Nguyên Thiển là 1 thiếu nữ trầm lặng và ít nói,năm nay cô vừa tròn 18 tuổi.Ba mẹ cô vừa mất cách đấy không lâu do bị tai nạn giao thông khi trên đường đến dự buổi lễ tốt nghiệp của cô.
Đã qua 1 tháng,cuối cùng tinh thần cô cũng được lên dây cót.Trơì về tối,khắp căn nhà vắng lặng,cô là con một,bây giờ chỉ có thể tự mình chịu đựng sự cô độc.Thấy bụng hơi đói,cô lê người xuống bếp thì thấy cô bạn thân Nhược Vũ từ ngoài cửa bước vào.Trên tay ôm 1 đống túi đồ,cô nghĩ đó là thức ăn.
Cô liền đi ra, xách hộ nó vài túi,nó nhìn cô ngạc nhiên.Sau đó mỉm cười,nói.
"Mày.... đói không.Tao nấu cho mày ăn."
"Để tui tự nấu.Ra phòng khách ngồi đi,uống nước gì tui mang ra cho."
"Thôi khỏi.Mày mới khỏe lại mà"
Sau khi lo xong tang lễ của bố mẹ,cô liền trở bệnh nặng nhưng từ chối sự giúp đỡ của họ hàng. Sốt liên miên mấy ngày rồi.Đến khi hết bệnh cô cả ngày chỉ mệt mỏi nằm trên giường không thiết bước chân khỏi phòng.Lúc đó,Nhược Vũ đến chăm sóc,quét dọn,nấu cơm cho cô ăn.Giống như osin vậy đó.Có con bạn thân tốt như vậy cô cảm thấy thật là may mắn.
Nó đẩy cô ngồi xuống ghế soffa,đưa cho cô gói socola rồi hì hục vào bếp nấu nướng.Mùi thơm thoang thoảng khẽ lan tỏa khắp nhà,Nhược Vũ rất thích nấu ăn nên cô đã được nếm qua tay nghề siêu đẳng của nó.
Cô vô tình nhìn thấy chiếc điện thoại của mình đã lâu không sử dụng đặt ở trên bàn,pin vẫn còn đầy.Cô nghĩ chắc Vũ Vũ sạc giúp cô.
Tin!Tin!
Có tin nhắn mới.Cô mở điện thoại,có rất nhiều cuộc gọi và tin nhắn.Đa số đều là hỏi thăm.
"Thiển Thiển,ngày mai lớp mình có tổ chức 1 buổi đi chơi,mày có muốn tham gia không.Tao nghĩ mày nên gia nhập đi chơi cho khỏe người."
Vũ Vũ từ trong bếp nói vọng ra.
"Đi đâu?Không đi đâu!"
Cô uể oải đáp lại.Ngày mai cô muốn lên kế hoạch làm thêm,học hành cho tuần này.Qua 1 tháng có rất nhiều việc cần cô xử lý.
"Đi đến cái làng tên...gì tao không nhớ.Nhưng mà ở đó ven biển với có tập tục Hán phục.Mày không muốn đi thật hả?"
Hả?Đó là nơi cô dự định sẽ đi vào tuần này để lấy cảm hứng sáng tác,đồng thời cô vừa nhận được tin nhắn của chị Lâm chuyên phụ trách mảng bìa báo,đề nghị cô đến đó để chụp hình quảng cáo.Trùng hợp thật.
"Đi"
"Vậy sáng mai 6 giờ xuất phát,tao đến đón mày"
"Ừm"
...
Tối đó cô còn nhận được 1 cuộc gọi của anh hàng xóm lâu rồi không gặp,do ảnh phải đi sang Úc ở với bà ngoại.Anh kể cho cô rất nhiều câu chuyện.
"Thiển Thiển.Ca nghĩ muội nên đi đâu đó thư giãn"_Anh dịu dàng khuyên cô,rót thêm cho cô 1 ly.
"Um!"_Cô gật gật đầu,tay nâng ly rượu.
Rồi anh kể cho cô nghe về 1 chuyến tàu hỏa đã giúp anh có được thành công như ngày hôm nay.Anh làm nghệ sĩ,anh đam mê nghệ thuật từ nhỏ vì vậy cô với anh hợp nhau nên thân.
