Từ cánh cổng lớn của cô nhi viện, chiếc xe Benz xa hoa chậm rãi tiến vào, một đám trẻ nhỏ đang chơi đùa đều trốn sang một bên, một cô bé bốn, năm tuổi bị đám người đụng phải, bóng cao su ôm trong tay không cẩn thận rơi xuống đất.
Khi bánh xe vừa vặn dừng lại mặt đất, một lực lớn đè ép khiến quả bóng cao su nổ tan.
“Oa…”
Tiếng khóc kinh thiên động địa vang vọng toàn bộ sân, cô bé thập phần khổ sở ôm lấy quả bóng cao su đã bị đè vỡ, hai mắt đẫm lệ nhìn chằm chằm vào chiếc xe Benz quý báu.
Ở bên trong xe, một thiếu niên tuấn mỹ lạnh lùng nhìn xuyên thấu qua cửa kính xe, không lộ ra một chút biểu tình áy náy.
Nhưng mà khi ánh mắt hắn lơ đãng rơi xuống trên người cô gái có mái tóc dài, tuấn dung nguyên bản thờ ơ hiện lên một tia chấn động.
Kha Chỉ Lãnh đem cô bé đang khóc lớn ôm vào lòng, cô nhăn mày trừng xe Benz dần dần rời đi, khiến cho cô trong lúc đó nhất thời không thấy được diện mạo đối phương.
Cho dù có nhìn một cái, cô nhất định sẽ chán ghét nam sinh kia! Ngồi ở trong xe xa hoa thì có thể hành xử như vậy sao?
“Chị Chỉ Lãnh, bóng cao su của em bị rơi hỏng rồi”
Cô bé đáng thương không ngừng khóc, gọi Kha Chỉ Lãnh đang thất thần trở về, cô quay người lại an ủi vỗ vỗ mái tóc mềm mại của bé gái. “Tiểu Thanh ngoan, chờ chị lớn lên kiếm tiền, sẽ mua cho tiểu Thanh bóng cao su thật đẹp, được không?”
“Thật sao?” nghe được có người an ủi mình, cô bé nháy mắt đã ngừng rơi lệ.
Kha Chỉ Lãnh tuyệt mỹ trên mặt hơi xả ra một cái tươi cười nhợt nhạt. “Chị có thể cam đoan với em”
“Chị Chỉ Lãnh thật tốt”. bé gái nguyên bản còn khóc kinh thiên động địa, hai gò má trong chốc lát đã vụt lên tươi cười đáng yêu, vươn tay nhỏ bé ôm lấy sườn thắt lưng mảnh khảnh của cô, “Chị Chỉ Lãnh sẽ mãi đối tốt với Tiểu Thanh như vậy sao?”
Cô không trả lời câu hỏi của cô bé, chỉ đem bé ôm càng chặt một chút.
“Nghe nói ngồi ở trong xe là một đại thiếu gia có tiền” lúc này một đứa nhỏ hơn mười tuổi trong đám người nói.
“Nhìn cũng biết, ngồi xe đắt tiền như vậy, lại còn có tài xế riêng…”
“Không biết lần này may mắn rơi trên đầu ai?”
“Nếu được kẻ có tiền nhận nuôi, cho dù đi làm người hầu mình cũng sẽ thực vui vẻ”
Một đám người ở bên cạnh nghị luận, Kha Chỉ Lãnh lại vô tâm không muốn nghe, bởi vì tuy nói cô hiện tại mới mười ba tuổi, nhưng chắc sẽ không ai nguyện ý nhận nuôi cô gái lớn tuổi như vậy.
Kéo Tiểu Thanh trong lòng, cô vừa muốn xoay người rời đi, radio trong vườn lại tuyên bố triệu tập những bé gái từ mười đến mười lăm tuổi tới phòng viện trưởng.
Trong sân truyền đến một trận xôn xao, Kha Chỉ Lãnh khó hiểu nhăn mặt. Từ mười đến dưới mười lăm tuổi? Đây là tình huống kỳ quái gì?
Mười phút sau, cô theo một đám người cùng bước vào phòng viện trưởng, bên trong có khoảng tầm bảy tám cô nhi xấp xỉ tuổi mình, bên trong ngoài viện trưởng còn có một thiếu niên tuấn mỹ khí chất xuất chúng.
Hắn đại khái mười ba, mười bốn tuổi, dáng người thon dài, mái tóc đen mượt nhẹ nhàng dừng trên trán, hắn tao nhã vắt chân ngồi ở trên sô pha, cho dù mới chỉ hơn mười tuổi, lại mang đến cho người khác cảm giác áp bách vô hình.
Mới chỉ liếc mắt một cái, Kha Chỉ Lãnh liền bị gương mặt xinh đẹp này đả kích nặng nề. Người con trai này thật đẹp!
