ ngỡ mình còn thương, bởi nhớ về người cũ.
Tôi bắt đầu quan tâm về việc mọi người bàn tán về tôi.
Thật phiền phức, Jun chắc hẳn đã nghe qua nhiều về điều này.
Tôi còn chưa kể tôi thích hương xả vải của áo bạn ấy, rõ ràng đó là mùi hương bình thường mà sao lần bạn ấy lén ôm tôi trên xe, tôi vẫn cứ mặc kệ và giả vờ ngủ say miết thế?
Vì sao lần đó Jun hỏi Len rằng tôi thích đi đâu khi tôi buồn?
Vì sao tôi giận Jun khi bạn ấy dối tôi rằng bạn ấy nhắn tin với cô bé. Trong khi một sáng cô nhóc đến tìm tôi và khóc hu hu?
Vì sao tôi không thể nào lên tiếng việc Jun lặng lẽ cất đôi găng tay tôi đan cho bạn mà không nỡ đeo?
Trời ạ, Jun ngốc phát điên lên được.
Mà hình như, tôi cũng vậy!
8. Mây mùa hạ.
"Chả hiểu vì sao Linh cứ giận Jun suốt." Cậu bạn nọ buồn tủi thì thầm.
"Jun, cậu có phải một người có trách nhiệm không?"
"Jun làm gì Linh giận à?"
"Có hay không?" Linh cau mày nhắc lại.
"Có chứ." Jun kiên định bảo.
Linh bật cười, kéo cổ áo cậu sát về phía mình.
"Vậy là được rồi."
Cô lặng lẽ đặt lên môi Jun một nụ hôn thật nhẹ nhàng.
Đó không phải nụ hôn giống cô và Jin, ấy là một kiểu kẹo ngọt, rất ngọt.
"Linh nhắm mắt lại." Jun bảo
"Cậu định làm gì?" Linh hỏi.
"Chịu trách nhiệm." Jun híp mắt đáp.
Linh bất giác nhắm mắt.
Rồi Jun cũng nhắm mắt lại.
Ấy mà họ thấy hàng nghìn đám mây, như là mây mùa hạ.