Anh có mua vài chai rượu trắng.Hôm nay anh có chuyện không vui muốn uống với cô vài ly.Cô cũng vui vẻ uống cùng,còn uống rất nồng nhiệt.Nhớ hồi nhỏ,2 anh em thường hay lén lút ba mẹ nửa đêm trèo lên sân thượng ăn bánh kẹo uống bia.Còn ngủ luôn ở đó đến nỗi bị muỗi đốt sưng người. Đợt nào cũng là anh chịu ra mặt bị mắng té tát,còn cô thì dùng khổ nhục kế dùng nước mắt cá sấu xoa dịu người lớn.Họ rất thương cô cũng không nỡ mắng chửi anh vì vậy họ đã sớm bị 2 đứa lừa đảo đến mềm lòng.Tửu lượng của 2 người cũng không được tốt nên đã uống đến say khướt.
Anh đã về nhà.
Cô mờ mờ tịt tịt,mơ hồ không tỉnh táo.Sau khi tiễn anh ở nhà ga liền gật gù ngủ luôn ở đó.Đến khi tỉnh dậy thì có chuyến tàu hỏa cuối cùng của ngày.Cô lên chuyến tàu hỏa đó rồi tiếp tục đánh 1 giấc,cô cũng muốn thử trải nghiệm câu chuyện về "chuyến tàu hỏa trong kí ức" mà anh đã kể cho cô nghe.Nguyên Thiển trong khi ngủ vẫn luôn ôm chặt bó hoa mà anh tặng cho cô khi dọc đường đến nhà ga.
...
Đi thật lâu. Thật lâu.Và ...Thời gian cứ thế tiếp tục trôi qua.
....
Cô vẫn nhắm chặt mắt,đôi lông mày nheo lại.Đầu choáng váng.
"Đã đến bến xe TG,quý hành khách mời xuống tàu."
Cô uể oải vươn người,vừa mở mắt suýt nữa ngã ngửa.
Nơi này là chỗ nào?
Tàu hỏa này nhìn có vẻ khá là cũ kĩ nhưng mà khi nghiên cứu kĩ sẽ thấy những đồ vật và chiếc tàu đều được làm bằng loại gỗ quý hiếm,bền chắc.Những tấm rèm đều được làm bằng lụa cao cấp đắt tiền.Nệm ngồi vô cùng êm.Cái đặc biệt là hoa văn trên những thứ này đều rất kì lạ khá là kì bí.Cô cũng có nghiên cứu qua cổ vật nên biết chút ít.Có lẽ niên đại của chiếc tàu này là 1 ngàn năm,cũng có thể hơn nữa.
Vé đi chuyến tàu hỏa này chắc cũng không rẻ chút nào đâu. Rốt cuộc hôm qua cô đã làm gì?
Cô nhìn xung quanh,những ngươi này đều mặc Hán phục.
Lẽ nào cô đang trên chuyến tàu du lịch thôn làng truyền thống nào à.Nhìn lại bộ đồ mình đang mặc,cũng là Hán Phục.Cô đã tiêu bao nhiêu tiền vào tối qua.Nước mắt tràn bờ đê😭😭😭.
"Tuệ Tuệ,chúng ta đến kinh thành rồi.Đệ đang làm gì vậy?"
Cô quay người lại,nhìn chàng trai đối diện,diện mạo rất tuấn tú,khác hẳn người thường.
"Nói ta hả?"_Cô hướng ngón tay vào mình.
"Thằng nhóc này,định bày trò gì hả?"
"Ờ....ờ không"
Cô là con gái mà.Đệ đệ nhóc nhóc cái gì.
"Đi xuống thôi"_ Chàng trai đó nắm cổ áo cô lôi đi.
"Bỏ ta ra".Cô đang vùng vẫy thì khung cảnh bên ngoài đập thẳng vào mắt.
Núi non hùng vĩ,non xanh nước biếc,wow.Nhìn thật thanh bình và cảm giác trong lòng như được xoa dịu.Cô đứng như trời trồng.
"Tuệ Tuệ,lại đây.Ở đây nước trong"
"Chờ ta xíu".