Ngực của cô nháy mắt giống như bị vật nào đó chặn lại thật khó chịu, cô nhìn về phía người con trai kia, đồng thời đối phương cùng lúc nhìn cô.
Hắn nhìn thật sâu Kha Chỉ Lãnh đang cố gắng ngụy trang khuôn mặt nhỏ nhắn tỏ ra không hề để ý, tỏ vẻ cho dù là hắn hay người khác ở đây cùng không quan trọng.
Cô bị ánh mắt làm càn của hắn khiến cả người không được tự nhiên, ánh mắt kia sâu không lường được giống như có thể nhìn thấu cô, khiến cô cảm thấy đôi chút bất lực.
Một người con trai vĩ đại như vậy, hẳn sẽ là mục tiêu của nữ sinh khắp thiên hạ, nhưng cô lại phát hiện rằng thế nhưng bản thân lại sợ hãi hắn.
Đối với suy nghĩ kỳ quái của bản thân, cô thật sự vừa giận vừa tức, dựa vào cái gì mà bản thân phải đi sợ một tên nhóc ngạo mạn tự phụ?
Cô dũng đã quên cùng lắm chính mình bao nhiêu tuổi, còn cái người kia vừa mới bước từ cái xe hơi không khách khí làm hỏng quả bóng cao su của Tiểu Thanh.
Cung kính đứng ở bên cạnh người thiếu niên là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, ông đánh giá một lượt mấy cô bé rồi quay qua viện trưởng: “Lí viện trưởng, còn ai chưa đến không?”
“Cô nhi viện của chúng tôi tổng cộng chỉ có tám đứa nhỏ ngoài mười tuổi, hiện tại đều đã đến đông đủ, Trần tiên sinh, ngài có điều gì có thể nói trực tiếp với chúng”
Ông lại nhìn một lượt mấy đứa bé gái, trừ bỏ Kha Chỉ Lãnh ở ngoài, còn lại mấy cô bé đều có gắng tươi cười sáng lạn.
Bọn họ đều đã hơn mười tuổi, cơ hội được nhận nuôi là cực kỳ bé nhỏ, nếu như không cố gắng biểu hiện thật tốt, kết quả chỉ có thể tiếp tục ở cô nhi viện này cho đến lúc lớn.
“Hiện tại ngồi ở trước mặt các cháy là thiếu gia nhà chúng tôi, tên là Đông Phương Lăng”. Người đàn ông trung niên chậm rãi mở miệng nói: “Đông Phương gia chỉ có một mình Lăng thiếu gia, vài năm nay Đông Phương tiên sinh cùng phu nhân ra nước ngoài phát triển sự nghiệp, Đông Phương gia to như vậy chỉ có một mình Lăng thiếu gia cùng vái người hầu, hôm nay chúng tôi đến đây mục đích là muốn chọn lựa một người về làm bạn với thiếu gia”
Nói tới đây, ông ta hơi cúi người, đem mặt gần tới khuôn mặt tuấn mỹ của cậu chủ nhỏ. “Lăng thiếu gia, cậu còn cái gì muốn nói sao?”
Đông Phương Lăng không chút để ý nâng lên hai tròng mắt, nhìn mọi người đều bị trạng thái khẩn trương vây khốn, khi tầm mắt hắn cố ý dừng ở khuôn mặt nhỏ nhắn của Kha Chỉ Lãnh, thân thể hơi hơi dừng một chút.
Kha Chỉ Lãnh bị nhìn chăm chú không tỏ ra sợ hãi mà nhìn thẳng lại hắn, ánh mắt lạnh như băng lại toát ra vài tia khiêu khích cùng khinh thường.
Tiếp xúc với ánh mắt hơi địch ý của cô, cánh môi xinh đẹp của Đông Phương Lăng dần dần lộ ra tươi cười trêu tức yếu ớt, hắn đảo mắt một lượt, cũng tao nhã thay đổi tư thế ngồi. “Tôi chỉ có một vấn đề muốn hỏi”. Khí chất hắn thủy chung tao nhã, ánh mắt sâu không lường được xẹt qua mọi người, “Có thể nói cho tôi biết, ước mơ của mọi người là gì?”
“Em nói trước, để em nói trước..” một cô gái tết tóc, vội vàng giơ cánh tay phì nộn, cũng dâng lên vẻ mặt tươi cười đáng yêu, đi đến trước mặt Đông Phương Lăng lễ phép cúi mình chào.
“Xin chào Đông Phương Lăng ca ca, em là Nguyễn Tuệ San, năm nay mười tuổi, bởi vì em chưa bao giờ biết ba mẹ trông như thế nào, cho nên ước mơ từ bé của em chính là hy vọng có một ngày có thể nhìn thấy ba mẹ mình”.
