"Tôi không dùng biện pháp an toàn dâu."
"Sao cũng được."
"Em chắc chứ?"
Giai Kì cắn môi, quả quyết gật đầu.
Hạo Minh hôn nhẹ lên bờ môi cô, bàn tay ve vuốt lấy từng nhịp thở của Giải Kì, đốt cháy giai đoạn, mạnh mẽ tiến vào.
"Con đang ở đâu mà đêm qua không về nhà?"
"Uh..m...tối qua con xong việc hơi muộn nên ngủ lại công ty luôn."
"Đừng nói dối nữa, trợ lí Lâm đã kể hết với bố rồi."
Giai Kì ngây người, trợ lí thân cận nhất của cô đã bán đứng cô cho bố rồi sao?
Chết tiệt!Lần này toi đời rồi...!
"Bố dò được định vị trên điện thoại con rồi, chuẩn bị về đi là vừa."
Tút...tút...tút.
Cô tức tối ném điện thoại xuống giường, sau đó chạy vội vào nhà tắm. Dinh thự này của Hạo Minh nằm trên núi, bố cô muốn tìm đến đây cũng sẽ tốn không ít thời gian, lúc đó chạy vừa kịp.
Vừa thay đồ, Giai Kì vừa tính toán nhưng chỉ vừa mới ra đến cửa đã bị một toán người chặn lại, bố từ trên xe bước xuống, hằm hằm kéo tay cô:
"Về nhà ngay. Con được lắm .!"
"Con không muốn về."
Giai Kì giật tay ông ra định chạy vào trong nhà, lúc quay đầu lại vô tình va phải vào người nào đó ngã nhào xuống đất, cổ áo cô trễ xuống để lộ dấu hôn xanh đỏ ẩn hiện.
"Mày...mày...thật mất mặt mà.."
Bố cô tức đến không nói nên lời, còn Hạo Minh xuất hiện từ giữa đám người, ôm lấy cô vào lòng, thản nhiên đáp lại:
"Vợ con bị làm sao ạ?"
"Mày với nó...đã làm ra chuyện gì rồi.."
"Vâng! Con cho hết rồi, cho sạch, không đòi được đâu.." Anh thản nhiên đáp