Cô phải làm rõ chuyện gì đang xảy ra với mình để còn biết đường mà ứng biến ra sao.Cô nghi ngờ có lẽ cô đã xuyên vào thân thể ngườ nào đó.
Nguyên Thiển đến gần hồ nước,cô nhìn thấy bản thân trong bộ đồ này vô cùng đẹp,nhưng mà tóc lại cột giống đàn ông ở đây.Hóa ra là vậy,thế nên họ mới gọi cô là đệ.Nhưng mà đây vẫn là cô mà.Thế hóa ra là xuyên không về quá khứ hả.Thú vị rồi đây.Nhìn cô đóng vai nam nhân cũng đẹp trai chứ nhỉ,là vẻ đẹp hơn người thường đó.
Bình thường cô trầm lặng ít nói không hẳn vì tính cô hướng nội mà bởi vì cô cảm thấy nói nhiều rất mệt,quen nhiều người cũng rất phiền phức.Cô chỉ cần nói những điều quan trọng ngắn gọn và súc tích.Đồng thời ít bị lôi vào những thị phi.Làm tốn thời gian làm việc khác có ích hơn.Cô quen trạng thái tĩnh lặng này từ nhỏ và không hề có ý muốn thay đổi,cô vẫn sống rất tốt rất ổn,huống chi lại có người bạn thân như Nhược Vũ,cô không cần thiết có thêm nhiều người bạn nữa.
....
Nguyên Thiển đi theo 1 đám người,nói là đi theo nhưng thực chất là dẫn đường.Bọn họ nói cô đã từng sống ở Kinh thành nên biết đường,nhưng mà cô có biết gì thật đâu.Cũng may là vị ca ca kia của cô cũng từng sống ở Kinh Thành.Cô được biết tên vị ca ca này là Cẩn Y,là thanh mai trúc mã của Tuệ Tuệ là cô bây giờ.Cô còn nghe Cẩn Y kể rất nhiều về quá khứ.Thế hóa ra từ nhỏ đã giả trai,à không nói đúng hơn thì thời này vẫn còn trọng nam khinh nữ,nhà cô cũng bình thường,không phải quan gia hay thương gia gì hết,mà là 1 khách điếm nhỏ,gia đình nhà nội vô cùng mê tín,mà mẹ cô sinh ra 3 đứa rồi mà đứa nào cũng là con gái.Khi sinh ra Tuệ Tuệ bất đắc dĩ phải giả trai ngay từ khi đó.Nghe nói võ công vô cùng phi phàm,trong nhóm người này đến Cẩn Y cũng không phải đối thủ.Mà cô cũng đã được trải nghiệm qua võ công của Cẩn Y,một mình đối phó với 10 tên lính vậy cái người tên Tuệ Tuệ có nhan sắc giống hệt cô chắc là kinh khủng hơn nhiều. Cũng may là cô từ nhỏ cũng rất đam mê học võ nên vẫn có thể tạm thời đảm nhận vai này.
"Vậy...Huynh biết ta là con gái khi nào?".Cô thì thào
"Lúc ta lên 18"
"Vậy..."_ Nguyên Thiển nhìn những người sau lưng.
"Bọn họ vẫn chưa biết!"
Phù!Vẫn có cơ hội được làm nam tử hán đại trượng phu,cô vẫn luôn ao ước. Quá đã!😌😌
...
Sau khi tiến vào Kinh Thành,nhóm người nhanh chóng thuê 1 khách điếm.
Khách điếm của nhà Tuệ Tuệ đã bị phá hủy từ lâu.Chuỵên là khi Tân Hoàng đế lên ngôi,vị hoàng đế này vì không lấy được cô gái Cao Ly mà hắn thích nên đã hạ chỉ giết hết những người già là người Cao Ly ở Đại Quốc,trẻ con và đàn ông bị bắt đi làm nô lệ và thiếu nữ được đưa vào cung hầu tẩm cho hoàng đế hoang dâm vô độ,những người không được vào hầu han cho vua,lần lượt được phân phát cho các quan theo thứ tự từ lớn đến nhỏ hoặc bị đẩy vào lầu xanh.