Bộ dáng đáng yêu của cô bé, làm Đông Phương Lăng ngồi ở trên ghế mím môi mỉm cười, hắn gật gật đầu, đem tầm mắt chuyển hướng sang những người khác. “Kế tiếp”
Một cô gái mặt âu phục màu hồng phấn, có chút thẹn thùng tiêu sái đến trước mặt hắn, bấn an quấn ngón tay mình. “Em… Em là Lạc Hỉ Nhi, năm nay mười hai tuổi, ước mơ lớn nhất của em chính là…” khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé ửng lên hai đóa đỏ hồng, “Chính là hy vọng hàng năm vào lễ Noel, có thể nhận được thật nhiều thật nhiều quà tặng xinh đẹp”
Hắn thản nhiên gật gật đầu, nâng lên tay phải thon dài, ý bảo người tiếp theo tiếp tục.
Tiếp theo người thư ba, thứ tư, thứ năm….
Cho đến khi tay Đông Phương Lăng chỉ đến trước mạt Kha Chỉ Lãnh, cô đứng cuối cùng trong đám người cũng chỉ nhún nhún vai không chút để ý, cô không đi đến trước mặt hắn, mà rất cá tính đứng tại chỗ, cho hắn một nụ cười không rõ thiện ác.
“Tôi không có ước mơ!”
Năm chữ ngắn ngủn, làm cho vài cô khác đồng thời hướng đầu nhìn về phía cô, viện trưởng bất mãn đối với cô nhíu mày, người đàn ông trung niên cũng ngừng thở, kinh ngạc nhìn cô gái không phục tùng trước mắt, chỉ có Đông Phương Lăng không nhìn khiêu khích của cô, khuôn mặt đễ nhìn hiện lên một chút tán thưởng.
“Mỗi người đếu có ước mơ, che giấu như vậy, không bằng trực tiếp nói ra, tôi tin tưởng mọi người sẽ không cười lời cô nói”.
Kha Chỉ Lãnh lạnh lẽo nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của hắn, bên môi không khỏi nhếch lên mỉm cười thản nhiên. “Nếu tôi nói ước mơ của tôi, là làm cho thế giới này không còn cô nhi nữa, anh có thể giúp tôi thực hiện sao?”
Lời của cô, làm Đông Phương Lăng nao nao.
Kha Chỉ Lãnh châm chọc nhún nhún vai. ‘Loại ước mơ này không có khả năng thực hiện, cho dù là nói ra, cũng không có người có thể giúp tôi giải quyết, như vậy không bằng để tôi chôn sâu dưới đáy lòng là được rồi”.
Thái độ của cô hơi khiêu khích, làm hiện trường lâm vào một trận yên tĩnh kỳ dị, bọn họ đều thật cẩn thận nhìn sắc mặt của vị Đông Phương Lăng tôn quý này, sợ vị đại thiếu gia tâm tình khó chịu sẽ tức giận phẩy tay áo bỏ đi.
Chỉ thấy hắn chậm rãi đứng lên đi đến trước mặt Kha Chỉ Lãnh, tuy rằng hai người tuổi xấp xỉ, nhưng hắn phát triển rất nhanh nên Đông Phương Lăng đã cao hơn cô gần một cái đầu. “Xem ra trong lòng em phòng bị rất mạnh”
“Nha? Anh cho rằng như vậy sao?”
Bị hắn cúi gần như vậy, cô phát hiện ngực mình lại xao động bất thường, trên người hắn tỏa ra một mùi hương đặc biệt, thực nhẹ nhàng khoan khoái, rất dễ chịu, loại hương vị này làm cho cô không còn tâm hoảng ý loạn nữa.
“Không thể không nói, giấc mộng của em khiến cho lòng tôi thật hiếu kỳ”. hắn đột nhiên thực khí phách một tay nâng cằm xinh đẹp của cô lên, cũng đem gương mặt tuấn tú của mình tiến đến trước mặt cô.
“Cho nên tôi quyết mang tư cách Đông Phương gia tặng cho em”. Hắn cười đến có chút tự phụ, “Hy vọng trong tương lai, em tốt nhất nên học tập một chút làm thế nào phục tùng tôi, mà không phải hướng tôi khiêu khích khắp nơi, đã hiểu chưa?”
Thanh âm khàn khàn tràn ngập sự khiêu khích, hắn buông cằm của cô ra, quay người lại nhìn về người đàn ông. “Trần thúc, thủ tục còn lại thúc cùng viện trưởng bàn bạc đi”
“Vâng, Lăng thiếu gia”
Không đợi Kha Chỉ Lãnh lấy lại tinh thần, hắn đã lạnh lùng đi qua người cô ra khỏi phòng viện trưởng.
Trái tim đập không tuân theo quy tắc khiến khuôn mặt cô hơi hơi đỏ lên, hơi thở tựa hồ còn lưu lại hơi thở dễ chịu của hắn, cô không quay đầy nhìn thân ảnh hắn đã sớm rời đi, bởi vì đầu óc cô giờ phút này đang trong trạng thái mê hoặc.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao người con trai cao ngạo kia lại chọn cô?”